Khát vọng vươn lên
Tiếng ve ngày hè bắt đầu cất tiếng báo hiệu một mùa hè đã bắt đầu , cái không khí nóng nực len lỏi khắp mọi nơi từ đồng ruộng vào đến làng mạc , một màu vàng trải dài khắp tứ phía hừng hực khí thế và giảm dần lúc chiều tà . Lấp ló trên ngọn đồi có bóng dáng của những đứa trẻ đang phiêu diêu cùng những cánh diều , hòa mình vào cùng làn gió để thả hồn vào những giấc mơ đang bay...thế nhưng những giấc mơ đó có thể trở thành hiện thực hay không ? Liệu có phải cứ có ước mơ là đủ để ta vươn tới nó ? lý thuyết và thực tế liệu có thể ăn cặp với nhau hay không ? Những câu hỏi đó vẫn cứ luẩn quẩn , bay đi bay lại trong đầu óc của Trần Nhật Quang . Thằng bé vẫn cầm cây sáo và thổi hay nói đúng hơn là để tập khí công , mặc dù thổi thế nào đi chăng nữa nó vẫn chỉ "xì" ra tiếng chứ không "kêu" ra tiếng .
2 năm sau....
"AAAA" - Trần Nhật Quang ngã mình nằm xuống la lớn , có vẻ như giấy phút chán nản đã bắt đầu đến và nó cứ nhìn chằm chằm cây sáo với cái ánh mắt bơ phờ đầy mệt mỏi -" Thật là chán quá đi , làm sao mà tao có thể khiến mày cất tiếng đây !!" . Nhìn cánh chim trên trời nó chợt suy nghĩ mông lung , người bật lại tư thế ngồi chắp bàng hai tay chụm lại đặt ngay trung tâm giao nhau của đôi chân , khuôn mặt nó trở nên lặng đi khi nhìn thấy con chim đó
" Ước gì....mình có thể được bay như loài chim" - Nó khẽ thở dài . Thấm thoát mà cũng đã 2 cái hè rồi mà vẫn chưa có tiến triển gì , vẫn dậm chân tại chỗ mà không ra được tiếng sáo ."Chưa đủ nội lực để thổi cây sáo thì mơ chi đến việc bay lượn ?" . Thằng bé giật mình , có tiếng nói ở đâu đó phát ra , ngoảnh về phía thanh âm nhưng không thấy một ai bên cạnh mà thay vào đó chỉ có con trâu đen già sụ nhà nó đang gặm cỏ . "Ảo giác chăng ?" - Nhật Quang rờ tay lên chán 2 mắt liu diu lẩm bẩm , trời cũng sắp tối rồi và cũng đã chán luyện tập nên thằng cu nhổ cọc dắt trâu về nhà , thấm thía nỗi buồn ngày này qua ngày khác mặc dù đã tìm đủ mọi cách nhưng nó vẫn không thể tìm ra phương pháp luyện tập hữu ích . Ông Nội nó cũng không thể giúp ích được gì vì căn bản cách vận khí cơ bản nó đã biết nhưng ngặt nỗi không thể nò thực hành được , lý thuyết và thực hành rõ ràng khác nhau một trời một vực , nói thì thì dễ nhưng làm thì không hề dễ . Nhật Quang đang luẩn quẩn trong những ý nghĩ mông lung thì chợt có tiếng gọi làm nó bừng tỉnh . Hướng về phía thanh âm đó nó chợt nhận ra điều thân thương quen thuộc , hình bóng 1 cô bé tóc dài đứng nhìn thằng bé mỉm cười một cách đầy trìu mến và từ từ đi về phía thằng bé , còn ai vào đây nữa...ở cái làng này ngoại trừ ông nội nó ra thì còn 1 người khi gặp mặt sẽ khiến nó cười bật ra nước mắt , chẳng phải ai khác đó là Khả Di .
Hôm nay cô bé trông có vẻ lem luốc , chân tay đầy bùn mặc bộ quần áo bà ba dính đầy bùn đất và cái mùi hương của đồng ruộng dần dần lớn hơn cùng với 1 cái hũ .
"Ô !! Khả Di hôm nay cũng ra ruộng gặt lúa cơ à" - Thằng cu cười phá lên nhưng mới chỉ cười được nửa tràng thì bị cô bé giáng cho 1 cốc vào đầu :" Cười cái gì ?" - Trần Nhật Quang ôm đầu tỏ vẻ đau đớn nhưng vẫn giữ được cơn buồn cười , Khả Di 1 tay bưng hũ một tay chống nạnh thở dài : "Có gì đáng cười đâu ? Tớ không phải là tiểu thư con nhà giàu chỉ biết hưởng thành quả của người khác" . "Ồ hồ ra là vậy !! Thế còn cái hủ nào đây " - Nói đoạn chỉ tay vào cái bình đất mà cô bé đang cầm . " À ! Đây là dưa muối bà nội mình bảo mang cho ông câu" - Thằng cu từ từ lại gần rồi mở cái nắp....1 mùi hương đặc trưng bay lên khiến nó phải tức khắc bịt mũi lại " Cái quái gì đây !! Ghê quá " . Khả Di tủm tỉm cười , thằng bé nói ngạt " Còn cười đc , dưa nỳ muối quá ngày chua lét thì ai ăn đc ? " . Nghe vậy cô bé đáp lại bằng cái giọng ngây thơ " Tớ nghe bà nói là cụ Khương thích ăn cái này lắm nên bà muối riêng tặng cụ" . " thế không phải là chua quá không ăn được mang cho à ?" . Câu nói chạm vào lòng tự ái của cô bé và nó thể hiện ngay trên khuôn mặt đỏ ửng rồi phóng ra những lời nói đáp trả " Này đừng có nghĩ như vậy nhé!! Nhà mình tuy là có khá hơn nhà cậu nhưng không giống như những kẻ giàu thấy sang thì bắt nghèo thì bỏ khinh " . Khả Di tiếp tục nói lớn khiến Nhật Quang lép vế " Hơn nữa bà mình và ông của cậu là đồng đội rất thân thiết với nhau mọi người ai cũng hiểu , tại sao cậu có thể suy nghĩ và phát ngôn ra những câu nói như vậy chứ ? " . Thái độ hằn học của cô bé bộc phát mạnh quá nên thằng cu buộc phải nhường nhịn " Thôi đừng vậy mà !! Mình chỉ nói đùa vạy thôi chứ thực lòng không có ý nghĩ như vậy..." . Từ vậy chưa kịp nói thì cái hủ dưa đã chắn trước mặt cậu cùng với vẻ mặt lạnh lùng của cô bé " Không nói nhiều nữa , mang về cho ông cậu nhanh" . Trần Nhật Quang không biết nói gì thêm mà chỉ nhẹ nhàng lấy cái hủ dưa chua lét từ tay cô nàng và lặng lẽ dắt trâu ra về .
Gia đình Trương Khả Di thuộc dạng địa chủ sở hữu nhiều ruộng đất nhưng không như những hộ giàu khác , gia đình này nổi tiếng tốt bụng , không bao giờ khinh miệt kẻ nghèo hèn mà còn nhiệt tình giúp đỡ nên được tiêng nhất ở cái làng chiến lợi này , không những vậy gia tộc họ Trương còn nổi tiếng ở khâu dạy dỗ con cháu cho nên các hậu duệ con cháu đồng tông chẳng có ai là không có học , không giỏi võ thì cũng văn . Cha của Khả Di cũng là trưởng dòng họ danh giá này , vì vậy mà gánh nặng trách nhiệm quản giáo cũng như thể hiện sự gương mẫu trước các thành viên trong dòng tộc là điều hết sức khó khăn , tuy vậy nhưng thành quả của sự cố gắng đó đã được ông làm hết sức thành công . Con trai đầu lòng của ông đang là sinh viên ưu tú của thái Sơn viện , văn võ song toàn khiến ai cũng phải nể phục , anh ta tên là Trương Văn Phong , nhân được nghỉ hè ngắn ngày anh ta về thăm nhà . Quả đúng là đồn như lời , với thân mình to cao vạm vỡ , khuôn mặt khôi ngô tuấn tú pha thêm chút sắc sảo đã làm các cô gái trong làng không khỏi say mê . Ờ thì là thế nhưng với cô em thì lại là 1 điều trái ngược , tuy có xinh xắn nhưng kì thực con bé không có tư chất nhưng bù lại luôn luôn chăm chỉ tập luyện để 1 ngày được mạnh như người anh , đó chỉ là mong muốn nhưng không , nó thậm chí là mãi về sau này , cái khát khao mong muốn vượt lên anh trai để có thể tự do bay lượn mà không mắc một cái bóng nào vì xưa nay Văn Phong là 1 cái bóng đè nặng bản thân lẫn tinh thần của Khả Di , chính vì thế mà cô bé luôn luôn tập luyện chăm chỉ nhờ vậy mà xếp hạng về năng lực chiến đấu cô xếp hạng khá giỏi trong ngôi trường Tam học cấp .
Khả Di vừa bước tới cửa nhà thì có tiếng gọi vọng tới , cô ngước lên thì như bị đứng hình vì trước mặt cô là khuôn mặt hay nói đúng hơn là cái bóng , nỗi ám ảnh cô từ bé tới giờ đang ngay trước mặt mình , bât ngờ quá nên nghẹn lời chỉ thốt ra vẻn vẹn một từ "Huynh" . Hình bóng ấy đích thị là Trương Văn Phong văn võ song toàn nọ , anh ta nhẹ nhàng mỉm cười trước nét mặt gượng gạo của cô bé . Nói đoạn anh ta phẩy phẩy đóng chiếc quạt đang cầm trên tay rồi nhẹ nhàng nói "Về tắm rửa đi em " . Trong khi đó thì thằng cu Quang cũng vừa bước chân đến nhà , cái mặt nó nhìn hổ lốn trông rất mắc cười , hẳn là mùi hương phảng phất từ cái vại muối dưa chua lét mà Khả Di đưa cho nó , mặc dù vậy nó vẫn cố thốt lên "Cụ Ơi" , cũng may mà ông cụ đang quét sân chứ không chắc nó chết vì tắc thở , ngược lại ông cụ lại cảm thấy hơn hớn lên vì cái mùi hương mà ông cho là tuyệt vời này lại được mang về cho ông . Thằng bé như được giải thoát khi ông cụ nhấc cái vại dưa ra khỏi tay nó , nó thở phì phò và thở thật mạnh như chưa từng được hít thở .
" Cháu chắc chết vì cái thể loại này mất" - Nhật Quang thở hổn hển
"Sao lại nói thế , thơm phưng phức cơ mà " - Ông cụ hí hửng đáp lại
Lời nói đó khiến Trần Nhật Quang rùng mình không thể cầm được cơn buồn nôn , nó "ọe ọe" mấy tiếng trông thấy ghớm , rồi sau đó lấy hơi nói gượng : "Bó tay cụ rồi" . Nghe xong ông cụ không khỏi buồn cười , cái thể loại dưa muối này quả thật là nó rất ngon với ông nhưng với thằng cu Quang thì không khác gì thảm họa . Nói đoạn ông cụ bảo nó tắm rửa sạch sẽ rồi ăn cơm , thằng bé dắt trâu vào chuồng , nó buộc cọc cẩn thận rồi đi ra , bỗng nó nhìn thấy vài cánh chim bay trên bầu trời...không thực ra không phải chim mà là cái thứ dị hình nào đó đang bay . Con trâu cũng cố rướn lên nhìn cái cảnh tượng đó , vật thể đó dần dần hiện rõ .
"Ồ !! - thằng bé ngạc nhiên " . Quả thực không phải chim mà đó là con người , họ vươn 2 tay ra sau tựa như đôi cánh , 2 chân co lại ưỡn ra sau tạo thế chim bay nên nhìn xa sẽ nhầm ra là chim , hướng bay của họ là núi thái sơn . Trông có vẻ có điều gì đó bất thường , họ từ từ hạ thấp độ cao , xa xa có một phi nhân đội mũ gương mặt vuông vuông góc cạnh trên mình khoác bộ trang phục truyền thống của Thái Sơn viện , giữa ngực là biểu tượng huyền thoại của đại danh ấy . Anh ta bắt đầu nâng cao thanh âm :
"Các hộ gia đình có con cháu thi vào Thái Sơn Viện chú ý !! Do có chút vấn đề chục trặc nên kỳ thi sẽ diễn ra sớm hơn dự định , đáng lẽ ra là còn 3 tuần nữa nay rút lại còn một tuần , mong các thí sinh chú ý "
Nghe được tin này ai nấy đều như sấm đánh vào tai , thời gian ôn thi mài rũa sức và trí bị rút ngắn ắt hẳn nhiều người phải sợ hãi , ai cũng biết đề thi vào Thái Sơn Viện cực kì khó , vài triệu mạng mới chọn ra một mạng nhập học đồng nghĩa với việc người đó phải văn võ đều giỏi , không chỉ có tư chất tốt mà còn phải chăm chỉ rèn rũa để bồi đắp lượng kiến thức tốt nhất ứng phó với những đề thi "thần hóc" của Thái Sơn viện . Trong cái viễn cảnh hoảng loạn tinh thần ấy đâu đó vẫn còn một tên hết sức bình thản , cái mà nó quan tâm không phải là lời thông báo sấm vang của phi nhân kia mà là chính những kẻ người chim đó , nó ao ước được bay như họ . Được bay đi khắp mọi miền trên khắp địa cầu nhưng liệu nó có thể bay được không khi mà nó chỉ là hạt cát nhỏ bé trong cái xã hội này .
2 năm sau....
"AAAA" - Trần Nhật Quang ngã mình nằm xuống la lớn , có vẻ như giấy phút chán nản đã bắt đầu đến và nó cứ nhìn chằm chằm cây sáo với cái ánh mắt bơ phờ đầy mệt mỏi -" Thật là chán quá đi , làm sao mà tao có thể khiến mày cất tiếng đây !!" . Nhìn cánh chim trên trời nó chợt suy nghĩ mông lung , người bật lại tư thế ngồi chắp bàng hai tay chụm lại đặt ngay trung tâm giao nhau của đôi chân , khuôn mặt nó trở nên lặng đi khi nhìn thấy con chim đó
" Ước gì....mình có thể được bay như loài chim" - Nó khẽ thở dài . Thấm thoát mà cũng đã 2 cái hè rồi mà vẫn chưa có tiến triển gì , vẫn dậm chân tại chỗ mà không ra được tiếng sáo ."Chưa đủ nội lực để thổi cây sáo thì mơ chi đến việc bay lượn ?" . Thằng bé giật mình , có tiếng nói ở đâu đó phát ra , ngoảnh về phía thanh âm nhưng không thấy một ai bên cạnh mà thay vào đó chỉ có con trâu đen già sụ nhà nó đang gặm cỏ . "Ảo giác chăng ?" - Nhật Quang rờ tay lên chán 2 mắt liu diu lẩm bẩm , trời cũng sắp tối rồi và cũng đã chán luyện tập nên thằng cu nhổ cọc dắt trâu về nhà , thấm thía nỗi buồn ngày này qua ngày khác mặc dù đã tìm đủ mọi cách nhưng nó vẫn không thể tìm ra phương pháp luyện tập hữu ích . Ông Nội nó cũng không thể giúp ích được gì vì căn bản cách vận khí cơ bản nó đã biết nhưng ngặt nỗi không thể nò thực hành được , lý thuyết và thực hành rõ ràng khác nhau một trời một vực , nói thì thì dễ nhưng làm thì không hề dễ . Nhật Quang đang luẩn quẩn trong những ý nghĩ mông lung thì chợt có tiếng gọi làm nó bừng tỉnh . Hướng về phía thanh âm đó nó chợt nhận ra điều thân thương quen thuộc , hình bóng 1 cô bé tóc dài đứng nhìn thằng bé mỉm cười một cách đầy trìu mến và từ từ đi về phía thằng bé , còn ai vào đây nữa...ở cái làng này ngoại trừ ông nội nó ra thì còn 1 người khi gặp mặt sẽ khiến nó cười bật ra nước mắt , chẳng phải ai khác đó là Khả Di .
Hôm nay cô bé trông có vẻ lem luốc , chân tay đầy bùn mặc bộ quần áo bà ba dính đầy bùn đất và cái mùi hương của đồng ruộng dần dần lớn hơn cùng với 1 cái hũ .
"Ô !! Khả Di hôm nay cũng ra ruộng gặt lúa cơ à" - Thằng cu cười phá lên nhưng mới chỉ cười được nửa tràng thì bị cô bé giáng cho 1 cốc vào đầu :" Cười cái gì ?" - Trần Nhật Quang ôm đầu tỏ vẻ đau đớn nhưng vẫn giữ được cơn buồn cười , Khả Di 1 tay bưng hũ một tay chống nạnh thở dài : "Có gì đáng cười đâu ? Tớ không phải là tiểu thư con nhà giàu chỉ biết hưởng thành quả của người khác" . "Ồ hồ ra là vậy !! Thế còn cái hủ nào đây " - Nói đoạn chỉ tay vào cái bình đất mà cô bé đang cầm . " À ! Đây là dưa muối bà nội mình bảo mang cho ông câu" - Thằng cu từ từ lại gần rồi mở cái nắp....1 mùi hương đặc trưng bay lên khiến nó phải tức khắc bịt mũi lại " Cái quái gì đây !! Ghê quá " . Khả Di tủm tỉm cười , thằng bé nói ngạt " Còn cười đc , dưa nỳ muối quá ngày chua lét thì ai ăn đc ? " . Nghe vậy cô bé đáp lại bằng cái giọng ngây thơ " Tớ nghe bà nói là cụ Khương thích ăn cái này lắm nên bà muối riêng tặng cụ" . " thế không phải là chua quá không ăn được mang cho à ?" . Câu nói chạm vào lòng tự ái của cô bé và nó thể hiện ngay trên khuôn mặt đỏ ửng rồi phóng ra những lời nói đáp trả " Này đừng có nghĩ như vậy nhé!! Nhà mình tuy là có khá hơn nhà cậu nhưng không giống như những kẻ giàu thấy sang thì bắt nghèo thì bỏ khinh " . Khả Di tiếp tục nói lớn khiến Nhật Quang lép vế " Hơn nữa bà mình và ông của cậu là đồng đội rất thân thiết với nhau mọi người ai cũng hiểu , tại sao cậu có thể suy nghĩ và phát ngôn ra những câu nói như vậy chứ ? " . Thái độ hằn học của cô bé bộc phát mạnh quá nên thằng cu buộc phải nhường nhịn " Thôi đừng vậy mà !! Mình chỉ nói đùa vạy thôi chứ thực lòng không có ý nghĩ như vậy..." . Từ vậy chưa kịp nói thì cái hủ dưa đã chắn trước mặt cậu cùng với vẻ mặt lạnh lùng của cô bé " Không nói nhiều nữa , mang về cho ông cậu nhanh" . Trần Nhật Quang không biết nói gì thêm mà chỉ nhẹ nhàng lấy cái hủ dưa chua lét từ tay cô nàng và lặng lẽ dắt trâu ra về .
Gia đình Trương Khả Di thuộc dạng địa chủ sở hữu nhiều ruộng đất nhưng không như những hộ giàu khác , gia đình này nổi tiếng tốt bụng , không bao giờ khinh miệt kẻ nghèo hèn mà còn nhiệt tình giúp đỡ nên được tiêng nhất ở cái làng chiến lợi này , không những vậy gia tộc họ Trương còn nổi tiếng ở khâu dạy dỗ con cháu cho nên các hậu duệ con cháu đồng tông chẳng có ai là không có học , không giỏi võ thì cũng văn . Cha của Khả Di cũng là trưởng dòng họ danh giá này , vì vậy mà gánh nặng trách nhiệm quản giáo cũng như thể hiện sự gương mẫu trước các thành viên trong dòng tộc là điều hết sức khó khăn , tuy vậy nhưng thành quả của sự cố gắng đó đã được ông làm hết sức thành công . Con trai đầu lòng của ông đang là sinh viên ưu tú của thái Sơn viện , văn võ song toàn khiến ai cũng phải nể phục , anh ta tên là Trương Văn Phong , nhân được nghỉ hè ngắn ngày anh ta về thăm nhà . Quả đúng là đồn như lời , với thân mình to cao vạm vỡ , khuôn mặt khôi ngô tuấn tú pha thêm chút sắc sảo đã làm các cô gái trong làng không khỏi say mê . Ờ thì là thế nhưng với cô em thì lại là 1 điều trái ngược , tuy có xinh xắn nhưng kì thực con bé không có tư chất nhưng bù lại luôn luôn chăm chỉ tập luyện để 1 ngày được mạnh như người anh , đó chỉ là mong muốn nhưng không , nó thậm chí là mãi về sau này , cái khát khao mong muốn vượt lên anh trai để có thể tự do bay lượn mà không mắc một cái bóng nào vì xưa nay Văn Phong là 1 cái bóng đè nặng bản thân lẫn tinh thần của Khả Di , chính vì thế mà cô bé luôn luôn tập luyện chăm chỉ nhờ vậy mà xếp hạng về năng lực chiến đấu cô xếp hạng khá giỏi trong ngôi trường Tam học cấp .
Khả Di vừa bước tới cửa nhà thì có tiếng gọi vọng tới , cô ngước lên thì như bị đứng hình vì trước mặt cô là khuôn mặt hay nói đúng hơn là cái bóng , nỗi ám ảnh cô từ bé tới giờ đang ngay trước mặt mình , bât ngờ quá nên nghẹn lời chỉ thốt ra vẻn vẹn một từ "Huynh" . Hình bóng ấy đích thị là Trương Văn Phong văn võ song toàn nọ , anh ta nhẹ nhàng mỉm cười trước nét mặt gượng gạo của cô bé . Nói đoạn anh ta phẩy phẩy đóng chiếc quạt đang cầm trên tay rồi nhẹ nhàng nói "Về tắm rửa đi em " . Trong khi đó thì thằng cu Quang cũng vừa bước chân đến nhà , cái mặt nó nhìn hổ lốn trông rất mắc cười , hẳn là mùi hương phảng phất từ cái vại muối dưa chua lét mà Khả Di đưa cho nó , mặc dù vậy nó vẫn cố thốt lên "Cụ Ơi" , cũng may mà ông cụ đang quét sân chứ không chắc nó chết vì tắc thở , ngược lại ông cụ lại cảm thấy hơn hớn lên vì cái mùi hương mà ông cho là tuyệt vời này lại được mang về cho ông . Thằng bé như được giải thoát khi ông cụ nhấc cái vại dưa ra khỏi tay nó , nó thở phì phò và thở thật mạnh như chưa từng được hít thở .
" Cháu chắc chết vì cái thể loại này mất" - Nhật Quang thở hổn hển
"Sao lại nói thế , thơm phưng phức cơ mà " - Ông cụ hí hửng đáp lại
Lời nói đó khiến Trần Nhật Quang rùng mình không thể cầm được cơn buồn nôn , nó "ọe ọe" mấy tiếng trông thấy ghớm , rồi sau đó lấy hơi nói gượng : "Bó tay cụ rồi" . Nghe xong ông cụ không khỏi buồn cười , cái thể loại dưa muối này quả thật là nó rất ngon với ông nhưng với thằng cu Quang thì không khác gì thảm họa . Nói đoạn ông cụ bảo nó tắm rửa sạch sẽ rồi ăn cơm , thằng bé dắt trâu vào chuồng , nó buộc cọc cẩn thận rồi đi ra , bỗng nó nhìn thấy vài cánh chim bay trên bầu trời...không thực ra không phải chim mà là cái thứ dị hình nào đó đang bay . Con trâu cũng cố rướn lên nhìn cái cảnh tượng đó , vật thể đó dần dần hiện rõ .
"Ồ !! - thằng bé ngạc nhiên " . Quả thực không phải chim mà đó là con người , họ vươn 2 tay ra sau tựa như đôi cánh , 2 chân co lại ưỡn ra sau tạo thế chim bay nên nhìn xa sẽ nhầm ra là chim , hướng bay của họ là núi thái sơn . Trông có vẻ có điều gì đó bất thường , họ từ từ hạ thấp độ cao , xa xa có một phi nhân đội mũ gương mặt vuông vuông góc cạnh trên mình khoác bộ trang phục truyền thống của Thái Sơn viện , giữa ngực là biểu tượng huyền thoại của đại danh ấy . Anh ta bắt đầu nâng cao thanh âm :
"Các hộ gia đình có con cháu thi vào Thái Sơn Viện chú ý !! Do có chút vấn đề chục trặc nên kỳ thi sẽ diễn ra sớm hơn dự định , đáng lẽ ra là còn 3 tuần nữa nay rút lại còn một tuần , mong các thí sinh chú ý "
Nghe được tin này ai nấy đều như sấm đánh vào tai , thời gian ôn thi mài rũa sức và trí bị rút ngắn ắt hẳn nhiều người phải sợ hãi , ai cũng biết đề thi vào Thái Sơn Viện cực kì khó , vài triệu mạng mới chọn ra một mạng nhập học đồng nghĩa với việc người đó phải văn võ đều giỏi , không chỉ có tư chất tốt mà còn phải chăm chỉ rèn rũa để bồi đắp lượng kiến thức tốt nhất ứng phó với những đề thi "thần hóc" của Thái Sơn viện . Trong cái viễn cảnh hoảng loạn tinh thần ấy đâu đó vẫn còn một tên hết sức bình thản , cái mà nó quan tâm không phải là lời thông báo sấm vang của phi nhân kia mà là chính những kẻ người chim đó , nó ao ước được bay như họ . Được bay đi khắp mọi miền trên khắp địa cầu nhưng liệu nó có thể bay được không khi mà nó chỉ là hạt cát nhỏ bé trong cái xã hội này .