Chương 1
Thần địa châu thổ vốn là 1 lục địa lớn trải khắp bốn bề , đất đai phì nhiêu khí hậu ôn hòa , thiên nhiên ban tặng nơi đây rất nhiều danh lam tiên cảnh và được mệnh danh là cái nôi của con người thuở sơ khai . sở dĩ nó có tên " Thần Địa " cũng là vì nơi này tụ tập rất nhiều bậc cao nhân , anh tài với khả năng siêu phàm , khai thiên lập địa tựa như thần tiên hạ phàm . Thật vậy , tương truyền từ thuở sơ khai đã có rất nhiều vị thần quy tụ tại nơi đây dạy ch con người cách sử dụng bộ óc cũng như các kỹ năng để chống chọi với các loài yêu , quái thú dữ dằn luôn dình dập khắp mọi nơi trên lục địa , nhờ học được nhiều điều mà con người nơi đây biết chế tạo và sử dụng công cụ không những trong nông nghiệp mà còn về chiến đấu , họ biết sử dụng "Nguyên Thần" vốn có của bản thân để tu luyện những bí pháp vượt xa khả năng bản thân , biến cái không thể thành có . Sâu trung tâm lục địa có 1 ngọn núi cao nhất mà tương truyền rằng đó là nơi ở của các "vị tiên" với tên gọi "Thái sơn" , trên núi có 1 học viện rất lớn được các vị "tiên nhân" và "nhân sĩ" có tài năng siêu phàm lập nên , đó là học viện "Thái Dương Thần Sơn" . Là 1 học viện đầu tiên trên thần địa châu thổ , uy danh lẫy lừng , quy tụ nhiều nhân tài có khả năng điều khiển thiên nhiên , nắm vững tạo hóa nên tất thảy các chương trình giáo dục từ đầu chí cuối đều được các nhân sĩ nơi đây biên soạn từ sách cổ do các tiền cao nhân ghi chép lại và biên soạn thành các quyển lớn , từ thiên văn cho đến địa lí , tất cả đều chi tiết đến từng milimet , chương trình nhiều vô kể , nếu nắm được hết các kiến thức ghi trong bộ sách này thì trình độ có thể đạt tới "Đại Thần" có thể hô mưa gọi gió , thấu hiểu thiên hạ từ trên xuống dưới .
Nằm dưới chân núi là 1 ngôi làng khá lớn tụ tập nhiều người con nhà nông , bần điền đến sinh sống , cái làng yên bình có thể nói bậc nhất Thần địa châu thổ với cái tên là "chiến lợi" khiến người nghe cảm thấy có cảm giác yên tâm đến lạ thường . Người dân nơi đây có ý nghĩ thoáng hơn tất cả , do quanh năm mưa thuận gió hòa nên lúa nước luôn đạt năng xuất lớn . Tương truyền ngày xưa ngôi làng này bị 1 cơn động đất khiến của cải vật chất cũng như nhà cửa không cánh mà bay , người thương vong rất nhiều , bấy giờ có 1 người con gái rất xinh đẹp có tấm lòng từ bi và lỗi lạc đi qua chốn này đã ra tay chữa trị , cứu giúp , thấy sau cơn động đất có nhiều mạch nước khai thông , những mô đất mới được hình thành nên nàng đã dạy cho người dân nơi đây cách trồng lúa nước , ghi nhớ công ơn nên họ đã lập 1 đền thờ người con gái này , cô ấy tên là ''Âu Cơ" cũng nhờ có ngôi đền đó mà quanh năm khí hậu ôn hòa giúp cho mùa màng bội thu mà còn khiến nơi đây sầm uất không khác gì một đô thị , nhưng vì địa thế hiểm trở nên không thể lên đời được , vì vậy mà vẫn giữ lề lối xưa , cái tên Chiến Lợi cũng từ đó mà ra .
Trong làng có 1 ngôi trường , có thể gọi là 1 học viện duy nhất của làng , nơi đây đào tạo rất nhiều trẻ em học kiến thức cũng như học võ để tự vệ bằng các chương trình sơ đẳng do Thái Dương sơn Viện biên soạn . Do là 1 nơi sầm uất nên rất nhiều yêu thú , quái vật và những tên xấu xa đến đây rìh mò ăn trộm nông sản , thậm chí giết người ăn thịt nên không chỉ dạy kiến thức thuần túy mà còn dạy các học viên cách chiến đấu để bảo vệ làng , học viện này tên là Sicariorum(1) . Yêu ma quỷ quái và các loài tạp nham luôn rình mò và rất khó phát hiện nên muốn tiêu diệt được chúng thì phải hiểu và hòa nhập cùng thì cơ hội thành công mới cao , do vậy mà hoc viện này dạy các học viên nơi đây cách tấn công nhanh dứt điểm và đánh úp , cũng vì thế mà những học viên này được mệnh danh là những "sát thủ vô hình" khiến yêu ma nghe đến cũng phải ái ngại . Xa xa nơi ruộng lúa xanh biếc có 1 lũ trẻ đang chơi đùa , đối diện 1 góc khuất là 1 bóng đen đang dập dình làm điều gì đó mờ ám , nó đang loay hoay tỉa lúa non lấy "đòng đòng"(2) ra và ăn 1 cách ngon lành , nhìn bộ mặt có vẻ là 1 tên háu đói . Bỗng dưng 1 cú đánh từ đằng sau chấm dứt cơn phê của hắn :
"Thằng nhãi !! lại là mày" .
Nó quay đầu lại , trước mặt là 1 bác nông dân đang cầm trên tay cái đòn gánh dí sát mặt nó , hốt hoảng đang định nói gì thì bị bác ấy xách cổ lên cướp lời :
"Ông cụ nhà mày không biết dạy mày hay sao mà để mày phá phách như thế này ? Lần này tao không tha nữa phải tống cổ mày cho Regina mới hả dạ" .
Vừa dứt câu thằng bé đã vội dãy nãy , vẻ mặt hoảng hốt :
"Thôi cháu xin bác !! Đừng giao cháu cho bà chằn đó"
"Bao nhiêu lần rồi hả Nhật Quang ? mày nghịch quá cả làng ai cũng không chịu nổi mày , ông mày hiền hậu , tốt bụng bao nhiêu thì mày lại nghịch ý bấy nhiêu"
Bác nông dân nhìn cái mặt khốn khổ của nó đăm chiêu 1 lúc , ông lại nghĩ đến hình ảnh ông cụ nhà nó rồi thở dài :
"Thôi được rồi , đừng để tao bắt gặp mày lại 1 lần nữa , nhưng tao sẽ về nói chuyện với ông Khương cho ra nhẽ" .
Nói rồi ông xách cổ thằng bé đi , nó ngoe nguẩy nhưng không thể thoát được cánh tay khỏe mạnh của bác nông dân , dần dần trước mặt nó hiện ra 1 ngôi nhà tranh nứa lá sau ngõ hẻm , có 1 ông cụ đang quét sân đầy những lá , càng gần thằng bé càng nhận ra khuôn mặt thân quen ngày nào .
"Cụ Khương !!!" - Bác nông dân gọi lớn
Ông cụ nghe thấy tiếng gọi , hướng mặt lên nhìn , tươi cười đáp : A ! Anh Chiến .
Ông niềm nở đi đến thì khuôn mặt ông đã tắt nị cười khi thấy trên tay người đối diện là thằng cháu của mình . ông chiến nhìn cụ Khương 1 cái rồi chỉ tay vào thằng bé :
"Đấy !! Tôi trả nó lại cho cụ , liệu mà dạy dỗ nó" - Nói rồi ông thả nó xuống cái "bịch"
Cụ Khương nhìn thằng bé rồi hỏi gỡ : "Thằng cháu tôi nó lại gây ra tai họa gì à ?"
Ông chiến lấy khăn lau mồ hôi rồi than thở : Ai chi lúa mới trổ bông , đang thời sinh đẻ mà nó tỉa lấy đòng đòng ăn , thế có chết không ?
"Ấy chết !! Không được"
Cụ đỡ thằng bé dậy , phủi quần áo rồi nói : Đòng đòng là lúa non , cháu lấy mất thì sau này lấy đâu ra lúa ?
"Nhưng mà nó ngon !!" - thằng bé đáp . Câu này khiến Bác Chiến nổi giận hét thẳng vào mặt nó ;
"Ngon cái mã cha mày !! Nói còn cãi" - Ông nhìn cụ Khương rồi trỏ vào nó " Đấy !! Cụ xem thế nào chứ thế này thì không được , cả cái làng này không ai là chịu được tính nó , quậy phá không để cho ai yên cả".
Cụ Khương thở dài , nhè nhẹ nói xoa dịu cơn giận của ông chiến : " Thôi được rồi , anh cứ về đi rồi tôi sẽ đóng cửa dạy cháu , tôi hứa sẽ không có lần sau ".
Bác nông dân hạ thấp giọng xuống chút xíu : " Tôi nghe cụ hứa nhiều lắm rồi , cụ làm thế nào thì làm , để tôi mà bắt được lần nữa thì cụ đến giảng đường Sicarious mà xin cháu"
Cụ vẫn điềm tĩnh tay quàng vai ông chiến rồi chuyển hướng cả 2 về phía cánh cổng , dõi theo đó là ánh mắt ương ngạnh của cậu nhóc .
Thằng bé này họ Trần tên Nhật Quang , sống với ông cụ là Trần Khương , tính tình ngỗ nghịch , phá phách và nổi tiếng lì như trâu , không ai trong làng chịu nổi , dung mạo có phần khôi ngô nhưng lối sống phá phách đã khiến nó có phần bị bóp méo , tóc tai bù xù , quần áo luộm thuộm , mặt mày lèm nhèm mùi đất , chân không đi dép , mặc bộ đồ đồng tử nhìn bát nháo không thể tả được , ra đường ai thấy cũng có phần kiêng kị , không 1 đứa trẻ nào là chơi thân được với nó vì tính nó vốn thẳng thấy gì nói vậy , trẻ con thì thích nghe khen ngợi nhưng gặp nó thì chỉ có nghe chỉ trích nên tất thảy từ trẻ nhỏ đến người già không ai ưa được tính nó . Vốn tính háu đói nên bữa cơm nà nó cũng hục đầu xuống ăn lấy ăn để , chẳng thèm để ý đến ai , ông cụ đã dặn đi dặn lại nhưng không thể nào mà dịch chuyển được nó , bữa cơm này cũng vậy , nó cứ vục đầu xuống ăn như ma đói , miệng thì không sứt nhưng cơm thì cứ vãi ra nhìn phản cảm quá , cụ Khương nhìn mà phát ớn , gõ gõ 2 đầu đũa xuống bàn rồi thở dài : " Ông đã dặn cháu nhiều lần là đừng có tuốt đòng đòng ra ăn nữa , trời đánh tránh miếng ăn , không lẽ cháu bắt ta phải phá lệ ? " . Trần Nhật Quang vẫn và cơm trong khi đôi mắt nhìn cụ , nhai kĩ nuốt hết rồi mới trả lời : " Ông không biết nó ngon thế nào đâu ? Ngọt lắm " . Ông cụ chau mày nhìn nó 1 cái rồi giải thích :
" Đòng đòng là con của cây lúa , nhờ nó mới có hạt lúa , giã gạo rồi nấu thành cơm cho cháu ăn được chứ ? " . Cụ vừa xới cơm vừa nói tiếp : " Thời kì này nó đang tích tụ chất dinh dưỡng để nuôi đòng đòng phát triển , hỏi sao không ngọt không ngon ? Cháu tuốt ăn như thế là phá hoại mùa màng , không khác gì loài sâu bọ , yêu ma ngoài kia đâu."
Nhật Quang nhìn cụ một cái , đưa 2 tay lấy bát cơm rồi miệng méo : " Cháu chỉ làm những gì mình thích thôi , bà ngày xưa dạy cháu vậy mà ?" . Cụ ho khẽ 1 cái rồi nói tiếp :
" Cu cậu hiểu sai ý bà rồi , ý bà của cháu là sống tự tại , vui vẻ không đụng chạm đến ai , hành động của cháu là phá hoại của cải nhà người ta rồi " .
Thằng bé nheo mày tỏ vẻ không đồng ý nói với giọng trầm xuống : " cháu thấy để mình vui thì phải làm tổn thương ai đó " , nuốt xong miếng cơm nó nói tiếp " Đi học cháu thấy nhiều thằng hùa nhau lại bắt nạt 1 bạn , bạn đó thì đau khổ trong khi chúng lại cười hả hê" .
Cụ nhau mày , lắc đầu lia lịa : " Không cháu ạ !! Cháu nhìn nhận sai rồi , kẻ mà đạp lên đầu kẻ khác thì chỉ là lũ mọi rợ thôi " . Cụ xoa đầu thằng bé cười vui vẻ : " như cháu nói thì không còn tự tại nữa . tự tại nghĩa là mình làm mọi chuyện mà không đụng chạm đến ai , ý bà cháu nói là như thế " .
Thằng bé nhìn ông cụ rồi túc tắc cười theo , 2 ông cháu cùng cười , cuộc sống bình dị nó là như thế , sống làm những gì mình thích nhưng phải tự tại , nhưng mấy ai có được cái tự tại đó ? Khi mà cuộc sống này , có những kẻ trà đạp lên người khác để hưởng vinh hoa phú quý , để được công danh lợi lộc mà không tiếc làm tổn thương người khác . Câu chuyện mà Trần Nhật Quang nói hôm nay khiến Cụ Khương không thể nào ngủ được , liệu có là tốt không khi mà thằng bé lại nhìn nhận sự việc như vậy , việc đánh giá của nó khiến cụ không thể không suy nghĩ xem phải làm thế nào để hướng cho thằng cháu yêu quý của mình đi đúng đường và không sa lầy vào con đường tội lỗi , cụ lẳng lặng ra ngoài sân , ngước lên nhìn trăng sáng . Trăng thanh đạm , nhìn thật kiêu sa như muốn hút hồn người ngắm , thật là hữu tình không thể không cộng hưởng . Tức thì Cụ đem cây sáo trúc ra độc tấu 1 khúc , âm điệu buồn mà sâu lắng , như muốn dãi bày tâm trạng về sự đời , du dương khiến ai cũng phải thở dài . Cụ quay sang bên phải thì giật bắn mình khi trước mặt là 1 gương mặt rất thân quen , nó cười :
"Ông ơi !! Ông dạy cháu thổi sáo đi " . Tức thì ông cụ quát lớn : " Thằng oắt này làm ông hết cả hồn"
còn ai vào đây nữa , thằng ôn dịch bát nháo Trần Nhật Quang chứ còn ai vào đây , tiếng sáo của cụ khiến nó tỉnh giấc và lẳng lặng thưởng thức bản độc tấu sự tình của cụ . Cụ khương lấy lại điềm tĩnh rồi nghiêm nghị nói : "Đêm khuya rồi !! vào ngủ đi , mai còn phải đi học đó ". Trần Nhật Quang cau mày , thể hiện thái độ nũng nịu , nó ngồi chắp bàng lại khoanh tay rồi dở giọng dỗi : " cháu không ngủ , ông hứa với cháu mãi rồi mà chưa dạy cho cháu " . nhìn cái mặt méo xẹo của nó phát phì cười , biết là khó bảo rồi , nhưng Cụ Khương vẫn cứ lại gần ôn tồn khuyên giải nó : " Ngủ đi , mai học về ông dạy cho" , vốn tính lì lợm nên vẫn không chịu , nó quyết hôm nay phải được học sáo bằng không thì không ngủ , bực mình ông cụ thét lớn : " kệ cháu !! Ông ngủ đây" , vừa lên giường thì Trần Nhật Quang bắt đầu la ó om sòm , đập giường bình bịch và thế là 2 ông cháu dằng co suốt cả đêm , xuyên đến tận sáng , thân thể lúc này mệt rã rời , cặp mắt ai nấy đỏ ngầu lên vì thiếu ngủ , cụ khương quát với cái giọng mệt mỏi : " Lì như trâu như chó " , thằng cu cười khẩy rồi cũng đáp lại : " chừng nào ông chưa dạy cho cháu thì cháu không từ bỏ đâu " .
Cụ khương nhìn Trần Nhật Quang 1 cái mà mắt cứ líu díu lại , chầm chậm đi đến cái chạn , rồi lôi ra 1 cái lọ nước sau đó từ từ rót ra chén rồi đưa cho thằng bé , nó ngạc nhiên nhìn chén nước rồi hỏi vội : " Cái gì thế ông ? " . Ông cụ mắt líu díu phê phê chầm chậm nói : " đây là hồi sinh dược , được chế từ sương mai trên đỉnh Tiên Lộ , giúp tinh thần thoải mái tỉnh táo đấy " . Nhật Quang chống mắt lên cố nhìn với ánh mắt đa nghi , cụ Khương tiếp lời : " Uống đi không độc đâu , cũng sắp tới giờ đi học rồi , uống lấy sức mà học" . Thằng bé vẫn cứng đầu không chịu uống , xem ra nó bắt cụ phải dạy nó thổi sáo cho kì được , hiểu ý ông cụ cũng không còn cách nào khác , dúi chén nước vào tay nó rồi nói :" Học về rồi ông sẽ dạy cho" , câu nói đó khiến nó sáng hết cả mắt , uống vội chén nước mà cụ vừa trao , ngoảnh lại thì thây ông cụ đang phê phê tiến tới cái giường , mắt nó nhìn rõ như thường ngày vì thuốc đã ngấm , cảm giác như chưa hề mệt mỏi , nó nhìn Cụ rồi hỏi 1 câu ngớ ngẩn : " cụ làm gì thế ?" , Cụ khương đắp cái chăn rồi khẽ đáp : " Đi ngủ chứ còn gì nữa , ăn hành cả đêm rồi " , chùm kín chăn rồi cụ tiếp lời : " Đi học đi , về rồi ông dạy cho , lần này ông thề" . Nó cau mày , 2 mí mắt ngang hàng nhau rồi lãnh đạm nói : " Thề là nghề của ông" , nói rồi nó lớn để cụ nhớ giữ lời , nhưng có vẻ như cụ đã thật sự mệt , tiếng ngáy o o đã cất và cho đến lúc này Trần Nhật Quang mới chịu buông tha , nó diện bộ đồng phục của Sicarious , cái áo khoác cọc tay có mũ màu trắng xen kẽ có 2 vạch màu đen , vạt áo bên phải thì ngắn còn bên phải thì dài như măng-tô , bên dưới là chiếc quần da bò mỏng hơi hơi rách , chân tọc vào đôi bốt vải đế gỗ bọc da dê trông lịch sử hẳn lên , đầu tóc trải gọn gàng , có thể nói Trần Nhật Quang hôm nay không còn là Trần Nhật Quang của ngày hôm qua nữa rồi , nó vui vẻ , đeo chiếc ba lô vải mà cụ Khương may cho nó tung tăng trên con đường làng , 2 tay chắp sau gáy , mồm huýt sáo vang , băng qua cánh đồng như con chim chích . Cuối cùng thì cũng đến bản doanh của Sicariourum , ngôi trường có kiến trúc cổ điển mang phong cách phương tây xem kẽ phương đông , nhìn thì rõ ràng nhưng ẩn dật vô cùng , đúng với tên gọi của học viện . Đang huênh hoang đi thì trong 1 khúc cua có 1 người lạ lao như tên bắn đụng vào người thằng bé khiến nó ngã nhào ra phía sau , xem ra người này đang rất vội và cũng rất nóng tính , vẫn còn thời gian để đứng mắng thằng cu : " Bộ nhà người mắt để sau gáy hay sao mà không thấy ta đang tới vậy ? " . bị đụng đau lại còn bị chửi , Trần Nhật Quang đang ôm mặt bất quá mà buông tay thét lớn : " Gì chớ !! chính nhà người mới không có...." , từ mắt chưa được nói ra vì hắn khựng lại khi nhìn rõ đối phương , đó là một nữ tử chạc tuổi nó trong bộ trang phục cổ trang màu hồng , dung mạo xinh đẹp vô cùng , đôi mắt to , cặp môi chúm chím nhỏ xinh màu hồng nhạt , khiến say đắm lòng người , hắn nhìn với ánh mắt sững sờ và nghĩ thầm : " Đẹp quá" .
Thấy đối phương nhìn mình chằm chằm , cô nàng tỏ vẻ không hài lòng : " Ngươi nhìn gì ta "
câu nói đó khiến hắn bình tĩnh , giường như quên mọi sụ việc đã diễn ra hắn liền lấy cái giọng quân tử ra mà thể hiện : " À không ! Chỉ là ta thấy cô giường như đang vội nên vô ý đụng phải ta , việc lần này ta không truy....." . "Bốp" - từ cứu chưa nói được thì mặt hắn đã bị cô gái vô danh kia đáp cho 1 cái vào mặt nép thẳng vào góc tường . Tức không chịu nổi , mặt sưng húp lên , thằng bé quát lớn : " Đủ rồi nhé , ta nể cô là con gái nên nhường nhịn , cô thật quá đáng" , sự việc khiến mọi người xung quanh để ý và có vẻ như nữ tử này sôi máu lên rồi , cô lao đến rồi nói : " ta chúa ghét cái loại quân tử dỏm như mi" . Trần Nhật Quang ngưng thần giới bị , sẵn sàng tiếp đòn nhưng chưa kịp động thủ thì có tiếng nói lớn từ phía sau : " Dừng tay " . Tất cả mọi hướng nhìn đều quay về phía âm thanh đó , thoắt cái có 1 bóng đen đi đến , càng gần thì càng rõ bóng dáng người đó , Trần Nhật Quang lạnh hết gáy còn cô gái bí ẩn kia thì lại mỉm cười như hoa , vội chạy lại phía người đó.
Cuộc sống bình yên
Thần địa châu thổ vốn là 1 lục địa lớn trải khắp bốn bề , đất đai phì nhiêu khí hậu ôn hòa , thiên nhiên ban tặng nơi đây rất nhiều danh lam tiên cảnh và được mệnh danh là cái nôi của con người thuở sơ khai . sở dĩ nó có tên " Thần Địa " cũng là vì nơi này tụ tập rất nhiều bậc cao nhân , anh tài với khả năng siêu phàm , khai thiên lập địa tựa như thần tiên hạ phàm . Thật vậy , tương truyền từ thuở sơ khai đã có rất nhiều vị thần quy tụ tại nơi đây dạy ch con người cách sử dụng bộ óc cũng như các kỹ năng để chống chọi với các loài yêu , quái thú dữ dằn luôn dình dập khắp mọi nơi trên lục địa , nhờ học được nhiều điều mà con người nơi đây biết chế tạo và sử dụng công cụ không những trong nông nghiệp mà còn về chiến đấu , họ biết sử dụng "Nguyên Thần" vốn có của bản thân để tu luyện những bí pháp vượt xa khả năng bản thân , biến cái không thể thành có . Sâu trung tâm lục địa có 1 ngọn núi cao nhất mà tương truyền rằng đó là nơi ở của các "vị tiên" với tên gọi "Thái sơn" , trên núi có 1 học viện rất lớn được các vị "tiên nhân" và "nhân sĩ" có tài năng siêu phàm lập nên , đó là học viện "Thái Dương Thần Sơn" . Là 1 học viện đầu tiên trên thần địa châu thổ , uy danh lẫy lừng , quy tụ nhiều nhân tài có khả năng điều khiển thiên nhiên , nắm vững tạo hóa nên tất thảy các chương trình giáo dục từ đầu chí cuối đều được các nhân sĩ nơi đây biên soạn từ sách cổ do các tiền cao nhân ghi chép lại và biên soạn thành các quyển lớn , từ thiên văn cho đến địa lí , tất cả đều chi tiết đến từng milimet , chương trình nhiều vô kể , nếu nắm được hết các kiến thức ghi trong bộ sách này thì trình độ có thể đạt tới "Đại Thần" có thể hô mưa gọi gió , thấu hiểu thiên hạ từ trên xuống dưới .
Nằm dưới chân núi là 1 ngôi làng khá lớn tụ tập nhiều người con nhà nông , bần điền đến sinh sống , cái làng yên bình có thể nói bậc nhất Thần địa châu thổ với cái tên là "chiến lợi" khiến người nghe cảm thấy có cảm giác yên tâm đến lạ thường . Người dân nơi đây có ý nghĩ thoáng hơn tất cả , do quanh năm mưa thuận gió hòa nên lúa nước luôn đạt năng xuất lớn . Tương truyền ngày xưa ngôi làng này bị 1 cơn động đất khiến của cải vật chất cũng như nhà cửa không cánh mà bay , người thương vong rất nhiều , bấy giờ có 1 người con gái rất xinh đẹp có tấm lòng từ bi và lỗi lạc đi qua chốn này đã ra tay chữa trị , cứu giúp , thấy sau cơn động đất có nhiều mạch nước khai thông , những mô đất mới được hình thành nên nàng đã dạy cho người dân nơi đây cách trồng lúa nước , ghi nhớ công ơn nên họ đã lập 1 đền thờ người con gái này , cô ấy tên là ''Âu Cơ" cũng nhờ có ngôi đền đó mà quanh năm khí hậu ôn hòa giúp cho mùa màng bội thu mà còn khiến nơi đây sầm uất không khác gì một đô thị , nhưng vì địa thế hiểm trở nên không thể lên đời được , vì vậy mà vẫn giữ lề lối xưa , cái tên Chiến Lợi cũng từ đó mà ra .
Trong làng có 1 ngôi trường , có thể gọi là 1 học viện duy nhất của làng , nơi đây đào tạo rất nhiều trẻ em học kiến thức cũng như học võ để tự vệ bằng các chương trình sơ đẳng do Thái Dương sơn Viện biên soạn . Do là 1 nơi sầm uất nên rất nhiều yêu thú , quái vật và những tên xấu xa đến đây rìh mò ăn trộm nông sản , thậm chí giết người ăn thịt nên không chỉ dạy kiến thức thuần túy mà còn dạy các học viên cách chiến đấu để bảo vệ làng , học viện này tên là Sicariorum(1) . Yêu ma quỷ quái và các loài tạp nham luôn rình mò và rất khó phát hiện nên muốn tiêu diệt được chúng thì phải hiểu và hòa nhập cùng thì cơ hội thành công mới cao , do vậy mà hoc viện này dạy các học viên nơi đây cách tấn công nhanh dứt điểm và đánh úp , cũng vì thế mà những học viên này được mệnh danh là những "sát thủ vô hình" khiến yêu ma nghe đến cũng phải ái ngại . Xa xa nơi ruộng lúa xanh biếc có 1 lũ trẻ đang chơi đùa , đối diện 1 góc khuất là 1 bóng đen đang dập dình làm điều gì đó mờ ám , nó đang loay hoay tỉa lúa non lấy "đòng đòng"(2) ra và ăn 1 cách ngon lành , nhìn bộ mặt có vẻ là 1 tên háu đói . Bỗng dưng 1 cú đánh từ đằng sau chấm dứt cơn phê của hắn :
"Thằng nhãi !! lại là mày" .
Nó quay đầu lại , trước mặt là 1 bác nông dân đang cầm trên tay cái đòn gánh dí sát mặt nó , hốt hoảng đang định nói gì thì bị bác ấy xách cổ lên cướp lời :
"Ông cụ nhà mày không biết dạy mày hay sao mà để mày phá phách như thế này ? Lần này tao không tha nữa phải tống cổ mày cho Regina mới hả dạ" .
Vừa dứt câu thằng bé đã vội dãy nãy , vẻ mặt hoảng hốt :
"Thôi cháu xin bác !! Đừng giao cháu cho bà chằn đó"
"Bao nhiêu lần rồi hả Nhật Quang ? mày nghịch quá cả làng ai cũng không chịu nổi mày , ông mày hiền hậu , tốt bụng bao nhiêu thì mày lại nghịch ý bấy nhiêu"
Bác nông dân nhìn cái mặt khốn khổ của nó đăm chiêu 1 lúc , ông lại nghĩ đến hình ảnh ông cụ nhà nó rồi thở dài :
"Thôi được rồi , đừng để tao bắt gặp mày lại 1 lần nữa , nhưng tao sẽ về nói chuyện với ông Khương cho ra nhẽ" .
Nói rồi ông xách cổ thằng bé đi , nó ngoe nguẩy nhưng không thể thoát được cánh tay khỏe mạnh của bác nông dân , dần dần trước mặt nó hiện ra 1 ngôi nhà tranh nứa lá sau ngõ hẻm , có 1 ông cụ đang quét sân đầy những lá , càng gần thằng bé càng nhận ra khuôn mặt thân quen ngày nào .
"Cụ Khương !!!" - Bác nông dân gọi lớn
Ông cụ nghe thấy tiếng gọi , hướng mặt lên nhìn , tươi cười đáp : A ! Anh Chiến .
Ông niềm nở đi đến thì khuôn mặt ông đã tắt nị cười khi thấy trên tay người đối diện là thằng cháu của mình . ông chiến nhìn cụ Khương 1 cái rồi chỉ tay vào thằng bé :
"Đấy !! Tôi trả nó lại cho cụ , liệu mà dạy dỗ nó" - Nói rồi ông thả nó xuống cái "bịch"
Cụ Khương nhìn thằng bé rồi hỏi gỡ : "Thằng cháu tôi nó lại gây ra tai họa gì à ?"
Ông chiến lấy khăn lau mồ hôi rồi than thở : Ai chi lúa mới trổ bông , đang thời sinh đẻ mà nó tỉa lấy đòng đòng ăn , thế có chết không ?
"Ấy chết !! Không được"
Cụ đỡ thằng bé dậy , phủi quần áo rồi nói : Đòng đòng là lúa non , cháu lấy mất thì sau này lấy đâu ra lúa ?
"Nhưng mà nó ngon !!" - thằng bé đáp . Câu này khiến Bác Chiến nổi giận hét thẳng vào mặt nó ;
"Ngon cái mã cha mày !! Nói còn cãi" - Ông nhìn cụ Khương rồi trỏ vào nó " Đấy !! Cụ xem thế nào chứ thế này thì không được , cả cái làng này không ai là chịu được tính nó , quậy phá không để cho ai yên cả".
Cụ Khương thở dài , nhè nhẹ nói xoa dịu cơn giận của ông chiến : " Thôi được rồi , anh cứ về đi rồi tôi sẽ đóng cửa dạy cháu , tôi hứa sẽ không có lần sau ".
Bác nông dân hạ thấp giọng xuống chút xíu : " Tôi nghe cụ hứa nhiều lắm rồi , cụ làm thế nào thì làm , để tôi mà bắt được lần nữa thì cụ đến giảng đường Sicarious mà xin cháu"
Cụ vẫn điềm tĩnh tay quàng vai ông chiến rồi chuyển hướng cả 2 về phía cánh cổng , dõi theo đó là ánh mắt ương ngạnh của cậu nhóc .
Thằng bé này họ Trần tên Nhật Quang , sống với ông cụ là Trần Khương , tính tình ngỗ nghịch , phá phách và nổi tiếng lì như trâu , không ai trong làng chịu nổi , dung mạo có phần khôi ngô nhưng lối sống phá phách đã khiến nó có phần bị bóp méo , tóc tai bù xù , quần áo luộm thuộm , mặt mày lèm nhèm mùi đất , chân không đi dép , mặc bộ đồ đồng tử nhìn bát nháo không thể tả được , ra đường ai thấy cũng có phần kiêng kị , không 1 đứa trẻ nào là chơi thân được với nó vì tính nó vốn thẳng thấy gì nói vậy , trẻ con thì thích nghe khen ngợi nhưng gặp nó thì chỉ có nghe chỉ trích nên tất thảy từ trẻ nhỏ đến người già không ai ưa được tính nó . Vốn tính háu đói nên bữa cơm nà nó cũng hục đầu xuống ăn lấy ăn để , chẳng thèm để ý đến ai , ông cụ đã dặn đi dặn lại nhưng không thể nào mà dịch chuyển được nó , bữa cơm này cũng vậy , nó cứ vục đầu xuống ăn như ma đói , miệng thì không sứt nhưng cơm thì cứ vãi ra nhìn phản cảm quá , cụ Khương nhìn mà phát ớn , gõ gõ 2 đầu đũa xuống bàn rồi thở dài : " Ông đã dặn cháu nhiều lần là đừng có tuốt đòng đòng ra ăn nữa , trời đánh tránh miếng ăn , không lẽ cháu bắt ta phải phá lệ ? " . Trần Nhật Quang vẫn và cơm trong khi đôi mắt nhìn cụ , nhai kĩ nuốt hết rồi mới trả lời : " Ông không biết nó ngon thế nào đâu ? Ngọt lắm " . Ông cụ chau mày nhìn nó 1 cái rồi giải thích :
" Đòng đòng là con của cây lúa , nhờ nó mới có hạt lúa , giã gạo rồi nấu thành cơm cho cháu ăn được chứ ? " . Cụ vừa xới cơm vừa nói tiếp : " Thời kì này nó đang tích tụ chất dinh dưỡng để nuôi đòng đòng phát triển , hỏi sao không ngọt không ngon ? Cháu tuốt ăn như thế là phá hoại mùa màng , không khác gì loài sâu bọ , yêu ma ngoài kia đâu."
Nhật Quang nhìn cụ một cái , đưa 2 tay lấy bát cơm rồi miệng méo : " Cháu chỉ làm những gì mình thích thôi , bà ngày xưa dạy cháu vậy mà ?" . Cụ ho khẽ 1 cái rồi nói tiếp :
" Cu cậu hiểu sai ý bà rồi , ý bà của cháu là sống tự tại , vui vẻ không đụng chạm đến ai , hành động của cháu là phá hoại của cải nhà người ta rồi " .
Thằng bé nheo mày tỏ vẻ không đồng ý nói với giọng trầm xuống : " cháu thấy để mình vui thì phải làm tổn thương ai đó " , nuốt xong miếng cơm nó nói tiếp " Đi học cháu thấy nhiều thằng hùa nhau lại bắt nạt 1 bạn , bạn đó thì đau khổ trong khi chúng lại cười hả hê" .
Cụ nhau mày , lắc đầu lia lịa : " Không cháu ạ !! Cháu nhìn nhận sai rồi , kẻ mà đạp lên đầu kẻ khác thì chỉ là lũ mọi rợ thôi " . Cụ xoa đầu thằng bé cười vui vẻ : " như cháu nói thì không còn tự tại nữa . tự tại nghĩa là mình làm mọi chuyện mà không đụng chạm đến ai , ý bà cháu nói là như thế " .
Thằng bé nhìn ông cụ rồi túc tắc cười theo , 2 ông cháu cùng cười , cuộc sống bình dị nó là như thế , sống làm những gì mình thích nhưng phải tự tại , nhưng mấy ai có được cái tự tại đó ? Khi mà cuộc sống này , có những kẻ trà đạp lên người khác để hưởng vinh hoa phú quý , để được công danh lợi lộc mà không tiếc làm tổn thương người khác . Câu chuyện mà Trần Nhật Quang nói hôm nay khiến Cụ Khương không thể nào ngủ được , liệu có là tốt không khi mà thằng bé lại nhìn nhận sự việc như vậy , việc đánh giá của nó khiến cụ không thể không suy nghĩ xem phải làm thế nào để hướng cho thằng cháu yêu quý của mình đi đúng đường và không sa lầy vào con đường tội lỗi , cụ lẳng lặng ra ngoài sân , ngước lên nhìn trăng sáng . Trăng thanh đạm , nhìn thật kiêu sa như muốn hút hồn người ngắm , thật là hữu tình không thể không cộng hưởng . Tức thì Cụ đem cây sáo trúc ra độc tấu 1 khúc , âm điệu buồn mà sâu lắng , như muốn dãi bày tâm trạng về sự đời , du dương khiến ai cũng phải thở dài . Cụ quay sang bên phải thì giật bắn mình khi trước mặt là 1 gương mặt rất thân quen , nó cười :
"Ông ơi !! Ông dạy cháu thổi sáo đi " . Tức thì ông cụ quát lớn : " Thằng oắt này làm ông hết cả hồn"
còn ai vào đây nữa , thằng ôn dịch bát nháo Trần Nhật Quang chứ còn ai vào đây , tiếng sáo của cụ khiến nó tỉnh giấc và lẳng lặng thưởng thức bản độc tấu sự tình của cụ . Cụ khương lấy lại điềm tĩnh rồi nghiêm nghị nói : "Đêm khuya rồi !! vào ngủ đi , mai còn phải đi học đó ". Trần Nhật Quang cau mày , thể hiện thái độ nũng nịu , nó ngồi chắp bàng lại khoanh tay rồi dở giọng dỗi : " cháu không ngủ , ông hứa với cháu mãi rồi mà chưa dạy cho cháu " . nhìn cái mặt méo xẹo của nó phát phì cười , biết là khó bảo rồi , nhưng Cụ Khương vẫn cứ lại gần ôn tồn khuyên giải nó : " Ngủ đi , mai học về ông dạy cho" , vốn tính lì lợm nên vẫn không chịu , nó quyết hôm nay phải được học sáo bằng không thì không ngủ , bực mình ông cụ thét lớn : " kệ cháu !! Ông ngủ đây" , vừa lên giường thì Trần Nhật Quang bắt đầu la ó om sòm , đập giường bình bịch và thế là 2 ông cháu dằng co suốt cả đêm , xuyên đến tận sáng , thân thể lúc này mệt rã rời , cặp mắt ai nấy đỏ ngầu lên vì thiếu ngủ , cụ khương quát với cái giọng mệt mỏi : " Lì như trâu như chó " , thằng cu cười khẩy rồi cũng đáp lại : " chừng nào ông chưa dạy cho cháu thì cháu không từ bỏ đâu " .
Cụ khương nhìn Trần Nhật Quang 1 cái mà mắt cứ líu díu lại , chầm chậm đi đến cái chạn , rồi lôi ra 1 cái lọ nước sau đó từ từ rót ra chén rồi đưa cho thằng bé , nó ngạc nhiên nhìn chén nước rồi hỏi vội : " Cái gì thế ông ? " . Ông cụ mắt líu díu phê phê chầm chậm nói : " đây là hồi sinh dược , được chế từ sương mai trên đỉnh Tiên Lộ , giúp tinh thần thoải mái tỉnh táo đấy " . Nhật Quang chống mắt lên cố nhìn với ánh mắt đa nghi , cụ Khương tiếp lời : " Uống đi không độc đâu , cũng sắp tới giờ đi học rồi , uống lấy sức mà học" . Thằng bé vẫn cứng đầu không chịu uống , xem ra nó bắt cụ phải dạy nó thổi sáo cho kì được , hiểu ý ông cụ cũng không còn cách nào khác , dúi chén nước vào tay nó rồi nói :" Học về rồi ông sẽ dạy cho" , câu nói đó khiến nó sáng hết cả mắt , uống vội chén nước mà cụ vừa trao , ngoảnh lại thì thây ông cụ đang phê phê tiến tới cái giường , mắt nó nhìn rõ như thường ngày vì thuốc đã ngấm , cảm giác như chưa hề mệt mỏi , nó nhìn Cụ rồi hỏi 1 câu ngớ ngẩn : " cụ làm gì thế ?" , Cụ khương đắp cái chăn rồi khẽ đáp : " Đi ngủ chứ còn gì nữa , ăn hành cả đêm rồi " , chùm kín chăn rồi cụ tiếp lời : " Đi học đi , về rồi ông dạy cho , lần này ông thề" . Nó cau mày , 2 mí mắt ngang hàng nhau rồi lãnh đạm nói : " Thề là nghề của ông" , nói rồi nó lớn để cụ nhớ giữ lời , nhưng có vẻ như cụ đã thật sự mệt , tiếng ngáy o o đã cất và cho đến lúc này Trần Nhật Quang mới chịu buông tha , nó diện bộ đồng phục của Sicarious , cái áo khoác cọc tay có mũ màu trắng xen kẽ có 2 vạch màu đen , vạt áo bên phải thì ngắn còn bên phải thì dài như măng-tô , bên dưới là chiếc quần da bò mỏng hơi hơi rách , chân tọc vào đôi bốt vải đế gỗ bọc da dê trông lịch sử hẳn lên , đầu tóc trải gọn gàng , có thể nói Trần Nhật Quang hôm nay không còn là Trần Nhật Quang của ngày hôm qua nữa rồi , nó vui vẻ , đeo chiếc ba lô vải mà cụ Khương may cho nó tung tăng trên con đường làng , 2 tay chắp sau gáy , mồm huýt sáo vang , băng qua cánh đồng như con chim chích . Cuối cùng thì cũng đến bản doanh của Sicariourum , ngôi trường có kiến trúc cổ điển mang phong cách phương tây xem kẽ phương đông , nhìn thì rõ ràng nhưng ẩn dật vô cùng , đúng với tên gọi của học viện . Đang huênh hoang đi thì trong 1 khúc cua có 1 người lạ lao như tên bắn đụng vào người thằng bé khiến nó ngã nhào ra phía sau , xem ra người này đang rất vội và cũng rất nóng tính , vẫn còn thời gian để đứng mắng thằng cu : " Bộ nhà người mắt để sau gáy hay sao mà không thấy ta đang tới vậy ? " . bị đụng đau lại còn bị chửi , Trần Nhật Quang đang ôm mặt bất quá mà buông tay thét lớn : " Gì chớ !! chính nhà người mới không có...." , từ mắt chưa được nói ra vì hắn khựng lại khi nhìn rõ đối phương , đó là một nữ tử chạc tuổi nó trong bộ trang phục cổ trang màu hồng , dung mạo xinh đẹp vô cùng , đôi mắt to , cặp môi chúm chím nhỏ xinh màu hồng nhạt , khiến say đắm lòng người , hắn nhìn với ánh mắt sững sờ và nghĩ thầm : " Đẹp quá" .
Thấy đối phương nhìn mình chằm chằm , cô nàng tỏ vẻ không hài lòng : " Ngươi nhìn gì ta "
câu nói đó khiến hắn bình tĩnh , giường như quên mọi sụ việc đã diễn ra hắn liền lấy cái giọng quân tử ra mà thể hiện : " À không ! Chỉ là ta thấy cô giường như đang vội nên vô ý đụng phải ta , việc lần này ta không truy....." . "Bốp" - từ cứu chưa nói được thì mặt hắn đã bị cô gái vô danh kia đáp cho 1 cái vào mặt nép thẳng vào góc tường . Tức không chịu nổi , mặt sưng húp lên , thằng bé quát lớn : " Đủ rồi nhé , ta nể cô là con gái nên nhường nhịn , cô thật quá đáng" , sự việc khiến mọi người xung quanh để ý và có vẻ như nữ tử này sôi máu lên rồi , cô lao đến rồi nói : " ta chúa ghét cái loại quân tử dỏm như mi" . Trần Nhật Quang ngưng thần giới bị , sẵn sàng tiếp đòn nhưng chưa kịp động thủ thì có tiếng nói lớn từ phía sau : " Dừng tay " . Tất cả mọi hướng nhìn đều quay về phía âm thanh đó , thoắt cái có 1 bóng đen đi đến , càng gần thì càng rõ bóng dáng người đó , Trần Nhật Quang lạnh hết gáy còn cô gái bí ẩn kia thì lại mỉm cười như hoa , vội chạy lại phía người đó.
Hết chương 1
(1) Sicariorum : Tiếng lating dịch ra nghĩa là sát thủ
(2) Đòng đòng : là nụ của lúa , hay nói cách khác là lúa mang thai , là tiền đề của hạt thóc sau này
(2) Đòng đòng : là nụ của lúa , hay nói cách khác là lúa mang thai , là tiền đề của hạt thóc sau này
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét