Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Chương 0

CHƯƠNG 0

Cuộc chiến Tiên Đạo và Qủy Đạo
Vật chủ Độc Sát Lang


Tương truyền rằng, hàng ngàn năm về trước khi cuộc chiến của Thánh Thần và Ma quỷ diễn ra, loài người luôn sống lo sợ và đau thương bởi ách thống trị của Qủy Đạo – của những đạo sĩ tôn thờ tà thuật và đứng về phía của một giống loài trú ngụ nơi xa xôi và tối tăm của tận cùng thế giới- Qủy dữ. Đối với bọn yêu ma, quái thú, loài người chỉ là một sinh vật yếu đuối và nhỏ bé, nhưng điều khiến chúng cảm thấy thú vị hơn hẳn đó là linh hồn của con người. Một linh hồn thuần khiết của con người sẽ giúp chúng gia tăng công lực, nâng cao đạo hạnh, kéo dài sinh lực và tuổi thọ. Còn bọn đạo sĩ tà thuật, chúng lợi dung con người cho lòng tham không đáy….
Từ khi chúng lũ lượt xâm chiếm Hạ giới. Con người buộc phải nghe theo mọi mệnh lệnh của chúng, con người dâng lên cho chúng mọi thứ mà chúng yêu cầu kể cả đó là linh hồn. Họ sợ, họ đơn độc và cảm thấy yếu đuối, họ không có khả năng chống lại cũng không có can đảm đứng lên…họ đang rất tuyệt vọng, khi ánh sáng trong họ dần héo tắt, khi hi vọng sắp lụi tàn thì…
Nhìn thấy được sự bất hạnh và đau thương của con người nơi Hạ giới, các vị tiên nhân trên Tiên giới rất tức giận vì hành động của bọn ác ma và thương cảm với nỗi khổ của con người. Các vị Tiên nhân theo ý chỉ của Thượng Đế hạ phàm để giúp đõ con người chống lại Qủy Đạo. Cũng từ đó mà hình thành cuộc chiến giữa Tiên Đạo và Qủy Đạo. Các vị Tiên Nhân từ khi xuống Hạ giới vì là nguyên thần của Tiên, nên vùng đất mà họ chọn để định cư đã được thanh tẩy, xua đi yêu khí của bọn yêu ma. Để đảm bảo được sự an toàn về địa lý và cơ địa phù hợp với cuộc chiến chống lại Qủy Đạo, các vị Tiên Nhân chọn một vùng đất gần một ngọn núi cao nhất -Thái Sơn và lấy tên đặt cho vùng đất này là Thần Địa, ám chỉ vùng đất này là của cao nhân thần thánh, đất đai phì nhiêu, cây cối xanh tươi, là một vùng đất tốt để đóng đô. Sau khi Thần Địa hình thành, các vị Tiên nhân đã đưa con người đến đây sinh sống, họ không chỉ bảo vệ mà còn dạy cho con người tất cả mọi thứ từ cách sử dụng tri thức đến các kỹ thuật chiến đấu nhằm chống lại Qủy Đạo.
Quang Đạo không chỉ là một Tiên nhân với tài trí và phép thuật cao xường, ông còn là người tài giỏi đứng đầu trong các vị Tiên nhân thần thánh, ông xây dựng một học viện đào tạo nhân tài trên ngọc núi Thái Sơn và lấy tên là “Thái Dương Thần Sơn Viện”. Ông cùng các vị Tiên nhân, thần thánh bốn phương giúp đào tạo những con người có năng lực, cũng như có duyên với tài năng mà tạo hóa ban cho.
Từ khi các vị Tiên nhân Thần Thánh hạ phàm và ra tay giúp đỡ cho con người, bọn yêu ma của Qũy Đạo đã mất đi một lượng lớn nguồn sức mạnh thu thập từ con người. Xung quanh vùng đất Thần Địa, có một kết giới phép thuật rất mạnh, một màng lưới bảo vệ vô hình, không một tên yêu ma nào có thể đến gần, chỉ cần chạm tay vào thôi cũng đủ để bọn chúng tan biến vào hư vô. Con ngừơi bắt đầu một cuộc sống mới ở đó.
Vua của Qủy Đạo- Dũ Cấn, là kẻ tàn ác nhất chuyên sử dụng tà thuật hại người, dưới tay hắn là cả một đội quân địa ngục khát máu. Hắn ta có một vẻ đẹp quyến rũ chết người với đôi mắt sâu thẳm, mái tóc bạch kim, một khuôn mặt điển trai tựa thánh thần, hắn là kẻ mang vẻ đẹp hoàn hảo nhất cũng là kẻ mạnh nhất. Sức mạnh ma thuật đen tối của Dũ Cấn mạnh đến nỗi không một ai có thể đứng ra chống lại hắn, ngoài Tiên Đạo ra, Dũ Cấn rất nể Độc Sát Lang, một quái thú thượng cổ ngàn năm, được sinh ra từ Hồn Sói trong bóng đêm và ánh trăng chết chóc, Độc Sát Lang lang thang trong bóng đêm đến khi Dũ Cấn mời hắn về tham gia cuộc chiến Tiên-Ma, Độc Sát Lang đồng ý tham gia với sự tự do hoặc bất cứ thứ gì hắn muốn có. Dũ Cấn thỏa hiệp thành công với Độc Sát Lang, vì Độc Sát Lang là một quái thú trung lập, hắn ta không chọn đứng về bất cứ một phe phái nào, hắn ta thích hoặc muốn làm gì thì làm, không ai có quyền ngăn cản dù cho đó là Thượng Đế hay Dũ Cấn, Độc Sát Lang được cho là một tên tay sai thiện chiến nhất, một cánh tay phải vô cùng đắc lực của Dũ Cấn, hắn là nỗi sợ cũa Tiên Đạo và cả Qủy Đạo bởi tính khát máu gê gớm.
Độc Sát Lang rất ương ngạnh và háo thắng. Trong một cuộc chiến diễn ra với một trong tứ thần của Tiên Đạo, Độc Sát Lang đã tự mình tham chiến bất chấp kế hoạch của Đại Tư Lệnh- Basa, một mình Độc Sát Lang cùng với móng vuốt của hắn đã xé nát cả đội quân Tiên nhân, giết chết tư lệnh Ân Quang của Tiên Đạo trong tích tắc khiến cho tư lệnh Basa cảm thấy kinh hồn với sức mạnh của hắn. Không chỉ vậy, có nhiều cuộc chiến Độc Sát Lang đã tự sát hại quân mình với lý do là không cùng quan điểm chiến đấu và hắn thích hành động một mình, Dũ Cấn nhiều lần cảm thấy không hài lòng và tức giận vì sự xem thường và không tôn trọng đội quân của Âm giới cũng như mệnh lệnh của Dũ Cấn và các vị tư lệnh. Nhận thức được sự khát máu, háo thắng và kiêu ngạo của Độc Sát Lang, Dũ Cấn dù rất tiếc về sức mạnh của hắn, nhưng nếu để Độc Sát Lang tiếp tục hành động như vậy có thể sẽ dẫn tới thương vong thất bại cho Qủy Đạo, nên đã thi triển ma thuật mạnh nhất của mình “Phong ấn” Độc Sát Lang ở một nơi bí mật, không ai biết được nơi đó là ở đâu, chỉ biết rằng thỉnh thoảng vào ngày trăng tròn không mây không sao, cả Âm giới lẫn Hạ giới đều nghe một tiếng hú giận dữ kéo dài đến kinh sợ.
Một buổi sáng trong lành, người dân trong vùng đất Địa thần cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, họ có thể sống trong yên vui mà họ chưa từng cảm nhận được trong thời gian qua, mọi người làm việc cùng nhau, cảnh sắc tuyệt đẹp do thiên nhiên ban tặng, bầu trời xanh thắm, mây trắng gợn bay, gió thổi dịu nhẹ, tiếng chim hót, hương thơm lúa chín, tiếng mọi người cười nói vui vẻ, tiếng trẻ con đọc bài, mọi thứ rất sôi nổi…
Trên cánh đồng hoa ngũ sắc của địa chủ họ Vương, đây là một trong những cánh đồng hoa rộng lớn nhất, rất nhiều loài hoa được trồng nơi đây để phục vụ nhu cầu cho Thần Địa đặc biệt là nhu cầu trang trí cho các ngày lễ lớn, các cô gái đang chăm chút cho những bông hoa xinh đẹp để chuẩn bị cho ngày hội trăng rằm sắp tới. Mặt trời đã xế trưa, các cô gái tranh thủ ăn uống và nghỉ ngơi dưới gốc cây bàng lớn…
-Lý Lan! Lý Lan!!!
Lý Lan xoay người ra nhìn các chị em và  mỉm cười.
-Nghỉ trưa đi Lan, muội làm từ sáng đến giờ không mệt sao?
Lý Lan đang chăm cho những cây hoa cẩm tú cầu, cô vội vàng bước lên, dùng hai tay phủi phủi bộ quần áo lấm lem bùn trên người. Lý Lan là một cô gái xinh đẹp, hiền lành, tốt bụng với nước da trắng ngần, dáng người thon thả và nụ cười tỏa nắng, cô rất được mọi người yêu quý. Mọi người trong trại Hoa Viên không ai rõ cô xuất thân từ đâu, chỉ biết rằng khi Thần Địa hình thành, các Tiên nhân hạ phạm dẫn dắt cứu rỗi con người trong chuyến di cư, họ đã phát hiện ra cô đang nằm thoy thóp bên cạnh xác của người thân với đôi mắt ngấn lệ, cô được đưa về Thái Dương Sơn cứu chữa và trở thành người dân nơi đây.
 Cách gốc cây bàng không xa, bên kia vườn hoa, có một người đang chăm chú nhìn ngắm Lý Lan. Đó là cậu con trai út -Thiên Hải  của Vương địa chủ vườn hoa “Hoa Viên”, cậu đã thầm để ý Lý Lan từ khi cô được nhận vào làm việc. Đã vài lần cậu ngỏ lời với cô, nhưng cô vẫn luôn từ chối.
-Lý Lan, muội nhìn xem, có phải Thiên Hải thiếu gia đang nhìn cô hay không?
Lý Lan đưa tay lên tầm mắt nhìn, đúng là vậy, cô thở dài:
-Vâng ạ, lại là cậu ấy.
Trúc Hân, dùng vai mình đẩy nhẹ vai Lý Lan trêu:
-Muội chịu cho rồi, cậu ấy không những là con trai út của địa chủ chúng ta, cậu ấy vừa là một trong các học viên ưu tú của Thần Dương Sơn Viện, tướng mạo phong lưu, tài giỏi, hiền lành nhân đức. Biết bao cô gái để mắt, mong muốn được lọt vào đôi mắt của cậu ấy. Muội thật ngốc.
Trúc Hân nói với dáng điệu tâng bốc, Lý Lan thấy thế liền trêu lại:
-Vậy muội cho tỷ đấy hihi muội không mong quyền lợi sung sướng gì đâu, chỉ mong cuộc sống yên bình như thế này, sống trọn cuộc đời ở đây… đối với muội, như vậy, đã đủ rồi….

-Nhìn kìa! Hình như có người tới… Là Xuân Hương tiểu thơ của nhà họ Đinh. 1 cô gái nói.
-Đúng rồi!!! Cô ấy đến đây làm gì nhỷ?
Trúc Hân đưa tay lên sau đầu, ngã nhẹ xuống gốc cây Bàng bảo:
-Còn gì để hỏi nữa, đương nhiên là đến tìm Thiên Hải thiếu gia của chúng ta rồi. Ai mà không biết cô ấy phải lòng thiếu gia đã nhiều năm nay…
Lý Lan nhìn theo hình bóng của Thiên Hải và Xuân Hương khuất vào trong vườn hoa Lan….
Thiên Hải chậm rãi bước đi, vẫy vẫy cây quạt trắng to một cách đều đặn:
-Xuân Hương tiểu thơ cất công đến đây, chăng là có chuyện gì sao?
Xuân Hương mỉm cười nhẹ, yêu kiều dùng vạt áo che miệng lại, nồi danh là một nhan sắc có tiếng, cầm kỳ thi họa đều giỏi… nhưng sao những điều này chưa đủ để khiến cô có được tình cảm của Thiên Hải.
-Công tử, nay Xuân Hương ghé thăm để mang đến món bánh Hoa quế, do đích thân tiểu nữ làm, mông công tử không chê …
Xuân Hương gật đầu nhẹ, cô hầu kế bên hiểu ý, dâng lên giỏ bánh cho Thiên Hải.
-Tiểu thơ cất công làm bánh đãi Thiên Hải, Thiên Hải sao dám từ chối…!
Vẫn câu nói khách sáo đến lạnh lùng, Xuân Hương cảm thấy thoáng có chút khó chịu, một phần vì buồn khổ, một phần vì thời gian vừa qua ai ai cũng đàm tiếu cô một mình đơn phương dõi theo Thiên Hải, bảo cô không có hi vọng…Cô muốn có tình cảm của Thiên Hải, dù chỉ chút ít.
-Công tử, tình ý của Xuân Hương chằng lẽ, công tử….
Ngay lúc này, người hầu của trang trại Hoa Viên chạy vào bẩm báo với Thiên Hải:
-Bẩm công tử, bên Dương Thái Sơn Viện cho người cử xuống bảo có việc cần gặp công tử!
Như bắt được vàng, Thiên Hải nhanh chóng xếp quạt vào tay, bảo:
-Được rồi, ta sẽ đến ngay!!
Khi bước đi vài bước, Thiên Hải không quên quay đầu lại nhẹ nhàng nói:
-Tiểu thơ thứ lỗi, hẹn tiểu thơ khi khác sẽ nói chuyện nhiều hơn. Cáo từ.
Và nở một nụ cười bước đi thẳng để lại cho Xuân Hương một cảm giác bối rối.
Trên đường đi, Thiên Hải mỉm cười:
-Tiểu Trác, ngươi “cứu bồ” hay lắm
Tiểu Trác quay lai, nhìn Thiên Hải, vừa cười vửa gãi gãi mài tóc búi của hắn:
-Hề hề, dạ bẩm thiếu gia, thật sự là có người bên Thái Dương Sơn Thần Viện muốn cầu kiến thiếu gia ạ…
-Sao….?
“Đã có chuyện gì ….” Thiên Hải suy nghĩ…. Cậu cảm thấy có gì đó không ổn, vì khi Thiên Hải xin phép xuống núi vì việc riêng, đã được sự đồng ý của các trưởng lão và sư phụ, nay Thái Dương Sơn Viện cử người đến gặp trực tiếp, trừ khi…
Thiên Hải bước vào phòng chờ, quả thật là đồng môn của cậu.
-Vương huynh!!! Đệ chờ huynh nãy giờ.
Đó là Cơ Quai, sư đệ của Thiên Hải, nhỏ hơn cậu 1 cấp bậc. Vừa nhìn thấy Thiên Hải, Cơ Quai vui vẻ chạy đến.
-Cơ Quai, sao đệ lại ở đây? Sư phụ có dặn dò gì hay sao?
Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi liếc nhìn Tiểu Trác, Thiên Hải hiểu ý, cho Tiểu Trác lui xuống:
-Giờ đệ nói được chứ! Thiên Hải xòe cái quạt trắng vẫy vẫy như một thói quen.
Cơ Quai chậm rãi có phần lưỡng lự nói:
-Bên nhóm “Giả kim thuật” đã cảm nhận được nơi phong ấn của Độc Sát Lang!
Thiên Hải ngạc nhiên, tay ngưng phẩy quạt.:
-Độc Sát Lang, quái thú thượng cổ? Đã tìm được rồi sao?
Cơ Quai lắc đầu, nhắm mắt:
-Vẫn chưa biết được địa điểm thật sự, họ chỉ mới cảm nhận được, vì nó nằm ở bên ngoài kết giới của Thần Địa.
Thiên Hải xếp quạt lại trầm tĩnh:
-Sư phụ muốn chúng ta làm gì?
Cơ Quai bước đến gần, dặt tay lên vai Thiên Hải:
-Thu phục Độc Sát Lang, biến hắn thành người của ta, cùng chống lại Ma phái. Người bảo đệ kêu huynh trở lại Thái Dương Thần Viện gấp để bắt đầu kế hoạch.
Thiên Hải cảm thấy khó hiểu “ Qủa thật Sư phụ không muốn ta được nghỉ ngơi, mới xin nghỉ phép xuống núi được vài ngày… nay phải lên núi lại rồi haiz…..” Thiên Hải thở dài. Cơ Quai mỉm cười như hiểu ý, cậu ta vỗ vỗ vai Thiên Hải cười bảo:
-Vương huynh làm sao mà có thể xa được chúng đệ chứ haha..
Thiên Hải mỉm cười dùng quạt gõ nhẹ lên đầu sư đệ Cơ Quai của mình. Việc cậu xin sư phụ xuống núi, mục đích duy nhất là để gặp Lý Lan, nay cũng đã gặp, dù không nói với nhau được câu nào, nhưng như vậy đối với cậu cũng đủ rồi.

Bên ngoài cổng vào cửa trang trại Hoa Viên, Xuân Hương cùng hầu gái của mình chậm rãi dạo bước bên hai hàng hoa Diên Vỹ, cô hầu gái thấy tiểu thơ của mỉnh im lặng, cô liền nói trống không thể hiện thái độ tức giận:
-Công tử Thiên Hải thật không có thành ý, tiểu thơ đã đích thân làm bánh mời hắn mà hắn ta dửng dưng như không, thật là…

-Suỵt… Tiểu Thúy, coi chừng cái miệng muội đấy…

Tiểu Thúy vội lấy hai tay che miệng, lí nhí nói:

-Xin tiểu thơ thứ lỗi, tại em tức thay cho tiều thơ… công tử rõ không biết điều mà…
Xuân Hương thở dài, dừng bước:

-Đã 2 năm rồi, không biết công tử có hiểu thành ý của ta không? Sao công tử cứ hờ hững với ta… phải chăng công tử còn gì đó không vừa ý ta…

Tiểu Thúy bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, cô vội vàng bẩm với Xuân Hương:

-Dạ thưa tiểu thơ, em có nghe những cô gái chăm hoa trong vườn hoa bảo rằng…
-Muội nói đi! Xuân Hương đưa tay vuốt một bông hoa Diên Vỹ, đôi mắt buồn thương.

Tiểu Thúy cắn môi, tặc lưỡi nói:

-Dạ, bọn họ nói rằng, Thiên Hải công tử đã phải lòng một con bé làm hoa trong nhà họ Vương.

Xuân Hương mở to mắt rất ngạc nhiên pha lẫn sự ghen tức, cô bất ngờ  bóp chặt bông hoa bé nhỏ mà cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve. Giọng Xuân Hương run run:

-Tiều Thúy…muội có biết cô gái ấy tên là gì không….

Tiểu Thúy vội nói nhỏ lên tai của Xuân Hương không quên dùng tay che lại:

-Thưa tiểu thơ, Cô gái đó tên là Lý Lan.

Xuân Hương nhíu mày trên khuôn mặt xinh đẹp của mình, lo âu

-Lý Lan….???


Vườn hoa mai đang trổ, những nụ hoa e ấp xinh đẹp đến lạ thường, những giọt sương mai lấp lánh đọng lại trên hoa, trên lá lung linh như những viên ngọc được tạo hóa ban tặng để tôn thêm nét đẹp của chúng. Lý Lan đưa tay rẽ nhẹ một cành mai, cô nhìn thấy một bóng dáng thân quen, là Thiên Hải thiếu gia. Hôm nay cậu sẽ lên núi sớm, mái tóc dài đã được búi gọn cao với một mảnh vải trằng dài đến vai, bộ trang phục màu trắng nhìn rất thoát tục, trông cậu vừa mạnh mẽ ra dáng đạo sĩ vừa mềm mỏng như thư sinh, trên tay cậu vẫn là chiếc quạt màu trắng đó, chiếc quạt mà cậu luôn mang theo bên người. Cậu nghe tiếng bước chân, Thiên Hải xoay người lại, nhìn thấy Lý Lan cậu mỉm cười một nụ cười dịu dàng. Lý Lan cảm thấy ngượng ngùng khi thấy nụ cười đó. Cô bối rối. Thiên Hải bước đến:
-Nay huynh sẽ lên núi trở về Thái Dương Sơn Thần Viện…
Lý Lan vẫn còn bối rối, cô không dám ngước mặt lên nhìn Thiên Hải, lí nhí trả lời:
-Vâng, thiếu gia… tiểu nữ có nghe nói…
Thiên Hải mỉm cười, nắm tay Lý Lan, mở xòe các ngón tay của cô ra. Lý Lan giật mình, bất ngờ xen lẫn chút xấu hổ, cậu nói:
-Đây là miếng ngọc bội mà muội đã làm hỏng một bên, huynh đã cho người sửa lại. Đây, huynh đưa lại cho muội.
Lý Lan nhìn miếng ngọc bội trong tay, vui mừng ngước mặt lên nhìn Thiên Hải vừa cười vừa cám ơn:
-Muội cám ơn huynh nhiều lắm!
-Cuối cùng muội cũng chịu nhìn thẳng vào ta .
Lý Lan ngơ ngẩn nhìn Thiên Hải, hóa ra cậu có nét đẹp tựa như Phan An thần thánh… vậy sao đến giờ cô mới nhận ra…
-Muội…
-Khi đại sự hoàn thành, huynh sẽ tìm muội. Muội sẽ đợi huynh chứ.
Lý Lan bối rối, cô cúi mặt xuống
-Tại sao là muội, Xuân Hương tiểu thơ xinh đẹp và tài giỏi đến vậy….
Thiên Hải nắm lấy bàn tay Lý Lan:
-Những năm qua, muội phải là người hiểu hết tình cảm của huynh chứ, Lý Lan…

-Sư huynh, sao huynh đến đây mà không nói đệ làm đệ tìm huynh mãi,  ta khởi hành chứ… ơ …ơ…

Cơ Quai bất ngờ xuất hiện, có vẻ cậu không đoán trước được chuyện gì xảy ra ở đây. Cơ Quai cảm thấy không ổn…. Thiên Hải vội buông tay Lý Lan, bước đi:

-Ta khởi hành ngay kèo sư phụ lại mong.

Lý Lan bất ngờ, ngạc nhiên hỏi:

-Các huynh sẽ đi bằng ngựa hay đi bộ lên núi sao?

Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi nhìn Lý Lan, cười lớn bảo:

-Ha ha ha cái đó chỉ dành cho người thường thoy, đối với những đạo sĩ tu Tiên như chúng tôi, chúng tôi sẽ bay.

Lý Lan mở to mắt ngạc nhiên:

-Bay?

Cơ Quai nháy mắt với Thiên Hải:

-Cô ấy không tin chúng ta kìa, xem nhé.

Nói xong, Cơ Quai thi triển phép thuật, y dùng linh ấn gọi Hồn Kiếm, ngay lập tức thanh kiếm phía sau lưng y bay ra nhập với Hồn Kiếm trở nên to hơn như ảo ảnh, Cơ Quai bay lên đứng trên thanh Hồn Kiếm, khí thế ngút trời. Thiên Hải cũng bay lên không trung đứng trên thanh Hồn Kiếm ấy, cậu nhìn trong sự ngạc nhiên của Lý Lan, cũng phải, đó giờ cậu có bao giờ khoe mẽ về sức mạnh hay khả năng của cậu với mọi người đâu.

-Nay ta chỉ hẹn gặp một mình muội để gửi lại mảnh ngọc bội đó, khi hoàn thành đại sự xong. Ta sẽ trở về.

Nói rồi, Thiên Hải cùng Cơ Quai trên thanh Hồn Kiếm đó bay mất.Chỉ còn lại đám khói trắng phất phơ trên bầu trời….

-Đạo sĩ tu Tiên…?

Lý Lan ngẩn người nhìn theo bóng dáng của hai người họ đến khi họ hòa lẫn vào trong mây gió và biến mất.



Trên núi Thái Dương, ngọn núi thần thánh -Thái Dương Sơn Thần Viện được xây dựng trên đỉnh núi này, phong cảnh thoát tục thanh tĩnh như bồng lai, người thưởng đến đây phải leo hơn vạn bậc thang mới có thể đến được, đây là nơi đào tạo những con người có khả năng tài giỏi, có sức mạnh hơn người, những học viên nơi đây đều là những người được tuyển chọn gắt gao, họ phải qua một quá trình đào tạo nghiêm khắc để trở thành các đạo sĩ giỏi, nhiệm vụ của họ là để bảo vệ con người, tiêu diệt Âm giới đem lại cuộc sống bình yên cho Hạ giới.

-Nhìn kìa, là Hồn Kiếm của Cơ Quai! Đại sư huynh về rồi!!!

Các huynh đệ của Thái Dương Sơn Thần Viện nhìn lên cao, chỉ tay về phía vệt sáng của Hồn Kiếm đang bay trên bầu trời, họ cảm thấy vui mừng và hô to tên của Thiên Hải. Thiên Hải mỉm cười và thả mình rơi xuống giữa không trung, với độ cao hơn ngàn trượng nếu là người thường làm như vậy chẳng khác nào là tự tử, cậu lượn một vòng giữa mây và gió, Thiên Hải đáp xuống nhẹ tựa lông hồng, điều này có là gì đáng kể với các đạo sĩ nơi đây. Đặc biệt, Thiên Hải còn được mọi người đặc biệt danh là “Vua gió”, vì khả năng của cậu là điểu khiển “Khí”, cũng như vũ khí cậu sử dụng là chiếc quạt sắt màu trắng đó.

-Sư huynh, mừng sư huynh trở về.

-Ta chỉ đi có mấy ngày mà các đệ đã nhớ đến vậy sao?

-Sư huynh, chỉ có sư huynh mới có thể lãnh đạo nơi đây, các đệ còn phải học hỏi nhiều rồi!

-Vương Nhi!!!

Là sư tổ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Viện, người bước ra tử cửa môn quan, có vẻ như người đã biết được Thiên Hải mới đến nơi.
Thiên Hải, cuối người, hay tay chắp lại vào nhau hành lễ với sư phụ Đạo Quang.

-Vương Nhi bái kiến sư phụ.

-Con về đúng lúc ta có một chuyện cần bàn với con, theo ta vào trong…

-Dạ, sư phụ…
Thiên Hải vội bước theo sư phụ đến căn phòng riêng của người, Thiên Hải nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, bên trong căn phòng ngoài sư phụ và Thiên Hải ra, còn có 3 vị huynh đệ khác: Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn, là trưởng nhóm của các nhóm “Thần Khí” trong Thái Dương Sơn Thần Viện, Sư phụ đã tập hợp họ ở đây.
-Tình hình hiện nay của chúng ta thế nào rồi?

-Bẩm sư phụ, mọi con người của Thần Địa chúng ta vẫn sống yên ổn hòa bình ạ! Quốc Dân của nhóm “Hỏa” vội vàng bẩm tấu

-Vậy còn chuyện đào tạo các đồng môn?

-Hiện chúng con vẫn đang ráo riết ôn binh luyện võ, mọi hoạt động đều được thực hiện nghiêm túc và tiến bộ. Thủy Liên của nhóm “Thủy” trả lời.

-Vậy còn “ma phái” ?

Địa Sơn ôm thanh kiếm ngang ngực, lưng tựa vào chiếc cột sắt, ôm đồm trả lời:

-Chúng vẫn chưa có hoạt động nào đang gây lo ngại.

Đạo Quang quay sang nhìn Thiên Hải, nghiêm túc :

-Vương Nhi, con xuống núi đã hai ngày, con thu thập được những gì?

Thiên Hải xếp chiếc quạt vào lưng áo, chắp hai tay hành lễ với sư phụ:

-Bẩm sư phụ, bọn yêu ma đang liên kết với các thuật sĩ tà thuật tìm cách phá hủy kết giới của chúng ta. Con còn biết được một tin đáng lo ngại, chúng sẽ tìm cách mở khóa phong ấn cho quái thú thượng cổ và lại một lần nữa dùng chúng để tấn công chúng ta.
Quốc Dân nhăn mặt, hắn liếc nhìn Thiên Hải tỏ vẻ hoài nghi:
-Độc Sát Lang?
Thủy Liên cũng cảm thấy có phần lo sợ khi nghe đến cái tên này:
-Tên quái thú bị Dũ Cấn phong ấn? Dù các nhà giả kim thuật của chúng ta có gắng mấy cũng không thể tìm ra được nơi phong ấn của Dũ Cấn đã cất giấu hắn!!!
Địa Sơn nhìn lên trên phong nhà, đáp:
-Dù thế nào đi nữa, chỉ cần chúng ta tìm được nơi phong ấn Độc Sát Lang, mọi chuyện sẽ được giải quyết rõ ràng.

Đạo Quang đưa mắt nhìn 4 vị đệ tử của mình, ông ra lệnh :

- Độc Sát Lang, một quái thú trung lập, được bên Ma phái mời gọi tham gia   cuộc chiến Tiên-Ma, với sức mạnh của hắn, chúng ta cần phải cẩn trọng. Độc Sát Lang sẽ không đồng ý nghe lời bất cứ ai dù đó là Ma phái hay Thượng Đế, nếu có thể cầm chân hắn, không để hắn dính dáng đến cuộc chiến, Ma phái sẽ bị bất lợi khi mất đi một sát thủ thiện chiến.Ta cần các con đến hỗ trợ nhóm “Gỉa Kim thuật”, nhanh chóng tìm ra nơi phong ấn Độc Sát Lang. Không được giết, ta cần hắn sống. Các con sẽ tập hợp thành 1 nhóm 4 người, có nhiệm vụ truy tìm phong ấn Độc Sát Lang.

-Đệ tử đã rõ!!!

Vừa rời ra khỏi phòng, Cơ Quai và các sư đệ đồng môn bên nhóm “Khí” liền vây quanh Thiên Hải tò mò hỏi thăm:
-Sư phụ gọi huynh thật ra là vì chuyện của Độc Sát Lang à? Huynh sẽ cùng với 3 trưởng nhóm còn lại truy tim sao?
-Các đệ đã biết rồi thì còn hỏi làm gì? Thiên Hải bất ngờ hỏi
-Các đệ chỉ muốn chắc chắn thoy, sư huynh giỏi như vậy chắc chắn sẽ tìm được nơi phong ấn và thu phục được con quái thú đó.
-Chưa chắc, các đệ đừng quên “Địa”, “Thủy”, “Hỏa” cũng là những đồng môn rất giỏi, năng lực của họ có khi còn hơn ta rất nhiều. thật chưa thể biết được ai hơn ai.
Thiên Hải mỉm cười, xòe chiếc quạt trắng, vẫy vậy và ung dung bước đi.
Các sư đệ của Thiên Hải nhìn nhau ngơ ngẩn rồi vội đuổi theo Thiên Hải:
-Sư huynh, đợi các đệ với!!!



Buổi tối ở chân cúi, phía xa xa kết giới Thần Địa hướng Bắc khoảng vài trượng. Đã gần sắp đến ngày trăng tròn, nên ánh sáng từ mặt trăng tỏa ra nhiều vầng soi sáng muôn nẻo, gió thổi vi vu, cây cối rung rinh nhẹ, đem lại cảnh giác thanh tĩnh. Mọi thứ có vẻ yên ắng, chợt một ánh sáng lóe lên, phát ra từ thanh gươm của Địa Sơn-trưởng nhóm của nhóm “Địa”, cậu ta vung thanh gươm giết chết một sinh vật. Thủy Liên và Thiên Hải nghe tiếng sát gươm liền đi đến:

-Có chuyện gì vậy?

Địa Sơn cất thanh gươm vào trong bao ở sau lưng, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu:

-Ngạ Qủy, chúng lại theo dõi ta!

-Chắc chúng cũng biết chúng ta đang đi tìm nơi phong ấn Độc Sát Lang.

Bỗng trên cây, cành lá rung động mạnh, ba người cầm vũ khí hướng về phía âm thanh lạ thì Quốc Dân từ trên cây xuất hiện, vẻ mặt trầm tĩnh, suy tư, hơi nhíu mày:

-Các người làm gì vậy? Sao chỉa vũ khí vào ta?

-Huynh làm mọi người hết cả hồn đấy!
Quốc Dân nhảy từ trên cành cây xuống:
-Càng ở sâu trong rừng càng nhiều Ngạ Qủy, chúng ở đâu ra mà lắm thế không biết.
Thủy Liên liền đáp:
-Huynh còn hỏi nữa sao, từ khi kết giới Thần Địa hình thành, bọn chúng k thể đến gần con người để mà trộm cắp, bắt cóc trẻ con nữa, nên đương nhiên bọn chúng lang thang nơi đây… tìm thời cơ tấn công những ai xui xẻo vác mạng qua đây.
Quốc Dân chìa môi trước câu trả lời của Thủy Liên:
-Dù gì chúng ta cũng được xem là “Tứ thần” của Thái Dương Sơn, chỉ có mỗi việc tìm nơi phong ấn mà cũng không xong thì mất mặt lắm.
Địa Sơn cười khẩy:
-Khì…huynh cũng sợ mất mặt sao, mặt huynh đâu được đẹp.
Quốc Dân liếc nhìn Địa Sơn, rồi quay sang nhìn Thiên Hải nháy mắt:
-Thiên Hải, huynh là đúng đầu nhóm “Khí” sức mạnh điều khiển gió của cậu nổi danh thiên hạ, huynh có thể…
Thiên Hải ngước nhìn Quốc Dân, tay không ngừng vẫy vẫy quạt:
-Huynh muốn ta nhờ các tinh linh của Gió đi tìm giúp đúng không?
Quốc Dân cưới to tít mắt:
-Hahaha, Thiên Hải huynh đúng là hiểu chuyện!
-Có lẽ các tinh linh sẽ giúp chúng ta mau chóng tìm ra hơn chỉ với sức của 4 người.
Thiên Hải xếp quạt đưa cho Quốc Dân cầm giữ, cậu thi triển phép thuật dùng ngôn ngữ thông qua suy nghĩ kêu gọi sự giúp đỡ của các tinh linh Gió trong rừng. Bỗng gió tong rừng thổi lên xoay quanh Thiên Hải, từ các hướng trong rừng những đóm sáng nhỏ xuất hiện tụ tập xung quanh Thiên Hải, như hiểu ý… các tinh linh nhỏ bé bắt đầu bay ra tứ hướng nhận nhiệm vụ từ Thiên Hải. Khi các tinh linh bay mất, các vòng gió vây quanh Thiên Hải dần tan biến:
-Xong, khi nào phát hiện được gì, họ sẽ thông báo cho ta.
Thiên Hải với lấy chiếc quạt trên tay cảu Quốc Dân và bước đi thong thả. Quốc Dân há mồm nhìn theo Thiên Hải, Địa Sơn thấy vậy liền hỏi:
-Huynh mê mần phong thái của cậu ấy rồi á?
Quốc Dân lắc lắc cái đầu của hắn, hắn nhìn theo Thiên Hải mà nói trong sự ngập ngừng…:
-Chiếc quạt của huynh ấy làm bằng sắt, nó nặng kinh khủng, có thể nói nặng hơn cả thanh gươm ngọc bí truyền của sư phụ Quang Thanh bên nhóm “Hỏa” của ta. … Vậy mà tại sao trên tay huynh ấy, chiếc quạt có vẻ nhẹ nhàng thoát tục đến lạ thường….
Thủy Liên cũng chớp chớp mắt ngưỡng mộ:
-Sức mạnh của huynh ấy đáng nể thật!
Địa Sơn mỉm cười:
-Không hổ danh là người đứng đầu “Tứ thần”

Trời đã gần sáng, ánh mặt trời vẫn chưa ló dạng, mặt trăng vẫn còn ngự trị… màn đêm hờ hững kéo dài…. Một hình ảnh thân quen lãng vãng, nửa thật nửa ảo, một khung cảnh chiến tranh đau thương, khói lửa mù mịt, có rất nhiều người chết, một đứa bé đang khóc, bên cạnh đứa bé đó có hai xác người… chính là….cha mẹ Lý Lan.
Lý Lan giật mình tỉnh giấc, cô thở gấp từng khúc, khắp người run bần bật, giấc mơ đó chính là quá khứ mất mát đau thương của cô. Cô nhắm mắt, tay đưa lên trán, thỏ thẻ:
-Cha, mẹ…
Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng….

Mặt trời đã mọc, ánh nắng chiếu rọi soi sáng nhân thế, một ngày như mọi ngày, mọi người nơi đây sinh sống vui vẻ, yên bình. Trong trang trại “Hoa Viên”, Lý Lan đang hái những bông hoa Anh Túc thành bó để trang trí cho lễ hội Trăng Rằm sẽ diễn ra vào ngày mốt. Lý Lan thờ thẩn hái, cô không tập trung vào việc cô đang làm, đầu óc cô mãi suy nghĩ về giấc mơ tối qua…
-Vật này là của cô sao?
Lý Lan nghe giọng nói, cô giật mình quay qua. Trước mắt cô là một cô gái xinh đẹp như hoa, cô ấy đang cầm trên tay miếng ngọc bội của Lý Lan. Lý Lan như bất ngờ, câu nói thốt ra từ miêng trở nên không trọn vẹn:
-Xuân… Xuân Hương tiểu thơ, đó là …miếng ngọc bội của…
Xuân Hương chậm rãi đến gần Lý Lan, cô đảo mắt như dò xét tình địch của mình một cách thận trọng.
-Sao cô có vẻ lúng túng thế. Ta có làm cô sợ không?
Lý Lan cuối mặt ngượng ngùng:
-Dạ, không ạ, Lý Lan không dám…
Xuân Hương mỉm cười thành tiếng, cô yểu điểu dùng vạt áo che miệng, có vẻ giễu cợt:
-hihihi Hóa ra cô cũng tầm thường thoy mà .
Lý Lan cảm thấy khó chịu vì sự khinh thường này, dù cô xuất thân không cao sang thượng lưu, nhưng cũng không có quyền xem thường cô như vậy:
-Tiểu thơ nói vậy là sao… tôi…
Xuân Hương nghênh mặt, nghiêng đầu nhìn Lý Lan ý tỏ thái độ cấp bậc chênh lệch:
-Ta muốn xem, cô có gì mà khiến thiếu gia Vương Thiên Hải đem lòng yêu mến, hóa ra cô cũng chẳng có gì hơn ta…
Xuân Hương đi vòng xung quanh Lý Lan châm chọc:
-Một dáng người tầm người, nhan sắc cũng chẳng có gì nổi trội để sánh ngang với ta…. Phải chăng…
Lý Lan kiếm chế sự tức giận trong người, cô không muốn bất lịch sự, không tôn kình thượng khách của Vương nha trang, cô vẫn từ tốn nói:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi mảnh ngọc bội tôi vừa đánh rơi.
Xuân Hương nghiêm giọng:
-Muốn ta trả cho cô? Được thôi, ta hẹn cô giờ Tuất ở bìa rừng phia Bắc Thái Sơn, cô đến đúng hẹn, ta sẽ trả cho cô.
Nói xong đoạn, Xuân Hương ngoảnh mặt bỏ đi để lại cho Lý Lan 1 cảm giác tức tối khó chịu” Tại sao lại như vậy chứ, là vì Vương Thiên Hải thiếu gia sao? Ta có làm gì cô đâu chứ… thật là đáng ghét mà…”
-Vương thiếu gia…



Bìa rừng phía Bắc núi Thái Sơn, đây là một vách núi khá cao, phía sau là một dòng sông chảy xiết. Giờ Tuất đã đến, Lý Lan đã có mặt từ rất sớm, cô kiên nhẫn chờ đợi và đến đúng hẹn. Việc gì cô phải mạo hiểm vì miếng ngọc bội đó chứ, nó không phải là thứ có giá trị vật chất, nhưng đối với cô, đó là kỷ vật duy nhất của người thân để lại. Cô không thể để mất.
-Đến sớm thế sao? Vì miếng ngọc bội này ak?
Lý Lan:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi miếng ngọc.
Xuân Hương đi cùng Tiểu Thúy, cô hầu gái lẻo miệng đáng ghét. Thấy Lý Lan quyết tâm lấy lại miếng ngọc bội, Xuân Hương cầm miếng ngọc bội trước mắt Lý Lan:
-Cô muốn lấy lại nó đến như vậy? có phải đây là vật đính ước giữa cô với người…
Lý Lan tức giận:
-Xin tiểu thơ đừng nói hàm hồ. đây là kỉ vật duy nhất của cha mẹ để lại cho Lý Lan.
Tiểu Thúy nhanh chóng lấp liếm:
-Tên phụ việc đáng ghét không biết tiểu thơ ta là ai sao mà dám bảo tiểu thơ ăn nói hàm hồ…
Lý Lan bối rồi:
-Ta không cố ý… chỉ là…
Xuân Hương nhíu mày:
-Kỷ vật người thân? Cô làm gì còn người thân chứ… phải chăng loại người như cô…. Là hồ ly biến hình thì có
-Tiểu thơ, cô….
-Ta làm sao…biết đâu cô là loại yêu tinh thành người đến đây để mê hoặc Vương công tử… khiến người u mê không tỉnh…
Đến lúc này, Lý Lan không biết nói gì, cô im lặng, bỗng cô cười thành tiếng:
-Xuân Hương tiểu thơ, ý cô nói nét đẹp của ta, cô còn thua xa đúng không? Có lẽ vậy nên Vương thiếu gia mới phải lòng của ta. Còn cô, hãy mơ đi.
Lý Lan dứt khoát, trả đòn Xuân Hương. Xuân Hương giận tím mặt, cô không còn từ nào để nói lại Lý Lan, cô giận run người:
-Cô hay lắm… được.. cô muốn miếng ngọc này chứ gì…. Có gan thì xuống đáy sông mà tìm nó!!!
Xuân Hương tiện tay ném nó xuống sông dưới vực núi. Lý Lan tức giận;
-Tại sao cô làm vậy….
Xuân Hương mỉm cười đắc thắng:
-Cô giỏi thế thì xuống hà bá mà tìm nó…
Lý lan nhìn theo dòng nước chảy xiết bên dưới, trời rất tối, cô không nhìn thấy được gì, gió lạnh từng cơn như cắt da thịt, nếu mà nhảy xuống chắc sẹ bị nhiễm hàn mà chết, Lý Lan cắn môi. Bất chợt cô nhảy xuống dòng sông xiết lạnh đó. Xuân Hương và Tiểu Thúy thấy thế liền rất lo sợ, cả hai vội vàng chạy khỏi nơi đó kẻo mang tiếng sát nhân, rước họa vào thân, bị người ta đàm tiếu….

Cách đó rất xa, phía Nam núi Thái Sơn, Thiên Hải và ba người còn lại vẫn đang tìm kiếm. Một đóm sáng nhỏ bay đến bên tai Thiên Hải thì thầm:
-Có chuyện rồi!!!
Quốc Dân thấy tinh linh Gió xuất hiện tưởng đã tìm ra được manh mối:
-Đã tìm thấy rồi sao…?
Thiên Hải ái ngại, lắc đầu:
-Không phải, xin các vị thứ lỗi…
Thiên Hải liền phóng như bay về hướng Bắc, để lại sự khó hiểu cho ba người còn lại. Họ nhìn nhau rồi nhún vai, đuổi theo Thiên Hải. Tinh linh gió của Thiên Hải đã nhìn thấy cuộc cãi nhau của Tiểu Lan và Xuân Hương, Lý Lan đã nhảy xuống sông, nếu không đến cứu kịp e rằng trong lòng Thiên Hải sẽ có một mối sầu vô hạn. Trong lòng cậu giờ rất lo lắng, chỉ mong sau đến kịp lúc.

Sông An Nam chảy rất xiết, nó cuốn mọi thứ, Lý Lan dù bơi rất giỏi nhưng sức người có hạn, lại là nữ nhi, cô sớm bị dòng sông cuốn trôi đi mất, trời rất tối, dù cô cố gắng thế nào cũng không thể nhìn thấy được miếng ngọc bội bé nhỏ mà tìm… nước lạnh đến thấu xương, cả người Lý Lan ướt đẫm, thân nhiệt đang hạ rất nhanh, nếu cô không lên được bờ sớm rất có thể có sẻ bỏ mạng trên sông An Nam. Cô muốn buông xuôi tất cả, chìm vào lòng sông… khi cả người cô có cảm giác lạnh đến mức không cảm giác được gì thì bỗng có một âm thanh nhỏ nhẹ gọi tên cô “Lý Lan”…. “Lý Lan” Cô từ từ mở mắt, một đóm sáng nhỏ mờ mờ ảo ảo, là tinh linh gió của Thiên Hải. Tinh linh dùng thuật ngữ vang lời nói trong đầu cô “ Xin cô đừng chết, huynh ấy sắp đến rồi, hãy cố gắng lên…” Lý Lan cảm thấy cô không thể chết ngay lúc này, cô cần phải sống, sống luôn phần cho cha me, ý chí mạnh mẽ, cô dùng sức lực của mình chống chọi với dòng nước xiết. May mắn thay, cô được một cơn gió dạt vào trong đất liền, thoát chết, cô thở hồng hộc do đuối sức và ngạt nước, lạnh cóng. Cô tìm cách nhóm lửa, hong khô quần áo. Tinh linh của Gió vây quần bên cô như để canh chừng, ánh lửa bập bùng, xua tan đi đêm đen, lòng cô cảm thấy buồn rười rượi. Mây đen kéo đi, ánh sáng của trăng lấp lánh trên mặt sông, Cô cảm thấy thật yên tĩnh. Ánh sáng của mặt trăng trở nên mạnh mẽ hơn, cô nhìn ánh trăng và nghĩ “Mai là lễ hội Trăng Rằm rồi, không lạ gì khi trăng sáng đến thế”, ánh sáng của mặt trăng chiếu vào trong một hang động, cô ngỡ ngàng:
-Ở đây có hạng động sao?
Lý Lan tiến đến gần hang động, xung quanh nó có khắc những dòng chữ như ký hiệu rât lạ. Cô cầm một ngọn đuốc soi những ký hiệu đó.
-Tinh linh của gió, ngươi có nghe thấy gì không?
-“Tôi không nghe gì cả”
Lý Lan nghiêng tai áp sát vào mặt hang nghe ngóng:
-Có tiếng thở, một tiếng thở rất đều đặn. Có người trong đó. Ta phải vào trong.
Tinh linh gió hốt hoảng, nó bay vóng vòng Lý lan ý định ngăn cản:
“Không được, không được, nguy hiểm lắm. Hãy đợi Thiên Hải đến”
Lý Lan mặc kệ tinh linh gió, cô cảm thấy không vui khi nhắc đến cái tên đó, vì hắn mà cô thành ra như thế này. Cô cầm ngọn đuốc bước vào trong hang động. Ánh sáng khuất dẩn sâu trong hang động, tinh linh gió sợ hãi, nhưng không còn cách nào, nó phải vào trong cùng với Lý Lan thôi. Nó nhắm mắt bay vào trong hang động. “ẦM” tinh linh gió bị dội ngược trở ra, nó ngơ ngác không hiểu vấn đề, sao nó lại không vào trong được. Ánh trăng lấp lánh, bỗng nhiên nó nhìn thấy được qua ánh trăng, cửa hang có một kết giới ảo ảnh. Đó chính là thứ ngăn không cho tinh linh gió vào được, vậy tại sao Lý Lan có thể vào được? Nó sợ hãi hoảng loạn bay đi tìm Thiên Hải.

Lý Lan bước từng bước vào trong, không cảm thấy sợ hãi, cô chỉ cảm thấy tò mò. Tiếng thở càng lúc càng gần. Bên trong hang động, trên vách xuất hiện đầy nghẹt các ký hiệu rất lạ, như là một ngôn ngữ khác.Thoáng chốc, cô đã đi đến tận cùng hang động, xuất hiện trước mắt Lý Lan là một con người, hắn ta đang ngủ, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn, tay chân của hắn bị xích những thanh xích màu bạc rất to và nặng nề. Trên đầu hắn đội một chiếc vòng bạc đầy gai góc. Lý Lan dè chừng tiến tới gần người thanh niên đó, hắn ta vẫn đang ngủ, cô soi xét hắn khắp người, cô đưa tay sờ lên chiếc vòng bạc đầy gai trên đầu hắn, không cẩn thận, cô bị một chiếc gai bạc đâm vào ngón tay. Giọt máu thấm vào trong chiếc vòng rơi xuống trên má hắn. Một cơn gió nổi lên, Lý Lan sợ hãi bước lùi về phía sau. Chiếc đuốc rơi xuống đất, tắt ngúm. Mọi thứ trở nên tối đen như mực.
Máu của Lý Lan như phá tan kết giới, mũi của hắn ngửi được, hắn ta đã tỉnh. Một sự rung động mạnh khắp hạ giới và âm giới. Dũ Cấn và cả Đạo Quang đã cảm nhận được sự thức tỉnh của quái thú thượng cổ. Dũ Cấn mỉm cười, dùng tay bóp chặt quân cờ đến nát vụn:
-Kết giới vỡ rồi!

Một đôi mắt phát sáng trong đêm tối, màu mắt của ánh trăng. Lý Lan, sở hại, cô không còn sức đứng dậy, cô ngã xuống và cố gắng tìm cách thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Một tiếng nói vang lên;
-Xin người đừng sợ!!!
Lý Lan quay lại, khuôn mặt vẫn còn nét sợ hãi.
-Đã hơn ngàn năm qua, ta bị Dũ Cấn phong ấn nơi đây, chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn. Nếu không có cô phá vỡ kết giới bằng máu của mình, e rằng kể cả khi thế giới này tận vọng, ta cũng không hay biết.

-Thật ra ngươi là ai? Tại sao lại bị phong ấn ở đây?

-Ta là một Tiên thú, vì cãi lời Thượng Đế, người đã đày ta xuống bóng đêm, Hồn ta lang thang đến hơn nghìn năm, thì được Dũ Cấn mời tham gia cuộc chiến nơi Hạ giới, vì bất đồng quan điểm chiến thuật cũng như quyền lợi tự do của ta. Hắn ta đã phong ấn ta nơi đây…
-Ngươi, ngươi sẽ giết ta chứ….
-Ta sẽ không giết chủ nhân. Cô đã có ơn cứu ta, ta sẽ nguyện sống chết bên cạnh chủ nhân.
-Thật sao?
-Bây giờ xin chủ nhân hãy nhanh chóng ra khỏi hang động, ta sẽ dùng ma pháp cảu mình phá vỡ xích kết giới.
Lý Lan vội vã chạy ra khỏi hang động, cô bước ra khỏi hang, thì một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Cô ngã quỵ xuống đất, khi mọi chuyện có vẻ yên ắng, cô lờ mờ gượng dậy quay nhìn về phía hang động, khói bụi mù mịt… trong làn khói trắng đó, một hình dáng bước ra, cô không thể nhìn rõ được đến khi khói trắng bay đi mất, xuất hiện trước mắt cô là một con sói đen to lớn uy nghiêm với đôi mắt màu ánh trăng. Nó lắc lắc cái đầu như phủi bụi xung quanh:
-Chủ nhân.
Nó gọi cô.
Cô bất ngờ:
-Đây là hình dáng thực của ngươi sao? Tại sao trong hang động, ta lại thấy hình dáng một con người?
-Đó là khi ta ở nhân dạng, còn đây mới là dạng thực thể của ta.
Lý Lan đứng dậy, cô lưỡng lự đưa một tay ra trước như muốn sờ con sói đó:
-Ngươi có tên chứ?
-Mọi người gọi ta là “Độc Sát Lang”
Cô mỉm cười, xoa xoa bộ lông đen tuyền như bóng đêm của nó và bảo:
-Độc Sát Lang sao? Ta thấy ngươi giống Hắc Khuyển hơn.
-Cô có thể đặt cho ta một cái tên để đánh dấu ta thuộc về quyền sở hữu của người. Và chỉ duy nhất người biết cái tên đó.
-Hắc Khuyển!!!

-Chà, đã có người giải phong ấn cho ngươi rồi sao Độc Sát Lang?
Một đám yêu quái trên không trung, chúng ngạo nghễ:
Độc Sát Lang nhíu mắt nhìn bọn chúng, Lý Lan cảm thấy sợ hãi, cô tựa sát vào Độ Sát Lang.
-Dũ Cấn phái các ngươi đến đây giết ta sao?
Môt tên trong đám yêu quái đó cười lờn, tay hắn cẩm thanh đao gãi gãi vào tóc:
-Độc Sát Lang ơi là Độc Sát Lang, không cần Dũ Cấn phái giết ngươi, chính ngươi cũng từng gây nhiều thù oán cho bọn ta mà. Mới giải được phong ấn, xem sức mạnh ngươi đến đâu.
Cả bọn yêu ma xông vào, Độc Sát Lang liếm răng “Bọn nhãi” hóa thành nhân dạng, móng vuốt từ hai bàn tay trở nên dài và sắc hơn dao. ĐSL dùng móng vuốt tấn công bọn yêu ma, do số lượng đông, bọn chúng cũng không phải yêu ma cấp thấp, một mặt bảo vệ Lý Lan, nên có chút phân tán sức mạnh. Một yêu nữ rết lượn tới nhằm tấn công Lý Lan:
-Nếu cứ bảo vệ ả này thì sẽ sớm chết đó ĐSL, vậy thì để ta xử lý ả…..
Nhanh như cắt, đầu của yêu nử rết bị móng vuốt cắt đứt làm đôi, cặp mắt sáng của ĐSL  trở nên uy nghiêm. ĐSL dùng lưỡi liếm móng vuốt của mình :
-Đụng vào thì đừng trách!
Cả bọn có vẻ kinh sợ, tên đầu đàn trấn tĩnh:
-Chúng ta đông hơn, sao phải sợ…
-An Ngưu a, hắn ta không phải loại dễ trả thù đâu… chúng ta…
XOẸT
Một vết trầy trên mặt hắn xuất hiện, chiếc quạt sắt màu trắng quay trở lại trên tay Thiên Hải:
-Lý Lan!!!
Thiên Hải, Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn đến nơi. Thiên Hải ngạc nhiên nhìn nhân dạng cũa ĐSL:
-ĐSL? Phong ấn giải rồi sao? Không lẽ…
ĐSL nhìn thẳng vào mắt Thiên Hải. Bọn yêu ma tấn công, bất đắc dĩ “Tứ Thần” phải sát cánh chiến đấu cùng với ĐSL. Thiên Hải đáp xuống bên cạnh Lý Lan, vẻ mặt lo lắng:
-Muội có sao không?
Lý Lan vui mừng:
-Muội không sao cả….ơ….
Chưa dứt câu bỗng nhiên Lý Lan ngất xỉu trên tay Thiên Hải, mắt cơ không thể mở lên nổi, toàn thân cô sức lực như cạn kiệt, mọi thứ trở nên xay xẩm trước mắt cô rồi chìm vào trong màn đêm…. Cô nhắm mắt buông xuôi tất cả để mặc những âm thanh xung quanh ầm ĩ… mọi thứ mờ dần rồi biến mất…




Trong phủ Thái Dương Sơn Thần Viện, sau mọi chuyện xảy ra đêm qua, Lý Lan được sự cho phép của Đạo Quang ở lại nghỉ ngơi, phục hồi sức khỏe. Lý Lan được chuẩn đoán là cảm nhiễm thương hàn nhẹ, chỉ cần nghỉ ngơi và tịnh dưỡng sẽ sớm khỏe lại.
Lý Lan như vừa mới tỉnh dậy, cô chậm rãi mở mắt lên nhìn xung quanh, một căn phòng trống trải, cô ngồi dậy, tháo chiếc chăn ra khỏi người, bước xuống giường, cô loạng choạng đứng dậy, tiến ra ngoải cửa, cô yếu ớt dùng tay đẩy hai cánh cửa ra. Trước mắt cô là một khung cảnh khác hẳn. Một võ đường rộng lớn, mây gió quây quần, những bậc thang dài vô hạn,các dãy nhả nối tiếp nhau… Lý Lan vấp bậc thềm suýt ngã thì Thiên Hải đã kịp đến đỡ tay cho cô, cậu lo lắng :
-Cẩn thận, muội còn yếu lắm, chưa thể ra gió được đâu.
-Cám ơn huynh…
Cô nhìn quanh, khuôn mặt tỏ vẻ lo lắng như thiếu sót một điều gì đó. Thiên Hải như cảm nhận được qua đôi mắt của Lý Lan:
-Muội tìm ĐSL ak?
Thiên Hải đỡ Lý Lan bước ra khỏi phòng. Nhìn cô trìu mến, khuôn mặt cô đã có chút hồng hào, cô cắn nhẹ môi mình:
-Đêm qua, khi vô tình giải phóng cho ĐSL, hắn ta gọi muội là chủ nhân… điều đó là thật sao…
Thiên Hải mỉm cười, đưa tay lên miệng thổi thành tiếng sáo lớn. Cửa võ đường mở ra, đằng sau cánh cửa ấy là sự xuất hiện của một con sói to lớn uy nghiêm có màu lông của bóng đêm, có ánh mắt màu trăng rằm, với bộ móng vuốt màu bạc sắc như dao…. ĐSL oai hùng bước đi, phía sau ĐSL là các trợ thủ của Thái Dương Sơn Thần Viện.
Nhìn thấy Lý Lan, nó cuối đầu :
“Chủ nhân”
Lý Lan nhìn thấy ĐSL, cô mỉm cười như vừa mới thoát nạn. Thiên Hải trấn an:
-Đừng lo, các huynh không làm hại vật hộ mệnh của muội đâu.
Lý Lan ngạc nhiên:
-Vật hộ mệnh của muội sao?
-Chính ĐSL muốn như vậy… Và còn một chuyện, lát nữa ta sẽ đưa muội đến gặp sư phụ của ta.
-Sư phụ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Thần Viện muốn gặp muội sao?
-Muội yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.
Lý Lan cảm tháy lo lắng, cô bước xuống bậc thang đến gấn ĐSL, cô đưa tay chạm vào bộ lông đen tuyền cảu ĐSL, nó cũng hướng cổ lên liếm tay Lý Lan như một giống loài sói thông thường….

….

Lý Lan đến gặp Đạo Quang sư phụ, ông uy nghiêm ngồi trên băng ghế trải dài bẳng gỗ chạm khắc hình một con rồng, xung quanh lối đi là những hàng nến trắng phất phơ lửa…
-Cô đã giải phóng một vật rất nguy hiểm, cô biết không cô gái?
Đạo Quang nói trong khi mắt ông vẫn nhắm nghiền, tư thế đang ngồi thiền. Lý Lan suy nghỉ phút chốc rồi mạnh dạn trả lời:
-Vâng, thưa ngài, con biết điều đó.
-Trởi thành vật chủ của ĐSL không phải là điều dễ dàng, cô có thể sẽ gặp nguy hiểm bởi Ma phái lẫn tiên nhân, vì ĐSL là một quái thú không chỉ mạnh vế ma pháp mà còn là một tay sai thiện chiến cho cuộc chiến sắp tới. Cô vẫn chưa rõ gì về sức mạnh của hắn. Một người thường như cô chắc hẳn phải có sức mạnh tiềm ẩn nào đó mới có thể đến gần được kết giới của Dũ Cấn…
-Con,,, thật ra con cũng chỉ là người bình thường…
Đạo Quang mở mắt nhìn Lý Lan, đôi mắt như nhìn thấy tất cả những chuyện xảy ra trong quá khứ hay những gì chứa đựng trong tâm hồn cô…
-Nguồn gốc Tiên nhân? Cô có người thân là Tiên nhân hạ phàm. Cốt ra đã hiểu được lí do máu cảu thánh nữ có thể phá vỡ kết giới cho ĐSL.
-Người nói gì, con thật không hiểu….?
-Ta cho con biết một chuyện, sức mạnh của ĐSL sẽ biến đổi rất mạnh vào ngày trăng rằm, lúc đó sẽ rất khó kiểm soát hắn…
Lý Lan cảm thấy rất khó hiểu trước những lời nói của Đạo Quang,:
-Vâng, thưa người, con xin cảm tạ những lời nhắc nhở của người.
-Con có thể lui về nghỉ ngơi, khi nào khỏe hẳn, ta sẽ đến gặp con sau…
-Vâng, cám ơn người quan tâm.
Lý Lan vội vàng bước ra khỏi phòng của Đạo Quang, cô mãi đăm chiêu suy nghĩ về những gì Đạo Quang nói, bỗng cô lại thấy chóng mặt, đầu óc tự nhiên choáng váng chắc do cô đã nghĩ nhiều, ĐSL xuất hiện và đỡ cô trên lưng.
-Hắc Khuyển, cám ơn ngươi.
Lý Lan cưỡi ĐSL trên lưng, bỗng nhiên cô chợt nhớ ra một chuyện:
-Hắc Khuyển, ta có một việc, ngươi giúp ta chứ.
Lý Lan cưới nham hiểm, ĐSL đáp:
-“Mọi chuyện vì chủ nhân”
Lý Lan nói nhỏ vào taI ĐSL, nhận được lệnh, ĐSL phi lên trên không trung, một chú sói bình thường sẽ không làm được như vậy, ĐSL quay đầu nhìn về phía Lý Lan:
“Chủ nhân bám chặt”
Lý Lan tươi cười vòng tay ôm chặt ĐSL, ĐSL bay thẳng lên bầu trời xanh thẳm.
Cô cùng với ĐSL bay về dưới chân núi Thái Sơn ở phía Bắc, chỗ dòng sông An Nam khi ấy cô làm mất mảnh ngọc bội của mình. Cô soi mình dưới dòng sông, ban ngày dòng sông có vẻ diệu hiền hơn hẳn, cô đi vòng quanh tìm kiếm nhưng mãi không thấy, thấy vậy ĐSL liền hỏi:
“Chủ nhân, cô muốn tìm vật gì dưới đáy sông sao?”
Ly Lan buồn rầu đáp:
-Phải, ta vô tình đánh mất một thứ ở đây, nhất định ta phải tìm cho ra….
“Vật đó quan trọng với chủ nhân lắm sao?
-Đúng vậy.
ĐSL đứng dậy, hú một tiếng thật dài. Dưới mặt nước rung chuyển, một yêu quái trồi lên từ mặt nước, hắn ta mang hình thái xấu xí kinh sợ, thấy ĐSL, hắn ta hành lễ nghiêng đầu:
-Người gọi tiểu nhân có việc ạ?
ĐSL nhìn Lý Lan:
“Chủ nhân hãy sai khiến”
Lý Lan ngạc nhiên trước sinh vật lạ, cô hỏi:
-Ngươi là ai?
Sinh vật lạ kia đáp:
-Tiểu nhân là hà bá của sông An Nam là người trông coi dòng sông này ạ. Chủ nhân của ĐSL cũng là chủ nhân của tiều nhân, có việc sai khiến xin cứ nói!
Lý Lan chống cằm suy nghĩ:
-Thế này nhé, ta cần ngươi tìm giúp ta một mảnh ngọc bội nhỏ, treo bằng sợi dây màu cam, và miếng ngọc bội của ta có một bên bị mẻ. Ngươi giúp ta nhé.
Hà bá sông An Nam chắp tay cuối đầu tuân lệnh:
-Tiểu nhân tuân lệnh.
Nói rồi hắn ta, bơi xuống sông lặng tăm. Khoảng chừng 5 phút sau, mặt nước dạt vào bờ một vật lạ. đó chính là miếng ngọc bội của Lý Lan mà Xuân Hương đã ném xuống sông đêm hôm trước. Cô thầm cám ơn Hà bá sông An Nam đã giúp cô.
Trời chiều tà, ánh nắng yên ả, gió thổi vi vu. Lý Lan nằm tự vào lưng ĐSL, mắt nhắm thiu thiu say sưa như ngủ. Cô cảm thấy có được ĐSL, là một niềm vui mới của cô.
Trên cây cao, Thiên Hải đang đứng theo dõi mọi hoạt động cảu Lý Lan và ĐSL, cậu nhìn con sói đen to lớn ấy, và hình như nó cũng biết cậu đang ở đó, nó ngước nhìn lên và nhắm mắt cuối xuống không quan tâm.
Tối nay, Thần Địa sẽ tổ chức lễ hội Trăng rằm, vào tháng này trăng sẽ to và sáng hơn thường ngày. Mọi người có vẻ rất vui với các hoạt động như thả đèn đêm trăng, đi chùa cầu nguyên, ăn bánh trôi nước ngồi thuyền hoa ngắm trăng… Và đây cũng là ngày Lý Lan phải chịu một lời nguyền suốt kiếp…
Ánh trăng làm thức tỉnh dòng máu Sói trong ĐSL, nó không thể kiểm soát được hành động của mình, sức mạnh tăng lên đỉnh điềm, ĐSL diên cuồng tấn công các đạo sĩ trong Thái Dương Sơn Thần Viện kể cả Lý Lan, chủ nhân cảu nó. Ánh mắt ĐSL trở nên điên dại và đỏ ngầu, không còn là màu ánh trăng như ngày thường. Biết không thể kiểm soát ĐSL, cũng không thể để người của Thái Dương Sơn giết chết. Đã là người mở đucợ phong ấn thì phải là người phong ấn, cô cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm với ĐSL. Cô chấp nhận lời nguyền phong ấn, suốt kiếp là vật chủ cảu ĐSL. Đạo Quang tổ sư là người thực hiện phong ấn đó lên người cô. ĐSL sẽ ẩn nấp trong một góc tối tăm hồn cô. Vì không còn nguyên dạng như xưa, ĐSL đã trao sức mạnh của mình cho Lý Lan. Một người chưa hề biết sử dụng pháp thuật như cô, không thể triển khai hết sức mạnh của ĐSL, cô được Đạo Quang tổ sư nhận vào làm đồ đệ trực thuộc nhóm “Khí” của Thiên Hải.
Từ ngày có được sức mạnh của ĐSL, khả năng chiến thuật, chiến đấu và sử dụng pháp thuật của cô tăng lên vượt trội. Cô vẫn thường đọc tâm nội thoại vs ĐSL, thỉnh thoảng vào các ngày trăng tròn, Lý Lan phải vật lộn chống chọi với nỗi đau thể xác và tâm hồn do ĐSL biến hóa. Nỗi đau ngày càng trầm trọng như một căn bệnh không có thuốc chữa, cô phải sống và chấp nhận điều đó đến suốt kiếp.
Ma phái cũng không chần chờ thời gian, chúng lên kế hoạch tấn công váo Thái Dương Sơn và các phái lớn nhỏ trên Hạ giới. Cuộc chiến kéo dài 7 ngày 7 đêm.
Kết thúc, Hạ giới- con người chiến thắng, giết chết Dũ Cấn cùng hàng ngàn binh lính của địa ngục và đạo sĩ tà thuật, và một số còn lại thì đánh đuỗi chúng trở về Âm giới, mãi mãi không được trở về. Hòa bình được lập lại. Con người sống hạnh phúc thật sự, Thần Địa được mở rộng, Thiên Hải được truyền lại chức chưởng môn của Thái Dương Sơn, còn Lý Lan? Cô vẫn như vậy, một mình chống chọi với lời nguyền suốt kiếp. Cô độc một mình, hỗ trợ cho Thái Dương Sơn phái, cô là một thành  phần quan trọng của Thái Dương Sơn cho đến...

800 năm sau….
CHƯƠNG 0

Cuộc chiến Tiên Đạo và Qủy Đạo
Vật chủ Độc Sát Lang


Tương truyền rằng, hàng ngàn năm về trước khi cuộc chiến của Thánh Thần và Ma quỷ diễn ra, loài người luôn sống lo sợ và đau thương bởi ách thống trị của Qủy Đạo – của những đạo sĩ tôn thờ tà thuật và đứng về phía của một giống loài trú ngụ nơi xa xôi và tối tăm của tận cùng thế giới- Qủy dữ. Đối với bọn yêu ma, quái thú, loài người chỉ là một sinh vật yếu đuối và nhỏ bé, nhưng điều khiến chúng cảm thấy thú vị hơn hẳn đó là linh hồn của con người. Một linh hồn thuần khiết của con người sẽ giúp chúng gia tăng công lực, nâng cao đạo hạnh, kéo dài sinh lực và tuổi thọ. Còn bọn đạo sĩ tà thuật, chúng lợi dung con người cho lòng tham không đáy….
Từ khi chúng lũ lượt xâm chiếm Hạ giới. Con người buộc phải nghe theo mọi mệnh lệnh của chúng, con người dâng lên cho chúng mọi thứ mà chúng yêu cầu kể cả đó là linh hồn. Họ sợ, họ đơn độc và cảm thấy yếu đuối, họ không có khả năng chống lại cũng không có can đảm đứng lên…họ đang rất tuyệt vọng, khi ánh sáng trong họ dần héo tắt, khi hi vọng sắp lụi tàn thì…
Nhìn thấy được sự bất hạnh và đau thương của con người nơi Hạ giới, các vị tiên nhân trên Tiên giới rất tức giận vì hành động của bọn ác ma và thương cảm với nỗi khổ của con người. Các vị Tiên nhân theo ý chỉ của Thượng Đế hạ phàm để giúp đõ con người chống lại Qủy Đạo. Cũng từ đó mà hình thành cuộc chiến giữa Tiên Đạo và Qủy Đạo. Các vị Tiên Nhân từ khi xuống Hạ giới vì là nguyên thần của Tiên, nên vùng đất mà họ chọn để định cư đã được thanh tẩy, xua đi yêu khí của bọn yêu ma. Để đảm bảo được sự an toàn về địa lý và cơ địa phù hợp với cuộc chiến chống lại Qủy Đạo, các vị Tiên Nhân chọn một vùng đất gần một ngọn núi cao nhất -Thái Sơn và lấy tên đặt cho vùng đất này là Thần Địa, ám chỉ vùng đất này là của cao nhân thần thánh, đất đai phì nhiêu, cây cối xanh tươi, là một vùng đất tốt để đóng đô. Sau khi Thần Địa hình thành, các vị Tiên nhân đã đưa con người đến đây sinh sống, họ không chỉ bảo vệ mà còn dạy cho con người tất cả mọi thứ từ cách sử dụng tri thức đến các kỹ thuật chiến đấu nhằm chống lại Qủy Đạo. 
Quang Đạo không chỉ là một Tiên nhân với tài trí và phép thuật cao xường, ông còn là người tài giỏi đứng đầu trong các vị Tiên nhân thần thánh, ông xây dựng một học viện đào tạo nhân tài trên ngọc núi Thái Sơn và lấy tên là “Thái Dương Thần Sơn Viện”. Ông cùng các vị Tiên nhân, thần thánh bốn phương giúp đào tạo những con người có năng lực, cũng như có duyên với tài năng mà tạo hóa ban cho.
Từ khi các vị Tiên nhân Thần Thánh hạ phàm và ra tay giúp đỡ cho con người, bọn yêu ma của Qũy Đạo đã mất đi một lượng lớn nguồn sức mạnh thu thập từ con người. Xung quanh vùng đất Thần Địa, có một kết giới phép thuật rất mạnh, một màng lưới bảo vệ vô hình, không một tên yêu ma nào có thể đến gần, chỉ cần chạm tay vào thôi cũng đủ để bọn chúng tan biến vào hư vô. Con ngừơi bắt đầu một cuộc sống mới ở đó. 
Vua của Qủy Đạo- Dũ Cấn, là kẻ tàn ác nhất chuyên sử dụng tà thuật hại người, dưới tay hắn là cả một đội quân địa ngục khát máu. Hắn ta có một vẻ đẹp quyến rũ chết người với đôi mắt sâu thẳm, mái tóc bạch kim, một khuôn mặt điển trai tựa thánh thần, hắn là kẻ mang vẻ đẹp hoàn hảo nhất cũng là kẻ mạnh nhất. Sức mạnh ma thuật đen tối của Dũ Cấn mạnh đến nỗi không một ai có thể đứng ra chống lại hắn, ngoài Tiên Đạo ra, Dũ Cấn rất nể Độc Sát Lang, một quái thú thượng cổ ngàn năm, được sinh ra từ Hồn Sói trong bóng đêm và ánh trăng chết chóc, Độc Sát Lang lang thang trong bóng đêm đến khi Dũ Cấn mời hắn về tham gia cuộc chiến Tiên-Ma, Độc Sát Lang đồng ý tham gia với sự tự do hoặc bất cứ thứ gì hắn muốn có. Dũ Cấn thỏa hiệp thành công với Độc Sát Lang, vì Độc Sát Lang là một quái thú trung lập, hắn ta không chọn đứng về bất cứ một phe phái nào, hắn ta thích hoặc muốn làm gì thì làm, không ai có quyền ngăn cản dù cho đó là Thượng Đế hay Dũ Cấn, Độc Sát Lang được cho là một tên tay sai thiện chiến nhất, một cánh tay phải vô cùng đắc lực của Dũ Cấn, hắn là nỗi sợ cũa Tiên Đạo và cả Qủy Đạo bởi tính khát máu gê gớm. 
Độc Sát Lang rất ương ngạnh và háo thắng. Trong một cuộc chiến diễn ra với một trong tứ thần của Tiên Đạo, Độc Sát Lang đã tự mình tham chiến bất chấp kế hoạch của Đại Tư Lệnh- Basa, một mình Độc Sát Lang cùng với móng vuốt của hắn đã xé nát cả đội quân Tiên nhân, giết chết tư lệnh Ân Quang của Tiên Đạo trong tích tắc khiến cho tư lệnh Basa cảm thấy kinh hồn với sức mạnh của hắn. Không chỉ vậy, có nhiều cuộc chiến Độc Sát Lang đã tự sát hại quân mình với lý do là không cùng quan điểm chiến đấu và hắn thích hành động một mình, Dũ Cấn nhiều lần cảm thấy không hài lòng và tức giận vì sự xem thường và không tôn trọng đội quân của Âm giới cũng như mệnh lệnh của Dũ Cấn và các vị tư lệnh. Nhận thức được sự khát máu, háo thắng và kiêu ngạo của Độc Sát Lang, Dũ Cấn dù rất tiếc về sức mạnh của hắn, nhưng nếu để Độc Sát Lang tiếp tục hành động như vậy có thể sẽ dẫn tới thương vong thất bại cho Qủy Đạo, nên đã thi triển ma thuật mạnh nhất của mình “Phong ấn” Độc Sát Lang ở một nơi bí mật, không ai biết được nơi đó là ở đâu, chỉ biết rằng thỉnh thoảng vào ngày trăng tròn không mây không sao, cả Âm giới lẫn Hạ giới đều nghe một tiếng hú giận dữ kéo dài đến kinh sợ. 
Một buổi sáng trong lành, người dân trong vùng đất Địa thần cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, họ có thể sống trong yên vui mà họ chưa từng cảm nhận được trong thời gian qua, mọi người làm việc cùng nhau, cảnh sắc tuyệt đẹp do thiên nhiên ban tặng, bầu trời xanh thắm, mây trắng gợn bay, gió thổi dịu nhẹ, tiếng chim hót, hương thơm lúa chín, tiếng mọi người cười nói vui vẻ, tiếng trẻ con đọc bài, mọi thứ rất sôi nổi…
Trên cánh đồng hoa ngũ sắc của địa chủ họ Vương, đây là một trong những cánh đồng hoa rộng lớn nhất, rất nhiều loài hoa được trồng nơi đây để phục vụ nhu cầu cho Thần Địa đặc biệt là nhu cầu trang trí cho các ngày lễ lớn, các cô gái đang chăm chút cho những bông hoa xinh đẹp để chuẩn bị cho ngày hội trăng rằm sắp tới. Mặt trời đã xế trưa, các cô gái tranh thủ ăn uống và nghỉ ngơi dưới gốc cây bàng lớn…
-Lý Lan! Lý Lan!!! 
Lý Lan xoay người ra nhìn các chị em và  mỉm cười.
-Nghỉ trưa đi Lan, muội làm từ sáng đến giờ không mệt sao?
Lý Lan đang chăm cho những cây hoa cẩm tú cầu, cô vội vàng bước lên, dùng hai tay phủi phủi bộ quần áo lấm lem bùn trên người. Lý Lan là một cô gái xinh đẹp, hiền lành, tốt bụng với nước da trắng ngần, dáng người thon thả và nụ cười tỏa nắng, cô rất được mọi người yêu quý. Mọi người trong trại Hoa Viên không ai rõ cô xuất thân từ đâu, chỉ biết rằng khi Thần Địa hình thành, các Tiên nhân hạ phạm dẫn dắt cứu rỗi con người trong chuyến di cư, họ đã phát hiện ra cô đang nằm thoy thóp bên cạnh xác của người thân với đôi mắt ngấn lệ, cô được đưa về Thái Dương Sơn cứu chữa và trở thành người dân nơi đây.
 Cách gốc cây bàng không xa, bên kia vườn hoa, có một người đang chăm chú nhìn ngắm Lý Lan. Đó là cậu con trai út -Thiên Hải  của Vương địa chủ vườn hoa “Hoa Viên”, cậu đã thầm để ý Lý Lan từ khi cô được nhận vào làm việc. Đã vài lần cậu ngỏ lời với cô, nhưng cô vẫn luôn từ chối.
-Lý Lan, muội nhìn xem, có phải Thiên Hải thiếu gia đang nhìn cô hay không?
Lý Lan đưa tay lên tầm mắt nhìn, đúng là vậy, cô thở dài:
-Vâng ạ, lại là cậu ấy. 
Trúc Hân, dùng vai mình đẩy nhẹ vai Lý Lan trêu:
-Muội chịu cho rồi, cậu ấy không những là con trai út của địa chủ chúng ta, cậu ấy vừa là một trong các học viên ưu tú của Thần Dương Sơn Viện, tướng mạo phong lưu, tài giỏi, hiền lành nhân đức. Biết bao cô gái để mắt, mong muốn được lọt vào đôi mắt của cậu ấy. Muội thật ngốc.
Trúc Hân nói với dáng điệu tâng bốc, Lý Lan thấy thế liền trêu lại:
-Vậy muội cho tỷ đấy hihi muội không mong quyền lợi sung sướng gì đâu, chỉ mong cuộc sống yên bình như thế này, sống trọn cuộc đời ở đây… đối với muội, như vậy, đã đủ rồi….

-Nhìn kìa! Hình như có người tới… Là Xuân Hương tiểu thơ của nhà họ Đinh. 1 cô gái nói.
-Đúng rồi!!! Cô ấy đến đây làm gì nhỷ?
Trúc Hân đưa tay lên sau đầu, ngã nhẹ xuống gốc cây Bàng bảo:
-Còn gì để hỏi nữa, đương nhiên là đến tìm Thiên Hải thiếu gia của chúng ta rồi. Ai mà không biết cô ấy phải lòng thiếu gia đã nhiều năm nay…
Lý Lan nhìn theo hình bóng của Thiên Hải và Xuân Hương khuất vào trong vườn hoa Lan….
Thiên Hải chậm rãi bước đi, vẫy vẫy cây quạt trắng to một cách đều đặn:
-Xuân Hương tiểu thơ cất công đến đây, chăng là có chuyện gì sao?
Xuân Hương mỉm cười nhẹ, yêu kiều dùng vạt áo che miệng lại, nồi danh là một nhan sắc có tiếng, cầm kỳ thi họa đều giỏi… nhưng sao những điều này chưa đủ để khiến cô có được tình cảm của Thiên Hải. 
-Công tử, nay Xuân Hương ghé thăm để mang đến món bánh Hoa quế, do đích thân tiểu nữ làm, mông công tử không chê …
Xuân Hương gật đầu nhẹ, cô hầu kế bên hiểu ý, dâng lên giỏ bánh cho Thiên Hải. 
-Tiểu thơ cất công làm bánh đãi Thiên Hải, Thiên Hải sao dám từ chối…!
Vẫn câu nói khách sáo đến lạnh lùng, Xuân Hương cảm thấy thoáng có chút khó chịu, một phần vì buồn khổ, một phần vì thời gian vừa qua ai ai cũng đàm tiếu cô một mình đơn phương dõi theo Thiên Hải, bảo cô không có hi vọng…Cô muốn có tình cảm của Thiên Hải, dù chỉ chút ít.
-Công tử, tình ý của Xuân Hương chằng lẽ, công tử….
Ngay lúc này, người hầu của trang trại Hoa Viên chạy vào bẩm báo với Thiên Hải:
-Bẩm công tử, bên Dương Thái Sơn Viện cho người cử xuống bảo có việc cần gặp công tử!
Như bắt được vàng, Thiên Hải nhanh chóng xếp quạt vào tay, bảo:
-Được rồi, ta sẽ đến ngay!!
Khi bước đi vài bước, Thiên Hải không quên quay đầu lại nhẹ nhàng nói:
-Tiểu thơ thứ lỗi, hẹn tiểu thơ khi khác sẽ nói chuyện nhiều hơn. Cáo từ.
Và nở một nụ cười bước đi thẳng để lại cho Xuân Hương một cảm giác bối rối.
Trên đường đi, Thiên Hải mỉm cười:
-Tiểu Trác, ngươi “cứu bồ” hay lắm 
Tiểu Trác quay lai, nhìn Thiên Hải, vừa cười vửa gãi gãi mài tóc búi của hắn:
-Hề hề, dạ bẩm thiếu gia, thật sự là có người bên Thái Dương Sơn Thần Viện muốn cầu kiến thiếu gia ạ…
-Sao….? 
“Đã có chuyện gì ….” Thiên Hải suy nghĩ…. Cậu cảm thấy có gì đó không ổn, vì khi Thiên Hải xin phép xuống núi vì việc riêng, đã được sự đồng ý của các trưởng lão và sư phụ, nay Thái Dương Sơn Viện cử người đến gặp trực tiếp, trừ khi…
Thiên Hải bước vào phòng chờ, quả thật là đồng môn của cậu.
-Vương huynh!!! Đệ chờ huynh nãy giờ.
Đó là Cơ Quai, sư đệ của Thiên Hải, nhỏ hơn cậu 1 cấp bậc. Vừa nhìn thấy Thiên Hải, Cơ Quai vui vẻ chạy đến.
-Cơ Quai, sao đệ lại ở đây? Sư phụ có dặn dò gì hay sao?
Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi liếc nhìn Tiểu Trác, Thiên Hải hiểu ý, cho Tiểu Trác lui xuống:
-Giờ đệ nói được chứ! Thiên Hải xòe cái quạt trắng vẫy vẫy như một thói quen.
Cơ Quai chậm rãi có phần lưỡng lự nói:
-Bên nhóm “Giả kim thuật” đã cảm nhận được nơi phong ấn của Độc Sát Lang!
Thiên Hải ngạc nhiên, tay ngưng phẩy quạt.:
-Độc Sát Lang, quái thú thượng cổ? Đã tìm được rồi sao?
Cơ Quai lắc đầu, nhắm mắt:
-Vẫn chưa biết được địa điểm thật sự, họ chỉ mới cảm nhận được, vì nó nằm ở bên ngoài kết giới của Thần Địa.
Thiên Hải xếp quạt lại trầm tĩnh:
-Sư phụ muốn chúng ta làm gì?
Cơ Quai bước đến gần, dặt tay lên vai Thiên Hải:
-Thu phục Độc Sát Lang, biến hắn thành người của ta, cùng chống lại Ma phái. Người bảo đệ kêu huynh trở lại Thái Dương Thần Viện gấp để bắt đầu kế hoạch.
Thiên Hải cảm thấy khó hiểu “ Qủa thật Sư phụ không muốn ta được nghỉ ngơi, mới xin nghỉ phép xuống núi được vài ngày… nay phải lên núi lại rồi haiz…..” Thiên Hải thở dài. Cơ Quai mỉm cười như hiểu ý, cậu ta vỗ vỗ vai Thiên Hải cười bảo:
-Vương huynh làm sao mà có thể xa được chúng đệ chứ haha..
Thiên Hải mỉm cười dùng quạt gõ nhẹ lên đầu sư đệ Cơ Quai của mình. Việc cậu xin sư phụ xuống núi, mục đích duy nhất là để gặp Lý Lan, nay cũng đã gặp, dù không nói với nhau được câu nào, nhưng như vậy đối với cậu cũng đủ rồi.

Bên ngoài cổng vào cửa trang trại Hoa Viên, Xuân Hương cùng hầu gái của mình chậm rãi dạo bước bên hai hàng hoa Diên Vỹ, cô hầu gái thấy tiểu thơ của mỉnh im lặng, cô liền nói trống không thể hiện thái độ tức giận:
-Công tử Thiên Hải thật không có thành ý, tiểu thơ đã đích thân làm bánh mời hắn mà hắn ta dửng dưng như không, thật là…

-Suỵt… Tiểu Thúy, coi chừng cái miệng muội đấy…

Tiểu Thúy vội lấy hai tay che miệng, lí nhí nói:

-Xin tiểu thơ thứ lỗi, tại em tức thay cho tiều thơ… công tử rõ không biết điều mà…
Xuân Hương thở dài, dừng bước:

-Đã 2 năm rồi, không biết công tử có hiểu thành ý của ta không? Sao công tử cứ hờ hững với ta… phải chăng công tử còn gì đó không vừa ý ta…

Tiểu Thúy bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, cô vội vàng bẩm với Xuân Hương:

-Dạ thưa tiểu thơ, em có nghe những cô gái chăm hoa trong vườn hoa bảo rằng…
-Muội nói đi! Xuân Hương đưa tay vuốt một bông hoa Diên Vỹ, đôi mắt buồn thương.

Tiểu Thúy cắn môi, tặc lưỡi nói:

-Dạ, bọn họ nói rằng, Thiên Hải công tử đã phải lòng một con bé làm hoa trong nhà họ Vương.

Xuân Hương mở to mắt rất ngạc nhiên pha lẫn sự ghen tức, cô bất ngờ  bóp chặt bông hoa bé nhỏ mà cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve. Giọng Xuân Hương run run:

-Tiều Thúy…muội có biết cô gái ấy tên là gì không….

Tiểu Thúy vội nói nhỏ lên tai của Xuân Hương không quên dùng tay che lại:

-Thưa tiểu thơ, Cô gái đó tên là Lý Lan.

Xuân Hương nhíu mày trên khuôn mặt xinh đẹp của mình, lo âu

-Lý Lan….???


Vườn hoa mai đang trổ, những nụ hoa e ấp xinh đẹp đến lạ thường, những giọt sương mai lấp lánh đọng lại trên hoa, trên lá lung linh như những viên ngọc được tạo hóa ban tặng để tôn thêm nét đẹp của chúng. Lý Lan đưa tay rẽ nhẹ một cành mai, cô nhìn thấy một bóng dáng thân quen, là Thiên Hải thiếu gia. Hôm nay cậu sẽ lên núi sớm, mái tóc dài đã được búi gọn cao với một mảnh vải trằng dài đến vai, bộ trang phục màu trắng nhìn rất thoát tục, trông cậu vừa mạnh mẽ ra dáng đạo sĩ vừa mềm mỏng như thư sinh, trên tay cậu vẫn là chiếc quạt màu trắng đó, chiếc quạt mà cậu luôn mang theo bên người. Cậu nghe tiếng bước chân, Thiên Hải xoay người lại, nhìn thấy Lý Lan cậu mỉm cười một nụ cười dịu dàng. Lý Lan cảm thấy ngượng ngùng khi thấy nụ cười đó. Cô bối rối. Thiên Hải bước đến:
-Nay huynh sẽ lên núi trở về Thái Dương Sơn Thần Viện…
Lý Lan vẫn còn bối rối, cô không dám ngước mặt lên nhìn Thiên Hải, lí nhí trả lời:
-Vâng, thiếu gia… tiểu nữ có nghe nói…
Thiên Hải mỉm cười, nắm tay Lý Lan, mở xòe các ngón tay của cô ra. Lý Lan giật mình, bất ngờ xen lẫn chút xấu hổ, cậu nói:
-Đây là miếng ngọc bội mà muội đã làm hỏng một bên, huynh đã cho người sửa lại. Đây, huynh đưa lại cho muội.
Lý Lan nhìn miếng ngọc bội trong tay, vui mừng ngước mặt lên nhìn Thiên Hải vừa cười vừa cám ơn:
-Muội cám ơn huynh nhiều lắm!
-Cuối cùng muội cũng chịu nhìn thẳng vào ta .
Lý Lan ngơ ngẩn nhìn Thiên Hải, hóa ra cậu có nét đẹp tựa như Phan An thần thánh… vậy sao đến giờ cô mới nhận ra…
-Muội…
-Khi đại sự hoàn thành, huynh sẽ tìm muội. Muội sẽ đợi huynh chứ.
Lý Lan bối rối, cô cúi mặt xuống
-Tại sao là muội, Xuân Hương tiểu thơ xinh đẹp và tài giỏi đến vậy….
Thiên Hải nắm lấy bàn tay Lý Lan:
-Những năm qua, muội phải là người hiểu hết tình cảm của huynh chứ, Lý Lan…

-Sư huynh, sao huynh đến đây mà không nói đệ làm đệ tìm huynh mãi,  ta khởi hành chứ… ơ …ơ…

Cơ Quai bất ngờ xuất hiện, có vẻ cậu không đoán trước được chuyện gì xảy ra ở đây. Cơ Quai cảm thấy không ổn…. Thiên Hải vội buông tay Lý Lan, bước đi:

-Ta khởi hành ngay kèo sư phụ lại mong.

Lý Lan bất ngờ, ngạc nhiên hỏi:

-Các huynh sẽ đi bằng ngựa hay đi bộ lên núi sao?

Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi nhìn Lý Lan, cười lớn bảo:

-Ha ha ha cái đó chỉ dành cho người thường thoy, đối với những đạo sĩ tu Tiên như chúng tôi, chúng tôi sẽ bay.

Lý Lan mở to mắt ngạc nhiên:

-Bay?

Cơ Quai nháy mắt với Thiên Hải:

-Cô ấy không tin chúng ta kìa, xem nhé.

Nói xong, Cơ Quai thi triển phép thuật, y dùng linh ấn gọi Hồn Kiếm, ngay lập tức thanh kiếm phía sau lưng y bay ra nhập với Hồn Kiếm trở nên to hơn như ảo ảnh, Cơ Quai bay lên đứng trên thanh Hồn Kiếm, khí thế ngút trời. Thiên Hải cũng bay lên không trung đứng trên thanh Hồn Kiếm ấy, cậu nhìn trong sự ngạc nhiên của Lý Lan, cũng phải, đó giờ cậu có bao giờ khoe mẽ về sức mạnh hay khả năng của cậu với mọi người đâu.

-Nay ta chỉ hẹn gặp một mình muội để gửi lại mảnh ngọc bội đó, khi hoàn thành đại sự xong. Ta sẽ trở về.

Nói rồi, Thiên Hải cùng Cơ Quai trên thanh Hồn Kiếm đó bay mất.Chỉ còn lại đám khói trắng phất phơ trên bầu trời….

-Đạo sĩ tu Tiên…?

Lý Lan ngẩn người nhìn theo bóng dáng của hai người họ đến khi họ hòa lẫn vào trong mây gió và biến mất.



Trên núi Thái Dương, ngọn núi thần thánh -Thái Dương Sơn Thần Viện được xây dựng trên đỉnh núi này, phong cảnh thoát tục thanh tĩnh như bồng lai, người thưởng đến đây phải leo hơn vạn bậc thang mới có thể đến được, đây là nơi đào tạo những con người có khả năng tài giỏi, có sức mạnh hơn người, những học viên nơi đây đều là những người được tuyển chọn gắt gao, họ phải qua một quá trình đào tạo nghiêm khắc để trở thành các đạo sĩ giỏi, nhiệm vụ của họ là để bảo vệ con người, tiêu diệt Âm giới đem lại cuộc sống bình yên cho Hạ giới.

-Nhìn kìa, là Hồn Kiếm của Cơ Quai! Đại sư huynh về rồi!!!

Các huynh đệ của Thái Dương Sơn Thần Viện nhìn lên cao, chỉ tay về phía vệt sáng của Hồn Kiếm đang bay trên bầu trời, họ cảm thấy vui mừng và hô to tên của Thiên Hải. Thiên Hải mỉm cười và thả mình rơi xuống giữa không trung, với độ cao hơn ngàn trượng nếu là người thường làm như vậy chẳng khác nào là tự tử, cậu lượn một vòng giữa mây và gió, Thiên Hải đáp xuống nhẹ tựa lông hồng, điều này có là gì đáng kể với các đạo sĩ nơi đây. Đặc biệt, Thiên Hải còn được mọi người đặc biệt danh là “Vua gió”, vì khả năng của cậu là điểu khiển “Khí”, cũng như vũ khí cậu sử dụng là chiếc quạt sắt màu trắng đó. 

-Sư huynh, mừng sư huynh trở về.

-Ta chỉ đi có mấy ngày mà các đệ đã nhớ đến vậy sao?

-Sư huynh, chỉ có sư huynh mới có thể lãnh đạo nơi đây, các đệ còn phải học hỏi nhiều rồi!

-Vương Nhi!!!

Là sư tổ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Viện, người bước ra tử cửa môn quan, có vẻ như người đã biết được Thiên Hải mới đến nơi.
Thiên Hải, cuối người, hay tay chắp lại vào nhau hành lễ với sư phụ Đạo Quang.

-Vương Nhi bái kiến sư phụ.

-Con về đúng lúc ta có một chuyện cần bàn với con, theo ta vào trong…

-Dạ, sư phụ…
Thiên Hải vội bước theo sư phụ đến căn phòng riêng của người, Thiên Hải nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, bên trong căn phòng ngoài sư phụ và Thiên Hải ra, còn có 3 vị huynh đệ khác: Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn, là trưởng nhóm của các nhóm “Thần Khí” trong Thái Dương Sơn Thần Viện, Sư phụ đã tập hợp họ ở đây.
-Tình hình hiện nay của chúng ta thế nào rồi?

-Bẩm sư phụ, mọi con người của Thần Địa chúng ta vẫn sống yên ổn hòa bình ạ! Quốc Dân của nhóm “Hỏa” vội vàng bẩm tấu

-Vậy còn chuyện đào tạo các đồng môn?

-Hiện chúng con vẫn đang ráo riết ôn binh luyện võ, mọi hoạt động đều được thực hiện nghiêm túc và tiến bộ. Thủy Liên của nhóm “Thủy” trả lời.

-Vậy còn “ma phái” ?

Địa Sơn ôm thanh kiếm ngang ngực, lưng tựa vào chiếc cột sắt, ôm đồm trả lời:
-Chúng vẫn chưa có hoạt động nào đang gây lo ngại.

Đạo Quang quay sang nhìn Thiên Hải, nghiêm túc :
-Vương Nhi, con xuống núi đã hai ngày, con thu thập được những gì?

Thiên Hải xếp chiếc quạt vào lưng áo, chắp hai tay hành lễ với sư phụ:
-Bẩm sư phụ, bọn yêu ma đang liên kết với các thuật sĩ tà thuật tìm cách phá hủy kết giới của chúng ta. Con còn biết được một tin đáng lo ngại, chúng sẽ tìm cách mở khóa phong ấn cho quái thú thượng cổ và lại một lần nữa dùng chúng để tấn công chúng ta.
Quốc Dân nhăn mặt, hắn liếc nhìn Thiên Hải tỏ vẻ hoài nghi:
-Độc Sát Lang?
Thủy Liên cũng cảm thấy có phần lo sợ khi nghe đến cái tên này:
-Tên quái thú bị Dũ Cấn phong ấn? Dù các nhà giả kim thuật của chúng ta có gắng mấy cũng không thể tìm ra được nơi phong ấn của Dũ Cấn đã cất giấu hắn!!!
Địa Sơn nhìn lên trên phong nhà, đáp:
-Dù thế nào đi nữa, chỉ cần chúng ta tìm được nơi phong ấn Độc Sát Lang, mọi chuyện sẽ được giải quyết rõ ràng.

Đạo Quang đưa mắt nhìn 4 vị đệ tử của mình, ông ra lệnh :

- Độc Sát Lang, một quái thú trung lập, được bên Ma phái mời gọi tham gia   cuộc chiến Tiên-Ma, với sức mạnh của hắn, chúng ta cần phải cẩn trọng. Độc Sát Lang sẽ không đồng ý nghe lời bất cứ ai dù đó là Ma phái hay Thượng Đế, nếu có thể cầm chân hắn, không để hắn dính dáng đến cuộc chiến, Ma phái sẽ bị bất lợi khi mất đi một sát thủ thiện chiến.Ta cần các con đến hỗ trợ nhóm “Gỉa Kim thuật”, nhanh chóng tìm ra nơi phong ấn Độc Sát Lang. Không được giết, ta cần hắn sống. Các con sẽ tập hợp thành 1 nhóm 4 người, có nhiệm vụ truy tìm phong ấn Độc Sát Lang.

-Đệ tử đã rõ!!!

Vừa rời ra khỏi phòng, Cơ Quai và các sư đệ đồng môn bên nhóm “Khí” liền vây quanh Thiên Hải tò mò hỏi thăm:
-Sư phụ gọi huynh thật ra là vì chuyện của Độc Sát Lang à? Huynh sẽ cùng với 3 trưởng nhóm còn lại truy tim sao?
-Các đệ đã biết rồi thì còn hỏi làm gì? Thiên Hải bất ngờ hỏi
-Các đệ chỉ muốn chắc chắn thoy, sư huynh giỏi như vậy chắc chắn sẽ tìm được nơi phong ấn và thu phục được con quái thú đó.
-Chưa chắc, các đệ đừng quên “Địa”, “Thủy”, “Hỏa” cũng là những đồng môn rất giỏi, năng lực của họ có khi còn hơn ta rất nhiều. thật chưa thể biết được ai hơn ai.
Thiên Hải mỉm cười, xòe chiếc quạt trắng, vẫy vậy và ung dung bước đi.
Các sư đệ của Thiên Hải nhìn nhau ngơ ngẩn rồi vội đuổi theo Thiên Hải:
-Sư huynh, đợi các đệ với!!!



Buổi tối ở chân cúi, phía xa xa kết giới Thần Địa hướng Bắc khoảng vài trượng. Đã gần sắp đến ngày trăng tròn, nên ánh sáng từ mặt trăng tỏa ra nhiều vầng soi sáng muôn nẻo, gió thổi vi vu, cây cối rung rinh nhẹ, đem lại cảnh giác thanh tĩnh. Mọi thứ có vẻ yên ắng, chợt một ánh sáng lóe lên, phát ra từ thanh gươm của Địa Sơn-trưởng nhóm của nhóm “Địa”, cậu ta vung thanh gươm giết chết một sinh vật. Thủy Liên và Thiên Hải nghe tiếng sát gươm liền đi đến:

-Có chuyện gì vậy?

Địa Sơn cất thanh gươm vào trong bao ở sau lưng, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu:

-Ngạ Qủy, chúng lại theo dõi ta!

-Chắc chúng cũng biết chúng ta đang đi tìm nơi phong ấn Độc Sát Lang.

Bỗng trên cây, cành lá rung động mạnh, ba người cầm vũ khí hướng về phía âm thanh lạ thì Quốc Dân từ trên cây xuất hiện, vẻ mặt trầm tĩnh, suy tư, hơi nhíu mày:

-Các người làm gì vậy? Sao chỉa vũ khí vào ta?

-Huynh làm mọi người hết cả hồn đấy!
Quốc Dân nhảy từ trên cành cây xuống:
-Càng ở sâu trong rừng càng nhiều Ngạ Qủy, chúng ở đâu ra mà lắm thế không biết.
Thủy Liên liền đáp:
-Huynh còn hỏi nữa sao, từ khi kết giới Thần Địa hình thành, bọn chúng k thể đến gần con người để mà trộm cắp, bắt cóc trẻ con nữa, nên đương nhiên bọn chúng lang thang nơi đây… tìm thời cơ tấn công những ai xui xẻo vác mạng qua đây.
Quốc Dân chìa môi trước câu trả lời của Thủy Liên:
-Dù gì chúng ta cũng được xem là “Tứ thần” của Thái Dương Sơn, chỉ có mỗi việc tìm nơi phong ấn mà cũng không xong thì mất mặt lắm. 
Địa Sơn cười khẩy:
-Khì…huynh cũng sợ mất mặt sao, mặt huynh đâu được đẹp.
Quốc Dân liếc nhìn Địa Sơn, rồi quay sang nhìn Thiên Hải nháy mắt:
-Thiên Hải, huynh là đúng đầu nhóm “Khí” sức mạnh điều khiển gió của cậu nổi danh thiên hạ, huynh có thể…
Thiên Hải ngước nhìn Quốc Dân, tay không ngừng vẫy vẫy quạt:
-Huynh muốn ta nhờ các tinh linh của Gió đi tìm giúp đúng không?
Quốc Dân cưới to tít mắt:
-Hahaha, Thiên Hải huynh đúng là hiểu chuyện!
-Có lẽ các tinh linh sẽ giúp chúng ta mau chóng tìm ra hơn chỉ với sức của 4 người.
Thiên Hải xếp quạt đưa cho Quốc Dân cầm giữ, cậu thi triển phép thuật dùng ngôn ngữ thông qua suy nghĩ kêu gọi sự giúp đỡ của các tinh linh Gió trong rừng. Bỗng gió tong rừng thổi lên xoay quanh Thiên Hải, từ các hướng trong rừng những đóm sáng nhỏ xuất hiện tụ tập xung quanh Thiên Hải, như hiểu ý… các tinh linh nhỏ bé bắt đầu bay ra tứ hướng nhận nhiệm vụ từ Thiên Hải. Khi các tinh linh bay mất, các vòng gió vây quanh Thiên Hải dần tan biến:
-Xong, khi nào phát hiện được gì, họ sẽ thông báo cho ta.
Thiên Hải với lấy chiếc quạt trên tay cảu Quốc Dân và bước đi thong thả. Quốc Dân há mồm nhìn theo Thiên Hải, Địa Sơn thấy vậy liền hỏi:
-Huynh mê mần phong thái của cậu ấy rồi á?
Quốc Dân lắc lắc cái đầu của hắn, hắn nhìn theo Thiên Hải mà nói trong sự ngập ngừng…:
-Chiếc quạt của huynh ấy làm bằng sắt, nó nặng kinh khủng, có thể nói nặng hơn cả thanh gươm ngọc bí truyền của sư phụ Quang Thanh bên nhóm “Hỏa” của ta. … Vậy mà tại sao trên tay huynh ấy, chiếc quạt có vẻ nhẹ nhàng thoát tục đến lạ thường….
Thủy Liên cũng chớp chớp mắt ngưỡng mộ:
-Sức mạnh của huynh ấy đáng nể thật!
Địa Sơn mỉm cười:
-Không hổ danh là người đứng đầu “Tứ thần”

Trời đã gần sáng, ánh mặt trời vẫn chưa ló dạng, mặt trăng vẫn còn ngự trị… màn đêm hờ hững kéo dài…. Một hình ảnh thân quen lãng vãng, nửa thật nửa ảo, một khung cảnh chiến tranh đau thương, khói lửa mù mịt, có rất nhiều người chết, một đứa bé đang khóc, bên cạnh đứa bé đó có hai xác người… chính là….cha mẹ Lý Lan. 
Lý Lan giật mình tỉnh giấc, cô thở gấp từng khúc, khắp người run bần bật, giấc mơ đó chính là quá khứ mất mát đau thương của cô. Cô nhắm mắt, tay đưa lên trán, thỏ thẻ:
-Cha, mẹ…
Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng….

Mặt trời đã mọc, ánh nắng chiếu rọi soi sáng nhân thế, một ngày như mọi ngày, mọi người nơi đây sinh sống vui vẻ, yên bình. Trong trang trại “Hoa Viên”, Lý Lan đang hái những bông hoa Anh Túc thành bó để trang trí cho lễ hội Trăng Rằm sẽ diễn ra vào ngày mốt. Lý Lan thờ thẩn hái, cô không tập trung vào việc cô đang làm, đầu óc cô mãi suy nghĩ về giấc mơ tối qua…
-Vật này là của cô sao?
Lý Lan nghe giọng nói, cô giật mình quay qua. Trước mắt cô là một cô gái xinh đẹp như hoa, cô ấy đang cầm trên tay miếng ngọc bội của Lý Lan. Lý Lan như bất ngờ, câu nói thốt ra từ miêng trở nên không trọn vẹn:
-Xuân… Xuân Hương tiểu thơ, đó là …miếng ngọc bội của…
Xuân Hương chậm rãi đến gần Lý Lan, cô đảo mắt như dò xét tình địch của mình một cách thận trọng.
-Sao cô có vẻ lúng túng thế. Ta có làm cô sợ không?
Lý Lan cuối mặt ngượng ngùng:
-Dạ, không ạ, Lý Lan không dám…
Xuân Hương mỉm cười thành tiếng, cô yểu điểu dùng vạt áo che miệng, có vẻ giễu cợt:
-hihihi Hóa ra cô cũng tầm thường thoy mà .
Lý Lan cảm thấy khó chịu vì sự khinh thường này, dù cô xuất thân không cao sang thượng lưu, nhưng cũng không có quyền xem thường cô như vậy:
-Tiểu thơ nói vậy là sao… tôi…
Xuân Hương nghênh mặt, nghiêng đầu nhìn Lý Lan ý tỏ thái độ cấp bậc chênh lệch:
-Ta muốn xem, cô có gì mà khiến thiếu gia Vương Thiên Hải đem lòng yêu mến, hóa ra cô cũng chẳng có gì hơn ta…
Xuân Hương đi vòng xung quanh Lý Lan châm chọc:
-Một dáng người tầm người, nhan sắc cũng chẳng có gì nổi trội để sánh ngang với ta…. Phải chăng…
Lý Lan kiếm chế sự tức giận trong người, cô không muốn bất lịch sự, không tôn kình thượng khách của Vương nha trang, cô vẫn từ tốn nói:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi mảnh ngọc bội tôi vừa đánh rơi.
Xuân Hương nghiêm giọng:
-Muốn ta trả cho cô? Được thôi, ta hẹn cô giờ Tuất ở bìa rừng phia Bắc Thái Sơn, cô đến đúng hẹn, ta sẽ trả cho cô.
Nói xong đoạn, Xuân Hương ngoảnh mặt bỏ đi để lại cho Lý Lan 1 cảm giác tức tối khó chịu” Tại sao lại như vậy chứ, là vì Vương Thiên Hải thiếu gia sao? Ta có làm gì cô đâu chứ… thật là đáng ghét mà…”
-Vương thiếu gia…



Bìa rừng phía Bắc núi Thái Sơn, đây là một vách núi khá cao, phía sau là một dòng sông chảy xiết. Giờ Tuất đã đến, Lý Lan đã có mặt từ rất sớm, cô kiên nhẫn chờ đợi và đến đúng hẹn. Việc gì cô phải mạo hiểm vì miếng ngọc bội đó chứ, nó không phải là thứ có giá trị vật chất, nhưng đối với cô, đó là kỷ vật duy nhất của người thân để lại. Cô không thể để mất.
-Đến sớm thế sao? Vì miếng ngọc bội này ak?
Lý Lan:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi miếng ngọc.
Xuân Hương đi cùng Tiểu Thúy, cô hầu gái lẻo miệng đáng ghét. Thấy Lý Lan quyết tâm lấy lại miếng ngọc bội, Xuân Hương cầm miếng ngọc bội trước mắt Lý Lan:
-Cô muốn lấy lại nó đến như vậy? có phải đây là vật đính ước giữa cô với người…
Lý Lan tức giận:
-Xin tiểu thơ đừng nói hàm hồ. đây là kỉ vật duy nhất của cha mẹ để lại cho Lý Lan.
Tiểu Thúy nhanh chóng lấp liếm:
-Tên phụ việc đáng ghét không biết tiểu thơ ta là ai sao mà dám bảo tiểu thơ ăn nói hàm hồ…
Lý Lan bối rồi:
-Ta không cố ý… chỉ là…
Xuân Hương nhíu mày:
-Kỷ vật người thân? Cô làm gì còn người thân chứ… phải chăng loại người như cô…. Là hồ ly biến hình thì có
-Tiểu thơ, cô….
-Ta làm sao…biết đâu cô là loại yêu tinh thành người đến đây để mê hoặc Vương công tử… khiến người u mê không tỉnh…
Đến lúc này, Lý Lan không biết nói gì, cô im lặng, bỗng cô cười thành tiếng:
-Xuân Hương tiểu thơ, ý cô nói nét đẹp của ta, cô còn thua xa đúng không? Có lẽ vậy nên Vương thiếu gia mới phải lòng của ta. Còn cô, hãy mơ đi.
Lý Lan dứt khoát, trả đòn Xuân Hương. Xuân Hương giận tím mặt, cô không còn từ nào để nói lại Lý Lan, cô giận run người:
-Cô hay lắm… được.. cô muốn miếng ngọc này chứ gì…. Có gan thì xuống đáy sông mà tìm nó!!!
Xuân Hương tiện tay ném nó xuống sông dưới vực núi. Lý Lan tức giận;
-Tại sao cô làm vậy….
Xuân Hương mỉm cười đắc thắng:
-Cô giỏi thế thì xuống hà bá mà tìm nó…
Lý lan nhìn theo dòng nước chảy xiết bên dưới, trời rất tối, cô không nhìn thấy được gì, gió lạnh từng cơn như cắt da thịt, nếu mà nhảy xuống chắc sẹ bị nhiễm hàn mà chết, Lý Lan cắn môi. Bất chợt cô nhảy xuống dòng sông xiết lạnh đó. Xuân Hương và Tiểu Thúy thấy thế liền rất lo sợ, cả hai vội vàng chạy khỏi nơi đó kẻo mang tiếng sát nhân, rước họa vào thân, bị người ta đàm tiếu…. 

Cách đó rất xa, phía Nam núi Thái Sơn, Thiên Hải và ba người còn lại vẫn đang tìm kiếm. Một đóm sáng nhỏ bay đến bên tai Thiên Hải thì thầm:
-Có chuyện rồi!!!
Quốc Dân thấy tinh linh Gió xuất hiện tưởng đã tìm ra được manh mối:
-Đã tìm thấy rồi sao…?
Thiên Hải ái ngại, lắc đầu:
-Không phải, xin các vị thứ lỗi…
Thiên Hải liền phóng như bay về hướng Bắc, để lại sự khó hiểu cho ba người còn lại. Họ nhìn nhau rồi nhún vai, đuổi theo Thiên Hải. Tinh linh gió của Thiên Hải đã nhìn thấy cuộc cãi nhau của Tiểu Lan và Xuân Hương, Lý Lan đã nhảy xuống sông, nếu không đến cứu kịp e rằng trong lòng Thiên Hải sẽ có một mối sầu vô hạn. Trong lòng cậu giờ rất lo lắng, chỉ mong sau đến kịp lúc. 

Sông An Nam chảy rất xiết, nó cuốn mọi thứ, Lý Lan dù bơi rất giỏi nhưng sức người có hạn, lại là nữ nhi, cô sớm bị dòng sông cuốn trôi đi mất, trời rất tối, dù cô cố gắng thế nào cũng không thể nhìn thấy được miếng ngọc bội bé nhỏ mà tìm… nước lạnh đến thấu xương, cả người Lý Lan ướt đẫm, thân nhiệt đang hạ rất nhanh, nếu cô không lên được bờ sớm rất có thể có sẻ bỏ mạng trên sông An Nam. Cô muốn buông xuôi tất cả, chìm vào lòng sông… khi cả người cô có cảm giác lạnh đến mức không cảm giác được gì thì bỗng có một âm thanh nhỏ nhẹ gọi tên cô “Lý Lan”…. “Lý Lan” Cô từ từ mở mắt, một đóm sáng nhỏ mờ mờ ảo ảo, là tinh linh gió của Thiên Hải. Tinh linh dùng thuật ngữ vang lời nói trong đầu cô “ Xin cô đừng chết, huynh ấy sắp đến rồi, hãy cố gắng lên…” Lý Lan cảm thấy cô không thể chết ngay lúc này, cô cần phải sống, sống luôn phần cho cha me, ý chí mạnh mẽ, cô dùng sức lực của mình chống chọi với dòng nước xiết. May mắn thay, cô được một cơn gió dạt vào trong đất liền, thoát chết, cô thở hồng hộc do đuối sức và ngạt nước, lạnh cóng. Cô tìm cách nhóm lửa, hong khô quần áo. Tinh linh của Gió vây quần bên cô như để canh chừng, ánh lửa bập bùng, xua tan đi đêm đen, lòng cô cảm thấy buồn rười rượi. Mây đen kéo đi, ánh sáng của trăng lấp lánh trên mặt sông, Cô cảm thấy thật yên tĩnh. Ánh sáng của mặt trăng trở nên mạnh mẽ hơn, cô nhìn ánh trăng và nghĩ “Mai là lễ hội Trăng Rằm rồi, không lạ gì khi trăng sáng đến thế”, ánh sáng của mặt trăng chiếu vào trong một hang động, cô ngỡ ngàng:
-Ở đây có hạng động sao?
Lý Lan tiến đến gần hang động, xung quanh nó có khắc những dòng chữ như ký hiệu rât lạ. Cô cầm một ngọn đuốc soi những ký hiệu đó.
-Tinh linh của gió, ngươi có nghe thấy gì không?
-“Tôi không nghe gì cả”
Lý Lan nghiêng tai áp sát vào mặt hang nghe ngóng:
-Có tiếng thở, một tiếng thở rất đều đặn. Có người trong đó. Ta phải vào trong.
Tinh linh gió hốt hoảng, nó bay vóng vòng Lý lan ý định ngăn cản:
“Không được, không được, nguy hiểm lắm. Hãy đợi Thiên Hải đến”
Lý Lan mặc kệ tinh linh gió, cô cảm thấy không vui khi nhắc đến cái tên đó, vì hắn mà cô thành ra như thế này. Cô cầm ngọn đuốc bước vào trong hang động. Ánh sáng khuất dẩn sâu trong hang động, tinh linh gió sợ hãi, nhưng không còn cách nào, nó phải vào trong cùng với Lý Lan thôi. Nó nhắm mắt bay vào trong hang động. “ẦM” tinh linh gió bị dội ngược trở ra, nó ngơ ngác không hiểu vấn đề, sao nó lại không vào trong được. Ánh trăng lấp lánh, bỗng nhiên nó nhìn thấy được qua ánh trăng, cửa hang có một kết giới ảo ảnh. Đó chính là thứ ngăn không cho tinh linh gió vào được, vậy tại sao Lý Lan có thể vào được? Nó sợ hãi hoảng loạn bay đi tìm Thiên Hải.

Lý Lan bước từng bước vào trong, không cảm thấy sợ hãi, cô chỉ cảm thấy tò mò. Tiếng thở càng lúc càng gần. Bên trong hang động, trên vách xuất hiện đầy nghẹt các ký hiệu rất lạ, như là một ngôn ngữ khác.Thoáng chốc, cô đã đi đến tận cùng hang động, xuất hiện trước mắt Lý Lan là một con người, hắn ta đang ngủ, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn, tay chân của hắn bị xích những thanh xích màu bạc rất to và nặng nề. Trên đầu hắn đội một chiếc vòng bạc đầy gai góc. Lý Lan dè chừng tiến tới gần người thanh niên đó, hắn ta vẫn đang ngủ, cô soi xét hắn khắp người, cô đưa tay sờ lên chiếc vòng bạc đầy gai trên đầu hắn, không cẩn thận, cô bị một chiếc gai bạc đâm vào ngón tay. Giọt máu thấm vào trong chiếc vòng rơi xuống trên má hắn. Một cơn gió nổi lên, Lý Lan sợ hãi bước lùi về phía sau. Chiếc đuốc rơi xuống đất, tắt ngúm. Mọi thứ trở nên tối đen như mực. 
Máu của Lý Lan như phá tan kết giới, mũi của hắn ngửi được, hắn ta đã tỉnh. Một sự rung động mạnh khắp hạ giới và âm giới. Dũ Cấn và cả Đạo Quang đã cảm nhận được sự thức tỉnh của quái thú thượng cổ. Dũ Cấn mỉm cười, dùng tay bóp chặt quân cờ đến nát vụn:
-Kết giới vỡ rồi!

Một đôi mắt phát sáng trong đêm tối, màu mắt của ánh trăng. Lý Lan, sở hại, cô không còn sức đứng dậy, cô ngã xuống và cố gắng tìm cách thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Một tiếng nói vang lên;
-Xin người đừng sợ!!!
Lý Lan quay lại, khuôn mặt vẫn còn nét sợ hãi.
-Đã hơn ngàn năm qua, ta bị Dũ Cấn phong ấn nơi đây, chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn. Nếu không có cô phá vỡ kết giới bằng máu của mình, e rằng kể cả khi thế giới này tận vọng, ta cũng không hay biết. 

-Thật ra ngươi là ai? Tại sao lại bị phong ấn ở đây?

-Ta là một Tiên thú, vì cãi lời Thượng Đế, người đã đày ta xuống bóng đêm, Hồn ta lang thang đến hơn nghìn năm, thì được Dũ Cấn mời tham gia cuộc chiến nơi Hạ giới, vì bất đồng quan điểm chiến thuật cũng như quyền lợi tự do của ta. Hắn ta đã phong ấn ta nơi đây…
-Ngươi, ngươi sẽ giết ta chứ….
-Ta sẽ không giết chủ nhân. Cô đã có ơn cứu ta, ta sẽ nguyện sống chết bên cạnh chủ nhân. 
-Thật sao?
-Bây giờ xin chủ nhân hãy nhanh chóng ra khỏi hang động, ta sẽ dùng ma pháp cảu mình phá vỡ xích kết giới.
Lý Lan vội vã chạy ra khỏi hang động, cô bước ra khỏi hang, thì một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Cô ngã quỵ xuống đất, khi mọi chuyện có vẻ yên ắng, cô lờ mờ gượng dậy quay nhìn về phía hang động, khói bụi mù mịt… trong làn khói trắng đó, một hình dáng bước ra, cô không thể nhìn rõ được đến khi khói trắng bay đi mất, xuất hiện trước mắt cô là một con sói đen to lớn uy nghiêm với đôi mắt màu ánh trăng. Nó lắc lắc cái đầu như phủi bụi xung quanh:
-Chủ nhân.
Nó gọi cô.
Cô bất ngờ:
-Đây là hình dáng thực của ngươi sao? Tại sao trong hang động, ta lại thấy hình dáng một con người?
-Đó là khi ta ở nhân dạng, còn đây mới là dạng thực thể của ta.
Lý Lan đứng dậy, cô lưỡng lự đưa một tay ra trước như muốn sờ con sói đó:
-Ngươi có tên chứ?
-Mọi người gọi ta là “Độc Sát Lang”
Cô mỉm cười, xoa xoa bộ lông đen tuyền như bóng đêm của nó và bảo:
-Độc Sát Lang sao? Ta thấy ngươi giống Hắc Khuyển hơn.
-Cô có thể đặt cho ta một cái tên để đánh dấu ta thuộc về quyền sở hữu của người. Và chỉ duy nhất người biết cái tên đó.
-Hắc Khuyển!!!
-Chà, đã có người giải phong ấn cho ngươi rồi sao Độc Sát Lang?
Một đám yêu quái trên không trung, chúng ngạo nghễ:
Độc Sát Lang nhíu mắt nhìn bọn chúng, Lý Lan cảm thấy sợ hãi, cô tựa sát vào Độ Sát Lang. 
-Dũ Cấn phái các ngươi đến đây giết ta sao?
Môt tên trong đám yêu quái đó cười lờn, tay hắn cẩm thanh đao gãi gãi vào tóc:
-Độc Sát Lang ơi là Độc Sát Lang, không cần Dũ Cấn phái giết ngươi, chính ngươi cũng từng gây nhiều thù oán cho bọn ta mà. Mới giải được phong ấn, xem sức mạnh ngươi đến đâu.
Cả bọn yêu ma xông vào, Độc Sát Lang liếm răng “Bọn nhãi” hóa thành nhân dạng, móng vuốt từ hai bàn tay trở nên dài và sắc hơn dao. ĐSL dùng móng vuốt tấn công bọn yêu ma, do số lượng đông, bọn chúng cũng không phải yêu ma cấp thấp, một mặt bảo vệ Lý Lan, nên có chút phân tán sức mạnh. Một yêu nữ rết lượn tới nhằm tấn công Lý Lan:
-Nếu cứ bảo vệ ả này thì sẽ sớm chết đó ĐSL, vậy thì để ta xử lý ả…..
Nhanh như cắt, đầu của yêu nử rết bị móng vuốt cắt đứt làm đôi, cặp mắt sáng của ĐSL  trở nên uy nghiêm. ĐSL dùng lưỡi liếm móng vuốt của mình :
-Đụng vào thì đừng trách!
Cả bọn có vẻ kinh sợ, tên đầu đàn trấn tĩnh:
-Chúng ta đông hơn, sao phải sợ…
-An Ngưu a, hắn ta không phải loại dễ trả thù đâu… chúng ta… 
XOẸT
Một vết trầy trên mặt hắn xuất hiện, chiếc quạt sắt màu trắng quay trở lại trên tay Thiên Hải:
-Lý Lan!!!
Thiên Hải, Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn đến nơi. Thiên Hải ngạc nhiên nhìn nhân dạng cũa ĐSL:
-ĐSL? Phong ấn giải rồi sao? Không lẽ…
ĐSL nhìn thẳng vào mắt Thiên Hải. Bọn yêu ma tấn công, bất đắc dĩ “Tứ Thần” phải sát cánh chiến đấu cùng với ĐSL. Thiên Hải đáp xuống bên cạnh Lý Lan, vẻ mặt lo lắng:
-Muội có sao không?
Lý Lan vui mừng:
-Muội không sao cả….ơ….
Chưa dứt câu bỗng nhiên Lý Lan ngất xỉu trên tay Thiên Hải, mắt cơ không thể mở lên nổi, toàn thân cô sức lực như cạn kiệt, mọi thứ trở nên xay xẩm trước mắt cô rồi chìm vào trong màn đêm…. Cô nhắm mắt buông xuôi tất cả để mặc những âm thanh xung quanh ầm ĩ… mọi thứ mờ dần rồi biến mất…




Trong phủ Thái Dương Sơn Thần Viện, sau mọi chuyện xảy ra đêm qua, Lý Lan được sự cho phép của Đạo Quang ở lại nghỉ ngơi, phục hồi sức khỏe. Lý Lan được chuẩn đoán là cảm nhiễm thương hàn nhẹ, chỉ cần nghỉ ngơi và tịnh dưỡng sẽ sớm khỏe lại. 
Lý Lan như vừa mới tỉnh dậy, cô chậm rãi mở mắt lên nhìn xung quanh, một căn phòng trống trải, cô ngồi dậy, tháo chiếc chăn ra khỏi người, bước xuống giường, cô loạng choạng đứng dậy, tiến ra ngoải cửa, cô yếu ớt dùng tay đẩy hai cánh cửa ra. Trước mắt cô là một khung cảnh khác hẳn. Một võ đường rộng lớn, mây gió quây quần, những bậc thang dài vô hạn,các dãy nhả nối tiếp nhau… Lý Lan vấp bậc thềm suýt ngã thì Thiên Hải đã kịp đến đỡ tay cho cô, cậu lo lắng :
-Cẩn thận, muội còn yếu lắm, chưa thể ra gió được đâu.
-Cám ơn huynh…
Cô nhìn quanh, khuôn mặt tỏ vẻ lo lắng như thiếu sót một điều gì đó. Thiên Hải như cảm nhận được qua đôi mắt của Lý Lan:
-Muội tìm ĐSL ak?
Thiên Hải đỡ Lý Lan bước ra khỏi phòng. Nhìn cô trìu mến, khuôn mặt cô đã có chút hồng hào, cô cắn nhẹ môi mình:
-Đêm qua, khi vô tình giải phóng cho ĐSL, hắn ta gọi muội là chủ nhân… điều đó là thật sao… 
Thiên Hải mỉm cười, đưa tay lên miệng thổi thành tiếng sáo lớn. Cửa võ đường mở ra, đằng sau cánh cửa ấy là sự xuất hiện của một con sói to lớn uy nghiêm có màu lông của bóng đêm, có ánh mắt màu trăng rằm, với bộ móng vuốt màu bạc sắc như dao…. ĐSL oai hùng bước đi, phía sau ĐSL là các trợ thủ của Thái Dương Sơn Thần Viện. 
Nhìn thấy Lý Lan, nó cuối đầu :
“Chủ nhân”
Lý Lan nhìn thấy ĐSL, cô mỉm cười như vừa mới thoát nạn. Thiên Hải trấn an:
-Đừng lo, các huynh không làm hại vật hộ mệnh của muội đâu.
Lý Lan ngạc nhiên:
-Vật hộ mệnh của muội sao?
-Chính ĐSL muốn như vậy… Và còn một chuyện, lát nữa ta sẽ đưa muội đến gặp sư phụ của ta.
-Sư phụ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Thần Viện muốn gặp muội sao?
-Muội yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.
Lý Lan cảm tháy lo lắng, cô bước xuống bậc thang đến gấn ĐSL, cô đưa tay chạm vào bộ lông đen tuyền cảu ĐSL, nó cũng hướng cổ lên liếm tay Lý Lan như một giống loài sói thông thường….

….

Lý Lan đến gặp Đạo Quang sư phụ, ông uy nghiêm ngồi trên băng ghế trải dài bẳng gỗ chạm khắc hình một con rồng, xung quanh lối đi là những hàng nến trắng phất phơ lửa…
-Cô đã giải phóng một vật rất nguy hiểm, cô biết không cô gái?
Đạo Quang nói trong khi mắt ông vẫn nhắm nghiền, tư thế đang ngồi thiền. Lý Lan suy nghỉ phút chốc rồi mạnh dạn trả lời:
-Vâng, thưa ngài, con biết điều đó.
-Trởi thành vật chủ của ĐSL không phải là điều dễ dàng, cô có thể sẽ gặp nguy hiểm bởi Ma phái lẫn tiên nhân, vì ĐSL là một quái thú không chỉ mạnh vế ma pháp mà còn là một tay sai thiện chiến cho cuộc chiến sắp tới. Cô vẫn chưa rõ gì về sức mạnh của hắn. Một người thường như cô chắc hẳn phải có sức mạnh tiềm ẩn nào đó mới có thể đến gần được kết giới của Dũ Cấn… 
-Con,,, thật ra con cũng chỉ là người bình thường…
Đạo Quang mở mắt nhìn Lý Lan, đôi mắt như nhìn thấy tất cả những chuyện xảy ra trong quá khứ hay những gì chứa đựng trong tâm hồn cô…
-Nguồn gốc Tiên nhân? Cô có người thân là Tiên nhân hạ phàm. Cốt ra đã hiểu được lí do máu cảu thánh nữ có thể phá vỡ kết giới cho ĐSL. 
-Người nói gì, con thật không hiểu….?
-Ta cho con biết một chuyện, sức mạnh của ĐSL sẽ biến đổi rất mạnh vào ngày trăng rằm, lúc đó sẽ rất khó kiểm soát hắn…
Lý Lan cảm thấy rất khó hiểu trước những lời nói của Đạo Quang,:
-Vâng, thưa người, con xin cảm tạ những lời nhắc nhở của người.
-Con có thể lui về nghỉ ngơi, khi nào khỏe hẳn, ta sẽ đến gặp con sau…
-Vâng, cám ơn người quan tâm.
Lý Lan vội vàng bước ra khỏi phòng của Đạo Quang, cô mãi đăm chiêu suy nghĩ về những gì Đạo Quang nói, bỗng cô lại thấy chóng mặt, đầu óc tự nhiên choáng váng chắc do cô đã nghĩ nhiều, ĐSL xuất hiện và đỡ cô trên lưng.
-Hắc Khuyển, cám ơn ngươi.
Lý Lan cưỡi ĐSL trên lưng, bỗng nhiên cô chợt nhớ ra một chuyện:
-Hắc Khuyển, ta có một việc, ngươi giúp ta chứ.
Lý Lan cưới nham hiểm, ĐSL đáp:
-“Mọi chuyện vì chủ nhân”
Lý Lan nói nhỏ vào taI ĐSL, nhận được lệnh, ĐSL phi lên trên không trung, một chú sói bình thường sẽ không làm được như vậy, ĐSL quay đầu nhìn về phía Lý Lan:
“Chủ nhân bám chặt”
Lý Lan tươi cười vòng tay ôm chặt ĐSL, ĐSL bay thẳng lên bầu trời xanh thẳm.
Cô cùng với ĐSL bay về dưới chân núi Thái Sơn ở phía Bắc, chỗ dòng sông An Nam khi ấy cô làm mất mảnh ngọc bội của mình. Cô soi mình dưới dòng sông, ban ngày dòng sông có vẻ diệu hiền hơn hẳn, cô đi vòng quanh tìm kiếm nhưng mãi không thấy, thấy vậy ĐSL liền hỏi:
“Chủ nhân, cô muốn tìm vật gì dưới đáy sông sao?”
Ly Lan buồn rầu đáp:
-Phải, ta vô tình đánh mất một thứ ở đây, nhất định ta phải tìm cho ra….
“Vật đó quan trọng với chủ nhân lắm sao?
-Đúng vậy.
ĐSL đứng dậy, hú một tiếng thật dài. Dưới mặt nước rung chuyển, một yêu quái trồi lên từ mặt nước, hắn ta mang hình thái xấu xí kinh sợ, thấy ĐSL, hắn ta hành lễ nghiêng đầu:
-Người gọi tiểu nhân có việc ạ?
ĐSL nhìn Lý Lan:
“Chủ nhân hãy sai khiến”
Lý Lan ngạc nhiên trước sinh vật lạ, cô hỏi:
-Ngươi là ai?
Sinh vật lạ kia đáp:
-Tiểu nhân là hà bá của sông An Nam là người trông coi dòng sông này ạ. Chủ nhân của ĐSL cũng là chủ nhân của tiều nhân, có việc sai khiến xin cứ nói!
Lý Lan chống cằm suy nghĩ:
-Thế này nhé, ta cần ngươi tìm giúp ta một mảnh ngọc bội nhỏ, treo bằng sợi dây màu cam, và miếng ngọc bội của ta có một bên bị mẻ. Ngươi giúp ta nhé.
Hà bá sông An Nam chắp tay cuối đầu tuân lệnh:
-Tiểu nhân tuân lệnh.
Nói rồi hắn ta, bơi xuống sông lặng tăm. Khoảng chừng 5 phút sau, mặt nước dạt vào bờ một vật lạ. đó chính là miếng ngọc bội của Lý Lan mà Xuân Hương đã ném xuống sông đêm hôm trước. Cô thầm cám ơn Hà bá sông An Nam đã giúp cô. 
Trời chiều tà, ánh nắng yên ả, gió thổi vi vu. Lý Lan nằm tự vào lưng ĐSL, mắt nhắm thiu thiu say sưa như ngủ. Cô cảm thấy có được ĐSL, là một niềm vui mới của cô.
Trên cây cao, Thiên Hải đang đứng theo dõi mọi hoạt động cảu Lý Lan và ĐSL, cậu nhìn con sói đen to lớn ấy, và hình như nó cũng biết cậu đang ở đó, nó ngước nhìn lên và nhắm mắt cuối xuống không quan tâm. 
Tối nay, Thần Địa sẽ tổ chức lễ hội Trăng rằm, vào tháng này trăng sẽ to và sáng hơn thường ngày. Mọi người có vẻ rất vui với các hoạt động như thả đèn đêm trăng, đi chùa cầu nguyên, ăn bánh trôi nước ngồi thuyền hoa ngắm trăng… Và đây cũng là ngày Lý Lan phải chịu một lời nguyền suốt kiếp…
Ánh trăng làm thức tỉnh dòng máu Sói trong ĐSL, nó không thể kiểm soát được hành động của mình, sức mạnh tăng lên đỉnh điềm, ĐSL diên cuồng tấn công các đạo sĩ trong Thái Dương Sơn Thần Viện kể cả Lý Lan, chủ nhân cảu nó. Ánh mắt ĐSL trở nên điên dại và đỏ ngầu, không còn là màu ánh trăng như ngày thường. Biết không thể kiểm soát ĐSL, cũng không thể để người của Thái Dương Sơn giết chết. Đã là người mở đucợ phong ấn thì phải là người phong ấn, cô cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm với ĐSL. Cô chấp nhận lời nguyền phong ấn, suốt kiếp là vật chủ cảu ĐSL. Đạo Quang tổ sư là người thực hiện phong ấn đó lên người cô. ĐSL sẽ ẩn nấp trong một góc tối tăm hồn cô. Vì không còn nguyên dạng như xưa, ĐSL đã trao sức mạnh của mình cho Lý Lan. Một người chưa hề biết sử dụng pháp thuật như cô, không thể triển khai hết sức mạnh của ĐSL, cô được Đạo Quang tổ sư nhận vào làm đồ đệ trực thuộc nhóm “Khí” của Thiên Hải. 
Từ ngày có được sức mạnh của ĐSL, khả năng chiến thuật, chiến đấu và sử dụng pháp thuật của cô tăng lên vượt trội. Cô vẫn thường đọc tâm nội thoại vs ĐSL, thỉnh thoảng vào các ngày trăng tròn, Lý Lan phải vật lộn chống chọi với nỗi đau thể xác và tâm hồn do ĐSL biến hóa. Nỗi đau ngày càng trầm trọng như một căn bệnh không có thuốc chữa, cô phải sống và chấp nhận điều đó đến suốt kiếp. 
Ma phái cũng không chần chờ thời gian, chúng lên kế hoạch tấn công váo Thái Dương Sơn và các phái lớn nhỏ trên Hạ giới. Cuộc chiến kéo dài 7 ngày 7 đêm. 
Kết thúc, Hạ giới- con người chiến thắng, giết chết Dũ Cấn cùng hàng ngàn binh lính của địa ngục và đạo sĩ tà thuật, và một số còn lại thì đánh đuỗi chúng trở về Âm giới, mãi mãi không được trở về. Hòa bình được lập lại. Con người sống hạnh phúc thật sự, Thần Địa được mở rộng, Thiên Hải được truyền lại chức chưởng môn của Thái Dương Sơn, còn Lý Lan? Cô vẫn như vậy, một mình chống chọi với lời nguyền suốt kiếp. Cô độc một mình, hỗ trợ cho Thái Dương Sơn phái, cô là một thành  phần quan trọng của Thái Dương Sơn cho đến...

800 năm sau….
CHƯƠNG 0

Cuộc chiến Tiên Đạo và Qủy Đạo
Vật chủ Độc Sát Lang


Tương truyền rằng, hàng ngàn năm về trước khi cuộc chiến của Thánh Thần và Ma quỷ diễn ra, loài người luôn sống lo sợ và đau thương bởi ách thống trị của Qủy Đạo – của những đạo sĩ tôn thờ tà thuật và đứng về phía của một giống loài trú ngụ nơi xa xôi và tối tăm của tận cùng thế giới- Qủy dữ. Đối với bọn yêu ma, quái thú, loài người chỉ là một sinh vật yếu đuối và nhỏ bé, nhưng điều khiến chúng cảm thấy thú vị hơn hẳn đó là linh hồn của con người. Một linh hồn thuần khiết của con người sẽ giúp chúng gia tăng công lực, nâng cao đạo hạnh, kéo dài sinh lực và tuổi thọ. Còn bọn đạo sĩ tà thuật, chúng lợi dung con người cho lòng tham không đáy….
Từ khi chúng lũ lượt xâm chiếm Hạ giới. Con người buộc phải nghe theo mọi mệnh lệnh của chúng, con người dâng lên cho chúng mọi thứ mà chúng yêu cầu kể cả đó là linh hồn. Họ sợ, họ đơn độc và cảm thấy yếu đuối, họ không có khả năng chống lại cũng không có can đảm đứng lên…họ đang rất tuyệt vọng, khi ánh sáng trong họ dần héo tắt, khi hi vọng sắp lụi tàn thì…
Nhìn thấy được sự bất hạnh và đau thương của con người nơi Hạ giới, các vị tiên nhân trên Tiên giới rất tức giận vì hành động của bọn ác ma và thương cảm với nỗi khổ của con người. Các vị Tiên nhân theo ý chỉ của Thượng Đế hạ phàm để giúp đõ con người chống lại Qủy Đạo. Cũng từ đó mà hình thành cuộc chiến giữa Tiên Đạo và Qủy Đạo. Các vị Tiên Nhân từ khi xuống Hạ giới vì là nguyên thần của Tiên, nên vùng đất mà họ chọn để định cư đã được thanh tẩy, xua đi yêu khí của bọn yêu ma. Để đảm bảo được sự an toàn về địa lý và cơ địa phù hợp với cuộc chiến chống lại Qủy Đạo, các vị Tiên Nhân chọn một vùng đất gần một ngọn núi cao nhất -Thái Sơn và lấy tên đặt cho vùng đất này là Thần Địa, ám chỉ vùng đất này là của cao nhân thần thánh, đất đai phì nhiêu, cây cối xanh tươi, là một vùng đất tốt để đóng đô. Sau khi Thần Địa hình thành, các vị Tiên nhân đã đưa con người đến đây sinh sống, họ không chỉ bảo vệ mà còn dạy cho con người tất cả mọi thứ từ cách sử dụng tri thức đến các kỹ thuật chiến đấu nhằm chống lại Qủy Đạo. 
Quang Đạo không chỉ là một Tiên nhân với tài trí và phép thuật cao xường, ông còn là người tài giỏi đứng đầu trong các vị Tiên nhân thần thánh, ông xây dựng một học viện đào tạo nhân tài trên ngọc núi Thái Sơn và lấy tên là “Thái Dương Thần Sơn Viện”. Ông cùng các vị Tiên nhân, thần thánh bốn phương giúp đào tạo những con người có năng lực, cũng như có duyên với tài năng mà tạo hóa ban cho.
Từ khi các vị Tiên nhân Thần Thánh hạ phàm và ra tay giúp đỡ cho con người, bọn yêu ma của Qũy Đạo đã mất đi một lượng lớn nguồn sức mạnh thu thập từ con người. Xung quanh vùng đất Thần Địa, có một kết giới phép thuật rất mạnh, một màng lưới bảo vệ vô hình, không một tên yêu ma nào có thể đến gần, chỉ cần chạm tay vào thôi cũng đủ để bọn chúng tan biến vào hư vô. Con ngừơi bắt đầu một cuộc sống mới ở đó. 
Vua của Qủy Đạo- Dũ Cấn, là kẻ tàn ác nhất chuyên sử dụng tà thuật hại người, dưới tay hắn là cả một đội quân địa ngục khát máu. Hắn ta có một vẻ đẹp quyến rũ chết người với đôi mắt sâu thẳm, mái tóc bạch kim, một khuôn mặt điển trai tựa thánh thần, hắn là kẻ mang vẻ đẹp hoàn hảo nhất cũng là kẻ mạnh nhất. Sức mạnh ma thuật đen tối của Dũ Cấn mạnh đến nỗi không một ai có thể đứng ra chống lại hắn, ngoài Tiên Đạo ra, Dũ Cấn rất nể Độc Sát Lang, một quái thú thượng cổ ngàn năm, được sinh ra từ Hồn Sói trong bóng đêm và ánh trăng chết chóc, Độc Sát Lang lang thang trong bóng đêm đến khi Dũ Cấn mời hắn về tham gia cuộc chiến Tiên-Ma, Độc Sát Lang đồng ý tham gia với sự tự do hoặc bất cứ thứ gì hắn muốn có. Dũ Cấn thỏa hiệp thành công với Độc Sát Lang, vì Độc Sát Lang là một quái thú trung lập, hắn ta không chọn đứng về bất cứ một phe phái nào, hắn ta thích hoặc muốn làm gì thì làm, không ai có quyền ngăn cản dù cho đó là Thượng Đế hay Dũ Cấn, Độc Sát Lang được cho là một tên tay sai thiện chiến nhất, một cánh tay phải vô cùng đắc lực của Dũ Cấn, hắn là nỗi sợ cũa Tiên Đạo và cả Qủy Đạo bởi tính khát máu gê gớm. 
Độc Sát Lang rất ương ngạnh và háo thắng. Trong một cuộc chiến diễn ra với một trong tứ thần của Tiên Đạo, Độc Sát Lang đã tự mình tham chiến bất chấp kế hoạch của Đại Tư Lệnh- Basa, một mình Độc Sát Lang cùng với móng vuốt của hắn đã xé nát cả đội quân Tiên nhân, giết chết tư lệnh Ân Quang của Tiên Đạo trong tích tắc khiến cho tư lệnh Basa cảm thấy kinh hồn với sức mạnh của hắn. Không chỉ vậy, có nhiều cuộc chiến Độc Sát Lang đã tự sát hại quân mình với lý do là không cùng quan điểm chiến đấu và hắn thích hành động một mình, Dũ Cấn nhiều lần cảm thấy không hài lòng và tức giận vì sự xem thường và không tôn trọng đội quân của Âm giới cũng như mệnh lệnh của Dũ Cấn và các vị tư lệnh. Nhận thức được sự khát máu, háo thắng và kiêu ngạo của Độc Sát Lang, Dũ Cấn dù rất tiếc về sức mạnh của hắn, nhưng nếu để Độc Sát Lang tiếp tục hành động như vậy có thể sẽ dẫn tới thương vong thất bại cho Qủy Đạo, nên đã thi triển ma thuật mạnh nhất của mình “Phong ấn” Độc Sát Lang ở một nơi bí mật, không ai biết được nơi đó là ở đâu, chỉ biết rằng thỉnh thoảng vào ngày trăng tròn không mây không sao, cả Âm giới lẫn Hạ giới đều nghe một tiếng hú giận dữ kéo dài đến kinh sợ. 
Một buổi sáng trong lành, người dân trong vùng đất Địa thần cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, họ có thể sống trong yên vui mà họ chưa từng cảm nhận được trong thời gian qua, mọi người làm việc cùng nhau, cảnh sắc tuyệt đẹp do thiên nhiên ban tặng, bầu trời xanh thắm, mây trắng gợn bay, gió thổi dịu nhẹ, tiếng chim hót, hương thơm lúa chín, tiếng mọi người cười nói vui vẻ, tiếng trẻ con đọc bài, mọi thứ rất sôi nổi…
Trên cánh đồng hoa ngũ sắc của địa chủ họ Vương, đây là một trong những cánh đồng hoa rộng lớn nhất, rất nhiều loài hoa được trồng nơi đây để phục vụ nhu cầu cho Thần Địa đặc biệt là nhu cầu trang trí cho các ngày lễ lớn, các cô gái đang chăm chút cho những bông hoa xinh đẹp để chuẩn bị cho ngày hội trăng rằm sắp tới. Mặt trời đã xế trưa, các cô gái tranh thủ ăn uống và nghỉ ngơi dưới gốc cây bàng lớn…
-Lý Lan! Lý Lan!!! 
Lý Lan xoay người ra nhìn các chị em và  mỉm cười.
-Nghỉ trưa đi Lan, muội làm từ sáng đến giờ không mệt sao?
Lý Lan đang chăm cho những cây hoa cẩm tú cầu, cô vội vàng bước lên, dùng hai tay phủi phủi bộ quần áo lấm lem bùn trên người. Lý Lan là một cô gái xinh đẹp, hiền lành, tốt bụng với nước da trắng ngần, dáng người thon thả và nụ cười tỏa nắng, cô rất được mọi người yêu quý. Mọi người trong trại Hoa Viên không ai rõ cô xuất thân từ đâu, chỉ biết rằng khi Thần Địa hình thành, các Tiên nhân hạ phạm dẫn dắt cứu rỗi con người trong chuyến di cư, họ đã phát hiện ra cô đang nằm thoy thóp bên cạnh xác của người thân với đôi mắt ngấn lệ, cô được đưa về Thái Dương Sơn cứu chữa và trở thành người dân nơi đây.
 Cách gốc cây bàng không xa, bên kia vườn hoa, có một người đang chăm chú nhìn ngắm Lý Lan. Đó là cậu con trai út -Thiên Hải  của Vương địa chủ vườn hoa “Hoa Viên”, cậu đã thầm để ý Lý Lan từ khi cô được nhận vào làm việc. Đã vài lần cậu ngỏ lời với cô, nhưng cô vẫn luôn từ chối.
-Lý Lan, muội nhìn xem, có phải Thiên Hải thiếu gia đang nhìn cô hay không?
Lý Lan đưa tay lên tầm mắt nhìn, đúng là vậy, cô thở dài:
-Vâng ạ, lại là cậu ấy. 
Trúc Hân, dùng vai mình đẩy nhẹ vai Lý Lan trêu:
-Muội chịu cho rồi, cậu ấy không những là con trai út của địa chủ chúng ta, cậu ấy vừa là một trong các học viên ưu tú của Thần Dương Sơn Viện, tướng mạo phong lưu, tài giỏi, hiền lành nhân đức. Biết bao cô gái để mắt, mong muốn được lọt vào đôi mắt của cậu ấy. Muội thật ngốc.
Trúc Hân nói với dáng điệu tâng bốc, Lý Lan thấy thế liền trêu lại:
-Vậy muội cho tỷ đấy hihi muội không mong quyền lợi sung sướng gì đâu, chỉ mong cuộc sống yên bình như thế này, sống trọn cuộc đời ở đây… đối với muội, như vậy, đã đủ rồi….

-Nhìn kìa! Hình như có người tới… Là Xuân Hương tiểu thơ của nhà họ Đinh. 1 cô gái nói.
-Đúng rồi!!! Cô ấy đến đây làm gì nhỷ?
Trúc Hân đưa tay lên sau đầu, ngã nhẹ xuống gốc cây Bàng bảo:
-Còn gì để hỏi nữa, đương nhiên là đến tìm Thiên Hải thiếu gia của chúng ta rồi. Ai mà không biết cô ấy phải lòng thiếu gia đã nhiều năm nay…
Lý Lan nhìn theo hình bóng của Thiên Hải và Xuân Hương khuất vào trong vườn hoa Lan….
Thiên Hải chậm rãi bước đi, vẫy vẫy cây quạt trắng to một cách đều đặn:
-Xuân Hương tiểu thơ cất công đến đây, chăng là có chuyện gì sao?
Xuân Hương mỉm cười nhẹ, yêu kiều dùng vạt áo che miệng lại, nồi danh là một nhan sắc có tiếng, cầm kỳ thi họa đều giỏi… nhưng sao những điều này chưa đủ để khiến cô có được tình cảm của Thiên Hải. 
-Công tử, nay Xuân Hương ghé thăm để mang đến món bánh Hoa quế, do đích thân tiểu nữ làm, mông công tử không chê …
Xuân Hương gật đầu nhẹ, cô hầu kế bên hiểu ý, dâng lên giỏ bánh cho Thiên Hải. 
-Tiểu thơ cất công làm bánh đãi Thiên Hải, Thiên Hải sao dám từ chối…!
Vẫn câu nói khách sáo đến lạnh lùng, Xuân Hương cảm thấy thoáng có chút khó chịu, một phần vì buồn khổ, một phần vì thời gian vừa qua ai ai cũng đàm tiếu cô một mình đơn phương dõi theo Thiên Hải, bảo cô không có hi vọng…Cô muốn có tình cảm của Thiên Hải, dù chỉ chút ít.
-Công tử, tình ý của Xuân Hương chằng lẽ, công tử….
Ngay lúc này, người hầu của trang trại Hoa Viên chạy vào bẩm báo với Thiên Hải:
-Bẩm công tử, bên Dương Thái Sơn Viện cho người cử xuống bảo có việc cần gặp công tử!
Như bắt được vàng, Thiên Hải nhanh chóng xếp quạt vào tay, bảo:
-Được rồi, ta sẽ đến ngay!!
Khi bước đi vài bước, Thiên Hải không quên quay đầu lại nhẹ nhàng nói:
-Tiểu thơ thứ lỗi, hẹn tiểu thơ khi khác sẽ nói chuyện nhiều hơn. Cáo từ.
Và nở một nụ cười bước đi thẳng để lại cho Xuân Hương một cảm giác bối rối.
Trên đường đi, Thiên Hải mỉm cười:
-Tiểu Trác, ngươi “cứu bồ” hay lắm 
Tiểu Trác quay lai, nhìn Thiên Hải, vừa cười vửa gãi gãi mài tóc búi của hắn:
-Hề hề, dạ bẩm thiếu gia, thật sự là có người bên Thái Dương Sơn Thần Viện muốn cầu kiến thiếu gia ạ…
-Sao….? 
“Đã có chuyện gì ….” Thiên Hải suy nghĩ…. Cậu cảm thấy có gì đó không ổn, vì khi Thiên Hải xin phép xuống núi vì việc riêng, đã được sự đồng ý của các trưởng lão và sư phụ, nay Thái Dương Sơn Viện cử người đến gặp trực tiếp, trừ khi…
Thiên Hải bước vào phòng chờ, quả thật là đồng môn của cậu.
-Vương huynh!!! Đệ chờ huynh nãy giờ.
Đó là Cơ Quai, sư đệ của Thiên Hải, nhỏ hơn cậu 1 cấp bậc. Vừa nhìn thấy Thiên Hải, Cơ Quai vui vẻ chạy đến.
-Cơ Quai, sao đệ lại ở đây? Sư phụ có dặn dò gì hay sao?
Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi liếc nhìn Tiểu Trác, Thiên Hải hiểu ý, cho Tiểu Trác lui xuống:
-Giờ đệ nói được chứ! Thiên Hải xòe cái quạt trắng vẫy vẫy như một thói quen.
Cơ Quai chậm rãi có phần lưỡng lự nói:
-Bên nhóm “Giả kim thuật” đã cảm nhận được nơi phong ấn của Độc Sát Lang!
Thiên Hải ngạc nhiên, tay ngưng phẩy quạt.:
-Độc Sát Lang, quái thú thượng cổ? Đã tìm được rồi sao?
Cơ Quai lắc đầu, nhắm mắt:
-Vẫn chưa biết được địa điểm thật sự, họ chỉ mới cảm nhận được, vì nó nằm ở bên ngoài kết giới của Thần Địa.
Thiên Hải xếp quạt lại trầm tĩnh:
-Sư phụ muốn chúng ta làm gì?
Cơ Quai bước đến gần, dặt tay lên vai Thiên Hải:
-Thu phục Độc Sát Lang, biến hắn thành người của ta, cùng chống lại Ma phái. Người bảo đệ kêu huynh trở lại Thái Dương Thần Viện gấp để bắt đầu kế hoạch.
Thiên Hải cảm thấy khó hiểu “ Qủa thật Sư phụ không muốn ta được nghỉ ngơi, mới xin nghỉ phép xuống núi được vài ngày… nay phải lên núi lại rồi haiz…..” Thiên Hải thở dài. Cơ Quai mỉm cười như hiểu ý, cậu ta vỗ vỗ vai Thiên Hải cười bảo:
-Vương huynh làm sao mà có thể xa được chúng đệ chứ haha..
Thiên Hải mỉm cười dùng quạt gõ nhẹ lên đầu sư đệ Cơ Quai của mình. Việc cậu xin sư phụ xuống núi, mục đích duy nhất là để gặp Lý Lan, nay cũng đã gặp, dù không nói với nhau được câu nào, nhưng như vậy đối với cậu cũng đủ rồi.

Bên ngoài cổng vào cửa trang trại Hoa Viên, Xuân Hương cùng hầu gái của mình chậm rãi dạo bước bên hai hàng hoa Diên Vỹ, cô hầu gái thấy tiểu thơ của mỉnh im lặng, cô liền nói trống không thể hiện thái độ tức giận:
-Công tử Thiên Hải thật không có thành ý, tiểu thơ đã đích thân làm bánh mời hắn mà hắn ta dửng dưng như không, thật là…

-Suỵt… Tiểu Thúy, coi chừng cái miệng muội đấy…

Tiểu Thúy vội lấy hai tay che miệng, lí nhí nói:

-Xin tiểu thơ thứ lỗi, tại em tức thay cho tiều thơ… công tử rõ không biết điều mà…
Xuân Hương thở dài, dừng bước:

-Đã 2 năm rồi, không biết công tử có hiểu thành ý của ta không? Sao công tử cứ hờ hững với ta… phải chăng công tử còn gì đó không vừa ý ta…

Tiểu Thúy bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, cô vội vàng bẩm với Xuân Hương:

-Dạ thưa tiểu thơ, em có nghe những cô gái chăm hoa trong vườn hoa bảo rằng…
-Muội nói đi! Xuân Hương đưa tay vuốt một bông hoa Diên Vỹ, đôi mắt buồn thương.

Tiểu Thúy cắn môi, tặc lưỡi nói:

-Dạ, bọn họ nói rằng, Thiên Hải công tử đã phải lòng một con bé làm hoa trong nhà họ Vương.

Xuân Hương mở to mắt rất ngạc nhiên pha lẫn sự ghen tức, cô bất ngờ  bóp chặt bông hoa bé nhỏ mà cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve. Giọng Xuân Hương run run:

-Tiều Thúy…muội có biết cô gái ấy tên là gì không….

Tiểu Thúy vội nói nhỏ lên tai của Xuân Hương không quên dùng tay che lại:

-Thưa tiểu thơ, Cô gái đó tên là Lý Lan.

Xuân Hương nhíu mày trên khuôn mặt xinh đẹp của mình, lo âu

-Lý Lan….???


Vườn hoa mai đang trổ, những nụ hoa e ấp xinh đẹp đến lạ thường, những giọt sương mai lấp lánh đọng lại trên hoa, trên lá lung linh như những viên ngọc được tạo hóa ban tặng để tôn thêm nét đẹp của chúng. Lý Lan đưa tay rẽ nhẹ một cành mai, cô nhìn thấy một bóng dáng thân quen, là Thiên Hải thiếu gia. Hôm nay cậu sẽ lên núi sớm, mái tóc dài đã được búi gọn cao với một mảnh vải trằng dài đến vai, bộ trang phục màu trắng nhìn rất thoát tục, trông cậu vừa mạnh mẽ ra dáng đạo sĩ vừa mềm mỏng như thư sinh, trên tay cậu vẫn là chiếc quạt màu trắng đó, chiếc quạt mà cậu luôn mang theo bên người. Cậu nghe tiếng bước chân, Thiên Hải xoay người lại, nhìn thấy Lý Lan cậu mỉm cười một nụ cười dịu dàng. Lý Lan cảm thấy ngượng ngùng khi thấy nụ cười đó. Cô bối rối. Thiên Hải bước đến:
-Nay huynh sẽ lên núi trở về Thái Dương Sơn Thần Viện…
Lý Lan vẫn còn bối rối, cô không dám ngước mặt lên nhìn Thiên Hải, lí nhí trả lời:
-Vâng, thiếu gia… tiểu nữ có nghe nói…
Thiên Hải mỉm cười, nắm tay Lý Lan, mở xòe các ngón tay của cô ra. Lý Lan giật mình, bất ngờ xen lẫn chút xấu hổ, cậu nói:
-Đây là miếng ngọc bội mà muội đã làm hỏng một bên, huynh đã cho người sửa lại. Đây, huynh đưa lại cho muội.
Lý Lan nhìn miếng ngọc bội trong tay, vui mừng ngước mặt lên nhìn Thiên Hải vừa cười vừa cám ơn:
-Muội cám ơn huynh nhiều lắm!
-Cuối cùng muội cũng chịu nhìn thẳng vào ta .
Lý Lan ngơ ngẩn nhìn Thiên Hải, hóa ra cậu có nét đẹp tựa như Phan An thần thánh… vậy sao đến giờ cô mới nhận ra…
-Muội…
-Khi đại sự hoàn thành, huynh sẽ tìm muội. Muội sẽ đợi huynh chứ.
Lý Lan bối rối, cô cúi mặt xuống
-Tại sao là muội, Xuân Hương tiểu thơ xinh đẹp và tài giỏi đến vậy….
Thiên Hải nắm lấy bàn tay Lý Lan:
-Những năm qua, muội phải là người hiểu hết tình cảm của huynh chứ, Lý Lan…

-Sư huynh, sao huynh đến đây mà không nói đệ làm đệ tìm huynh mãi,  ta khởi hành chứ… ơ …ơ…

Cơ Quai bất ngờ xuất hiện, có vẻ cậu không đoán trước được chuyện gì xảy ra ở đây. Cơ Quai cảm thấy không ổn…. Thiên Hải vội buông tay Lý Lan, bước đi:

-Ta khởi hành ngay kèo sư phụ lại mong.

Lý Lan bất ngờ, ngạc nhiên hỏi:

-Các huynh sẽ đi bằng ngựa hay đi bộ lên núi sao?

Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi nhìn Lý Lan, cười lớn bảo:

-Ha ha ha cái đó chỉ dành cho người thường thoy, đối với những đạo sĩ tu Tiên như chúng tôi, chúng tôi sẽ bay.

Lý Lan mở to mắt ngạc nhiên:

-Bay?

Cơ Quai nháy mắt với Thiên Hải:

-Cô ấy không tin chúng ta kìa, xem nhé.

Nói xong, Cơ Quai thi triển phép thuật, y dùng linh ấn gọi Hồn Kiếm, ngay lập tức thanh kiếm phía sau lưng y bay ra nhập với Hồn Kiếm trở nên to hơn như ảo ảnh, Cơ Quai bay lên đứng trên thanh Hồn Kiếm, khí thế ngút trời. Thiên Hải cũng bay lên không trung đứng trên thanh Hồn Kiếm ấy, cậu nhìn trong sự ngạc nhiên của Lý Lan, cũng phải, đó giờ cậu có bao giờ khoe mẽ về sức mạnh hay khả năng của cậu với mọi người đâu.

-Nay ta chỉ hẹn gặp một mình muội để gửi lại mảnh ngọc bội đó, khi hoàn thành đại sự xong. Ta sẽ trở về.

Nói rồi, Thiên Hải cùng Cơ Quai trên thanh Hồn Kiếm đó bay mất.Chỉ còn lại đám khói trắng phất phơ trên bầu trời….

-Đạo sĩ tu Tiên…?

Lý Lan ngẩn người nhìn theo bóng dáng của hai người họ đến khi họ hòa lẫn vào trong mây gió và biến mất.



Trên núi Thái Dương, ngọn núi thần thánh -Thái Dương Sơn Thần Viện được xây dựng trên đỉnh núi này, phong cảnh thoát tục thanh tĩnh như bồng lai, người thưởng đến đây phải leo hơn vạn bậc thang mới có thể đến được, đây là nơi đào tạo những con người có khả năng tài giỏi, có sức mạnh hơn người, những học viên nơi đây đều là những người được tuyển chọn gắt gao, họ phải qua một quá trình đào tạo nghiêm khắc để trở thành các đạo sĩ giỏi, nhiệm vụ của họ là để bảo vệ con người, tiêu diệt Âm giới đem lại cuộc sống bình yên cho Hạ giới.

-Nhìn kìa, là Hồn Kiếm của Cơ Quai! Đại sư huynh về rồi!!!

Các huynh đệ của Thái Dương Sơn Thần Viện nhìn lên cao, chỉ tay về phía vệt sáng của Hồn Kiếm đang bay trên bầu trời, họ cảm thấy vui mừng và hô to tên của Thiên Hải. Thiên Hải mỉm cười và thả mình rơi xuống giữa không trung, với độ cao hơn ngàn trượng nếu là người thường làm như vậy chẳng khác nào là tự tử, cậu lượn một vòng giữa mây và gió, Thiên Hải đáp xuống nhẹ tựa lông hồng, điều này có là gì đáng kể với các đạo sĩ nơi đây. Đặc biệt, Thiên Hải còn được mọi người đặc biệt danh là “Vua gió”, vì khả năng của cậu là điểu khiển “Khí”, cũng như vũ khí cậu sử dụng là chiếc quạt sắt màu trắng đó. 

-Sư huynh, mừng sư huynh trở về.

-Ta chỉ đi có mấy ngày mà các đệ đã nhớ đến vậy sao?

-Sư huynh, chỉ có sư huynh mới có thể lãnh đạo nơi đây, các đệ còn phải học hỏi nhiều rồi!

-Vương Nhi!!!

Là sư tổ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Viện, người bước ra tử cửa môn quan, có vẻ như người đã biết được Thiên Hải mới đến nơi.
Thiên Hải, cuối người, hay tay chắp lại vào nhau hành lễ với sư phụ Đạo Quang.

-Vương Nhi bái kiến sư phụ.

-Con về đúng lúc ta có một chuyện cần bàn với con, theo ta vào trong…

-Dạ, sư phụ…
Thiên Hải vội bước theo sư phụ đến căn phòng riêng của người, Thiên Hải nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, bên trong căn phòng ngoài sư phụ và Thiên Hải ra, còn có 3 vị huynh đệ khác: Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn, là trưởng nhóm của các nhóm “Thần Khí” trong Thái Dương Sơn Thần Viện, Sư phụ đã tập hợp họ ở đây.
-Tình hình hiện nay của chúng ta thế nào rồi?

-Bẩm sư phụ, mọi con người của Thần Địa chúng ta vẫn sống yên ổn hòa bình ạ! Quốc Dân của nhóm “Hỏa” vội vàng bẩm tấu

-Vậy còn chuyện đào tạo các đồng môn?

-Hiện chúng con vẫn đang ráo riết ôn binh luyện võ, mọi hoạt động đều được thực hiện nghiêm túc và tiến bộ. Thủy Liên của nhóm “Thủy” trả lời.

-Vậy còn “ma phái” ?

Địa Sơn ôm thanh kiếm ngang ngực, lưng tựa vào chiếc cột sắt, ôm đồm trả lời:
-Chúng vẫn chưa có hoạt động nào đang gây lo ngại.

Đạo Quang quay sang nhìn Thiên Hải, nghiêm túc :
-Vương Nhi, con xuống núi đã hai ngày, con thu thập được những gì?

Thiên Hải xếp chiếc quạt vào lưng áo, chắp hai tay hành lễ với sư phụ:
-Bẩm sư phụ, bọn yêu ma đang liên kết với các thuật sĩ tà thuật tìm cách phá hủy kết giới của chúng ta. Con còn biết được một tin đáng lo ngại, chúng sẽ tìm cách mở khóa phong ấn cho quái thú thượng cổ và lại một lần nữa dùng chúng để tấn công chúng ta.
Quốc Dân nhăn mặt, hắn liếc nhìn Thiên Hải tỏ vẻ hoài nghi:
-Độc Sát Lang?
Thủy Liên cũng cảm thấy có phần lo sợ khi nghe đến cái tên này:
-Tên quái thú bị Dũ Cấn phong ấn? Dù các nhà giả kim thuật của chúng ta có gắng mấy cũng không thể tìm ra được nơi phong ấn của Dũ Cấn đã cất giấu hắn!!!
Địa Sơn nhìn lên trên phong nhà, đáp:
-Dù thế nào đi nữa, chỉ cần chúng ta tìm được nơi phong ấn Độc Sát Lang, mọi chuyện sẽ được giải quyết rõ ràng.

Đạo Quang đưa mắt nhìn 4 vị đệ tử của mình, ông ra lệnh :

- Độc Sát Lang, một quái thú trung lập, được bên Ma phái mời gọi tham gia   cuộc chiến Tiên-Ma, với sức mạnh của hắn, chúng ta cần phải cẩn trọng. Độc Sát Lang sẽ không đồng ý nghe lời bất cứ ai dù đó là Ma phái hay Thượng Đế, nếu có thể cầm chân hắn, không để hắn dính dáng đến cuộc chiến, Ma phái sẽ bị bất lợi khi mất đi một sát thủ thiện chiến.Ta cần các con đến hỗ trợ nhóm “Gỉa Kim thuật”, nhanh chóng tìm ra nơi phong ấn Độc Sát Lang. Không được giết, ta cần hắn sống. Các con sẽ tập hợp thành 1 nhóm 4 người, có nhiệm vụ truy tìm phong ấn Độc Sát Lang.

-Đệ tử đã rõ!!!

Vừa rời ra khỏi phòng, Cơ Quai và các sư đệ đồng môn bên nhóm “Khí” liền vây quanh Thiên Hải tò mò hỏi thăm:
-Sư phụ gọi huynh thật ra là vì chuyện của Độc Sát Lang à? Huynh sẽ cùng với 3 trưởng nhóm còn lại truy tim sao?
-Các đệ đã biết rồi thì còn hỏi làm gì? Thiên Hải bất ngờ hỏi
-Các đệ chỉ muốn chắc chắn thoy, sư huynh giỏi như vậy chắc chắn sẽ tìm được nơi phong ấn và thu phục được con quái thú đó.
-Chưa chắc, các đệ đừng quên “Địa”, “Thủy”, “Hỏa” cũng là những đồng môn rất giỏi, năng lực của họ có khi còn hơn ta rất nhiều. thật chưa thể biết được ai hơn ai.
Thiên Hải mỉm cười, xòe chiếc quạt trắng, vẫy vậy và ung dung bước đi.
Các sư đệ của Thiên Hải nhìn nhau ngơ ngẩn rồi vội đuổi theo Thiên Hải:
-Sư huynh, đợi các đệ với!!!



Buổi tối ở chân cúi, phía xa xa kết giới Thần Địa hướng Bắc khoảng vài trượng. Đã gần sắp đến ngày trăng tròn, nên ánh sáng từ mặt trăng tỏa ra nhiều vầng soi sáng muôn nẻo, gió thổi vi vu, cây cối rung rinh nhẹ, đem lại cảnh giác thanh tĩnh. Mọi thứ có vẻ yên ắng, chợt một ánh sáng lóe lên, phát ra từ thanh gươm của Địa Sơn-trưởng nhóm của nhóm “Địa”, cậu ta vung thanh gươm giết chết một sinh vật. Thủy Liên và Thiên Hải nghe tiếng sát gươm liền đi đến:

-Có chuyện gì vậy?

Địa Sơn cất thanh gươm vào trong bao ở sau lưng, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu:

-Ngạ Qủy, chúng lại theo dõi ta!

-Chắc chúng cũng biết chúng ta đang đi tìm nơi phong ấn Độc Sát Lang.

Bỗng trên cây, cành lá rung động mạnh, ba người cầm vũ khí hướng về phía âm thanh lạ thì Quốc Dân từ trên cây xuất hiện, vẻ mặt trầm tĩnh, suy tư, hơi nhíu mày:

-Các người làm gì vậy? Sao chỉa vũ khí vào ta?

-Huynh làm mọi người hết cả hồn đấy!
Quốc Dân nhảy từ trên cành cây xuống:
-Càng ở sâu trong rừng càng nhiều Ngạ Qủy, chúng ở đâu ra mà lắm thế không biết.
Thủy Liên liền đáp:
-Huynh còn hỏi nữa sao, từ khi kết giới Thần Địa hình thành, bọn chúng k thể đến gần con người để mà trộm cắp, bắt cóc trẻ con nữa, nên đương nhiên bọn chúng lang thang nơi đây… tìm thời cơ tấn công những ai xui xẻo vác mạng qua đây.
Quốc Dân chìa môi trước câu trả lời của Thủy Liên:
-Dù gì chúng ta cũng được xem là “Tứ thần” của Thái Dương Sơn, chỉ có mỗi việc tìm nơi phong ấn mà cũng không xong thì mất mặt lắm. 
Địa Sơn cười khẩy:
-Khì…huynh cũng sợ mất mặt sao, mặt huynh đâu được đẹp.
Quốc Dân liếc nhìn Địa Sơn, rồi quay sang nhìn Thiên Hải nháy mắt:
-Thiên Hải, huynh là đúng đầu nhóm “Khí” sức mạnh điều khiển gió của cậu nổi danh thiên hạ, huynh có thể…
Thiên Hải ngước nhìn Quốc Dân, tay không ngừng vẫy vẫy quạt:
-Huynh muốn ta nhờ các tinh linh của Gió đi tìm giúp đúng không?
Quốc Dân cưới to tít mắt:
-Hahaha, Thiên Hải huynh đúng là hiểu chuyện!
-Có lẽ các tinh linh sẽ giúp chúng ta mau chóng tìm ra hơn chỉ với sức của 4 người.
Thiên Hải xếp quạt đưa cho Quốc Dân cầm giữ, cậu thi triển phép thuật dùng ngôn ngữ thông qua suy nghĩ kêu gọi sự giúp đỡ của các tinh linh Gió trong rừng. Bỗng gió tong rừng thổi lên xoay quanh Thiên Hải, từ các hướng trong rừng những đóm sáng nhỏ xuất hiện tụ tập xung quanh Thiên Hải, như hiểu ý… các tinh linh nhỏ bé bắt đầu bay ra tứ hướng nhận nhiệm vụ từ Thiên Hải. Khi các tinh linh bay mất, các vòng gió vây quanh Thiên Hải dần tan biến:
-Xong, khi nào phát hiện được gì, họ sẽ thông báo cho ta.
Thiên Hải với lấy chiếc quạt trên tay cảu Quốc Dân và bước đi thong thả. Quốc Dân há mồm nhìn theo Thiên Hải, Địa Sơn thấy vậy liền hỏi:
-Huynh mê mần phong thái của cậu ấy rồi á?
Quốc Dân lắc lắc cái đầu của hắn, hắn nhìn theo Thiên Hải mà nói trong sự ngập ngừng…:
-Chiếc quạt của huynh ấy làm bằng sắt, nó nặng kinh khủng, có thể nói nặng hơn cả thanh gươm ngọc bí truyền của sư phụ Quang Thanh bên nhóm “Hỏa” của ta. … Vậy mà tại sao trên tay huynh ấy, chiếc quạt có vẻ nhẹ nhàng thoát tục đến lạ thường….
Thủy Liên cũng chớp chớp mắt ngưỡng mộ:
-Sức mạnh của huynh ấy đáng nể thật!
Địa Sơn mỉm cười:
-Không hổ danh là người đứng đầu “Tứ thần”

Trời đã gần sáng, ánh mặt trời vẫn chưa ló dạng, mặt trăng vẫn còn ngự trị… màn đêm hờ hững kéo dài…. Một hình ảnh thân quen lãng vãng, nửa thật nửa ảo, một khung cảnh chiến tranh đau thương, khói lửa mù mịt, có rất nhiều người chết, một đứa bé đang khóc, bên cạnh đứa bé đó có hai xác người… chính là….cha mẹ Lý Lan. 
Lý Lan giật mình tỉnh giấc, cô thở gấp từng khúc, khắp người run bần bật, giấc mơ đó chính là quá khứ mất mát đau thương của cô. Cô nhắm mắt, tay đưa lên trán, thỏ thẻ:
-Cha, mẹ…
Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng….

Mặt trời đã mọc, ánh nắng chiếu rọi soi sáng nhân thế, một ngày như mọi ngày, mọi người nơi đây sinh sống vui vẻ, yên bình. Trong trang trại “Hoa Viên”, Lý Lan đang hái những bông hoa Anh Túc thành bó để trang trí cho lễ hội Trăng Rằm sẽ diễn ra vào ngày mốt. Lý Lan thờ thẩn hái, cô không tập trung vào việc cô đang làm, đầu óc cô mãi suy nghĩ về giấc mơ tối qua…
-Vật này là của cô sao?
Lý Lan nghe giọng nói, cô giật mình quay qua. Trước mắt cô là một cô gái xinh đẹp như hoa, cô ấy đang cầm trên tay miếng ngọc bội của Lý Lan. Lý Lan như bất ngờ, câu nói thốt ra từ miêng trở nên không trọn vẹn:
-Xuân… Xuân Hương tiểu thơ, đó là …miếng ngọc bội của…
Xuân Hương chậm rãi đến gần Lý Lan, cô đảo mắt như dò xét tình địch của mình một cách thận trọng.
-Sao cô có vẻ lúng túng thế. Ta có làm cô sợ không?
Lý Lan cuối mặt ngượng ngùng:
-Dạ, không ạ, Lý Lan không dám…
Xuân Hương mỉm cười thành tiếng, cô yểu điểu dùng vạt áo che miệng, có vẻ giễu cợt:
-hihihi Hóa ra cô cũng tầm thường thoy mà .
Lý Lan cảm thấy khó chịu vì sự khinh thường này, dù cô xuất thân không cao sang thượng lưu, nhưng cũng không có quyền xem thường cô như vậy:
-Tiểu thơ nói vậy là sao… tôi…
Xuân Hương nghênh mặt, nghiêng đầu nhìn Lý Lan ý tỏ thái độ cấp bậc chênh lệch:
-Ta muốn xem, cô có gì mà khiến thiếu gia Vương Thiên Hải đem lòng yêu mến, hóa ra cô cũng chẳng có gì hơn ta…
Xuân Hương đi vòng xung quanh Lý Lan châm chọc:
-Một dáng người tầm người, nhan sắc cũng chẳng có gì nổi trội để sánh ngang với ta…. Phải chăng…
Lý Lan kiếm chế sự tức giận trong người, cô không muốn bất lịch sự, không tôn kình thượng khách của Vương nha trang, cô vẫn từ tốn nói:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi mảnh ngọc bội tôi vừa đánh rơi.
Xuân Hương nghiêm giọng:
-Muốn ta trả cho cô? Được thôi, ta hẹn cô giờ Tuất ở bìa rừng phia Bắc Thái Sơn, cô đến đúng hẹn, ta sẽ trả cho cô.
Nói xong đoạn, Xuân Hương ngoảnh mặt bỏ đi để lại cho Lý Lan 1 cảm giác tức tối khó chịu” Tại sao lại như vậy chứ, là vì Vương Thiên Hải thiếu gia sao? Ta có làm gì cô đâu chứ… thật là đáng ghét mà…”
-Vương thiếu gia…



Bìa rừng phía Bắc núi Thái Sơn, đây là một vách núi khá cao, phía sau là một dòng sông chảy xiết. Giờ Tuất đã đến, Lý Lan đã có mặt từ rất sớm, cô kiên nhẫn chờ đợi và đến đúng hẹn. Việc gì cô phải mạo hiểm vì miếng ngọc bội đó chứ, nó không phải là thứ có giá trị vật chất, nhưng đối với cô, đó là kỷ vật duy nhất của người thân để lại. Cô không thể để mất.
-Đến sớm thế sao? Vì miếng ngọc bội này ak?
Lý Lan:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi miếng ngọc.
Xuân Hương đi cùng Tiểu Thúy, cô hầu gái lẻo miệng đáng ghét. Thấy Lý Lan quyết tâm lấy lại miếng ngọc bội, Xuân Hương cầm miếng ngọc bội trước mắt Lý Lan:
-Cô muốn lấy lại nó đến như vậy? có phải đây là vật đính ước giữa cô với người…
Lý Lan tức giận:
-Xin tiểu thơ đừng nói hàm hồ. đây là kỉ vật duy nhất của cha mẹ để lại cho Lý Lan.
Tiểu Thúy nhanh chóng lấp liếm:
-Tên phụ việc đáng ghét không biết tiểu thơ ta là ai sao mà dám bảo tiểu thơ ăn nói hàm hồ…
Lý Lan bối rồi:
-Ta không cố ý… chỉ là…
Xuân Hương nhíu mày:
-Kỷ vật người thân? Cô làm gì còn người thân chứ… phải chăng loại người như cô…. Là hồ ly biến hình thì có
-Tiểu thơ, cô….
-Ta làm sao…biết đâu cô là loại yêu tinh thành người đến đây để mê hoặc Vương công tử… khiến người u mê không tỉnh…
Đến lúc này, Lý Lan không biết nói gì, cô im lặng, bỗng cô cười thành tiếng:
-Xuân Hương tiểu thơ, ý cô nói nét đẹp của ta, cô còn thua xa đúng không? Có lẽ vậy nên Vương thiếu gia mới phải lòng của ta. Còn cô, hãy mơ đi.
Lý Lan dứt khoát, trả đòn Xuân Hương. Xuân Hương giận tím mặt, cô không còn từ nào để nói lại Lý Lan, cô giận run người:
-Cô hay lắm… được.. cô muốn miếng ngọc này chứ gì…. Có gan thì xuống đáy sông mà tìm nó!!!
Xuân Hương tiện tay ném nó xuống sông dưới vực núi. Lý Lan tức giận;
-Tại sao cô làm vậy….
Xuân Hương mỉm cười đắc thắng:
-Cô giỏi thế thì xuống hà bá mà tìm nó…
Lý lan nhìn theo dòng nước chảy xiết bên dưới, trời rất tối, cô không nhìn thấy được gì, gió lạnh từng cơn như cắt da thịt, nếu mà nhảy xuống chắc sẹ bị nhiễm hàn mà chết, Lý Lan cắn môi. Bất chợt cô nhảy xuống dòng sông xiết lạnh đó. Xuân Hương và Tiểu Thúy thấy thế liền rất lo sợ, cả hai vội vàng chạy khỏi nơi đó kẻo mang tiếng sát nhân, rước họa vào thân, bị người ta đàm tiếu…. 

Cách đó rất xa, phía Nam núi Thái Sơn, Thiên Hải và ba người còn lại vẫn đang tìm kiếm. Một đóm sáng nhỏ bay đến bên tai Thiên Hải thì thầm:
-Có chuyện rồi!!!
Quốc Dân thấy tinh linh Gió xuất hiện tưởng đã tìm ra được manh mối:
-Đã tìm thấy rồi sao…?
Thiên Hải ái ngại, lắc đầu:
-Không phải, xin các vị thứ lỗi…
Thiên Hải liền phóng như bay về hướng Bắc, để lại sự khó hiểu cho ba người còn lại. Họ nhìn nhau rồi nhún vai, đuổi theo Thiên Hải. Tinh linh gió của Thiên Hải đã nhìn thấy cuộc cãi nhau của Tiểu Lan và Xuân Hương, Lý Lan đã nhảy xuống sông, nếu không đến cứu kịp e rằng trong lòng Thiên Hải sẽ có một mối sầu vô hạn. Trong lòng cậu giờ rất lo lắng, chỉ mong sau đến kịp lúc. 

Sông An Nam chảy rất xiết, nó cuốn mọi thứ, Lý Lan dù bơi rất giỏi nhưng sức người có hạn, lại là nữ nhi, cô sớm bị dòng sông cuốn trôi đi mất, trời rất tối, dù cô cố gắng thế nào cũng không thể nhìn thấy được miếng ngọc bội bé nhỏ mà tìm… nước lạnh đến thấu xương, cả người Lý Lan ướt đẫm, thân nhiệt đang hạ rất nhanh, nếu cô không lên được bờ sớm rất có thể có sẻ bỏ mạng trên sông An Nam. Cô muốn buông xuôi tất cả, chìm vào lòng sông… khi cả người cô có cảm giác lạnh đến mức không cảm giác được gì thì bỗng có một âm thanh nhỏ nhẹ gọi tên cô “Lý Lan”…. “Lý Lan” Cô từ từ mở mắt, một đóm sáng nhỏ mờ mờ ảo ảo, là tinh linh gió của Thiên Hải. Tinh linh dùng thuật ngữ vang lời nói trong đầu cô “ Xin cô đừng chết, huynh ấy sắp đến rồi, hãy cố gắng lên…” Lý Lan cảm thấy cô không thể chết ngay lúc này, cô cần phải sống, sống luôn phần cho cha me, ý chí mạnh mẽ, cô dùng sức lực của mình chống chọi với dòng nước xiết. May mắn thay, cô được một cơn gió dạt vào trong đất liền, thoát chết, cô thở hồng hộc do đuối sức và ngạt nước, lạnh cóng. Cô tìm cách nhóm lửa, hong khô quần áo. Tinh linh của Gió vây quần bên cô như để canh chừng, ánh lửa bập bùng, xua tan đi đêm đen, lòng cô cảm thấy buồn rười rượi. Mây đen kéo đi, ánh sáng của trăng lấp lánh trên mặt sông, Cô cảm thấy thật yên tĩnh. Ánh sáng của mặt trăng trở nên mạnh mẽ hơn, cô nhìn ánh trăng và nghĩ “Mai là lễ hội Trăng Rằm rồi, không lạ gì khi trăng sáng đến thế”, ánh sáng của mặt trăng chiếu vào trong một hang động, cô ngỡ ngàng:
-Ở đây có hạng động sao?
Lý Lan tiến đến gần hang động, xung quanh nó có khắc những dòng chữ như ký hiệu rât lạ. Cô cầm một ngọn đuốc soi những ký hiệu đó.
-Tinh linh của gió, ngươi có nghe thấy gì không?
-“Tôi không nghe gì cả”
Lý Lan nghiêng tai áp sát vào mặt hang nghe ngóng:
-Có tiếng thở, một tiếng thở rất đều đặn. Có người trong đó. Ta phải vào trong.
Tinh linh gió hốt hoảng, nó bay vóng vòng Lý lan ý định ngăn cản:
“Không được, không được, nguy hiểm lắm. Hãy đợi Thiên Hải đến”
Lý Lan mặc kệ tinh linh gió, cô cảm thấy không vui khi nhắc đến cái tên đó, vì hắn mà cô thành ra như thế này. Cô cầm ngọn đuốc bước vào trong hang động. Ánh sáng khuất dẩn sâu trong hang động, tinh linh gió sợ hãi, nhưng không còn cách nào, nó phải vào trong cùng với Lý Lan thôi. Nó nhắm mắt bay vào trong hang động. “ẦM” tinh linh gió bị dội ngược trở ra, nó ngơ ngác không hiểu vấn đề, sao nó lại không vào trong được. Ánh trăng lấp lánh, bỗng nhiên nó nhìn thấy được qua ánh trăng, cửa hang có một kết giới ảo ảnh. Đó chính là thứ ngăn không cho tinh linh gió vào được, vậy tại sao Lý Lan có thể vào được? Nó sợ hãi hoảng loạn bay đi tìm Thiên Hải.

Lý Lan bước từng bước vào trong, không cảm thấy sợ hãi, cô chỉ cảm thấy tò mò. Tiếng thở càng lúc càng gần. Bên trong hang động, trên vách xuất hiện đầy nghẹt các ký hiệu rất lạ, như là một ngôn ngữ khác.Thoáng chốc, cô đã đi đến tận cùng hang động, xuất hiện trước mắt Lý Lan là một con người, hắn ta đang ngủ, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn, tay chân của hắn bị xích những thanh xích màu bạc rất to và nặng nề. Trên đầu hắn đội một chiếc vòng bạc đầy gai góc. Lý Lan dè chừng tiến tới gần người thanh niên đó, hắn ta vẫn đang ngủ, cô soi xét hắn khắp người, cô đưa tay sờ lên chiếc vòng bạc đầy gai trên đầu hắn, không cẩn thận, cô bị một chiếc gai bạc đâm vào ngón tay. Giọt máu thấm vào trong chiếc vòng rơi xuống trên má hắn. Một cơn gió nổi lên, Lý Lan sợ hãi bước lùi về phía sau. Chiếc đuốc rơi xuống đất, tắt ngúm. Mọi thứ trở nên tối đen như mực. 
Máu của Lý Lan như phá tan kết giới, mũi của hắn ngửi được, hắn ta đã tỉnh. Một sự rung động mạnh khắp hạ giới và âm giới. Dũ Cấn và cả Đạo Quang đã cảm nhận được sự thức tỉnh của quái thú thượng cổ. Dũ Cấn mỉm cười, dùng tay bóp chặt quân cờ đến nát vụn:
-Kết giới vỡ rồi!

Một đôi mắt phát sáng trong đêm tối, màu mắt của ánh trăng. Lý Lan, sở hại, cô không còn sức đứng dậy, cô ngã xuống và cố gắng tìm cách thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Một tiếng nói vang lên;
-Xin người đừng sợ!!!
Lý Lan quay lại, khuôn mặt vẫn còn nét sợ hãi.
-Đã hơn ngàn năm qua, ta bị Dũ Cấn phong ấn nơi đây, chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn. Nếu không có cô phá vỡ kết giới bằng máu của mình, e rằng kể cả khi thế giới này tận vọng, ta cũng không hay biết. 

-Thật ra ngươi là ai? Tại sao lại bị phong ấn ở đây?

-Ta là một Tiên thú, vì cãi lời Thượng Đế, người đã đày ta xuống bóng đêm, Hồn ta lang thang đến hơn nghìn năm, thì được Dũ Cấn mời tham gia cuộc chiến nơi Hạ giới, vì bất đồng quan điểm chiến thuật cũng như quyền lợi tự do của ta. Hắn ta đã phong ấn ta nơi đây…
-Ngươi, ngươi sẽ giết ta chứ….
-Ta sẽ không giết chủ nhân. Cô đã có ơn cứu ta, ta sẽ nguyện sống chết bên cạnh chủ nhân. 
-Thật sao?
-Bây giờ xin chủ nhân hãy nhanh chóng ra khỏi hang động, ta sẽ dùng ma pháp cảu mình phá vỡ xích kết giới.
Lý Lan vội vã chạy ra khỏi hang động, cô bước ra khỏi hang, thì một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Cô ngã quỵ xuống đất, khi mọi chuyện có vẻ yên ắng, cô lờ mờ gượng dậy quay nhìn về phía hang động, khói bụi mù mịt… trong làn khói trắng đó, một hình dáng bước ra, cô không thể nhìn rõ được đến khi khói trắng bay đi mất, xuất hiện trước mắt cô là một con sói đen to lớn uy nghiêm với đôi mắt màu ánh trăng. Nó lắc lắc cái đầu như phủi bụi xung quanh:
-Chủ nhân.
Nó gọi cô.
Cô bất ngờ:
-Đây là hình dáng thực của ngươi sao? Tại sao trong hang động, ta lại thấy hình dáng một con người?
-Đó là khi ta ở nhân dạng, còn đây mới là dạng thực thể của ta.
Lý Lan đứng dậy, cô lưỡng lự đưa một tay ra trước như muốn sờ con sói đó:
-Ngươi có tên chứ?
-Mọi người gọi ta là “Độc Sát Lang”
Cô mỉm cười, xoa xoa bộ lông đen tuyền như bóng đêm của nó và bảo:
-Độc Sát Lang sao? Ta thấy ngươi giống Hắc Khuyển hơn.
-Cô có thể đặt cho ta một cái tên để đánh dấu ta thuộc về quyền sở hữu của người. Và chỉ duy nhất người biết cái tên đó.
-Hắc Khuyển!!!
-Chà, đã có người giải phong ấn cho ngươi rồi sao Độc Sát Lang?
Một đám yêu quái trên không trung, chúng ngạo nghễ:
Độc Sát Lang nhíu mắt nhìn bọn chúng, Lý Lan cảm thấy sợ hãi, cô tựa sát vào Độ Sát Lang. 
-Dũ Cấn phái các ngươi đến đây giết ta sao?
Môt tên trong đám yêu quái đó cười lờn, tay hắn cẩm thanh đao gãi gãi vào tóc:
-Độc Sát Lang ơi là Độc Sát Lang, không cần Dũ Cấn phái giết ngươi, chính ngươi cũng từng gây nhiều thù oán cho bọn ta mà. Mới giải được phong ấn, xem sức mạnh ngươi đến đâu.
Cả bọn yêu ma xông vào, Độc Sát Lang liếm răng “Bọn nhãi” hóa thành nhân dạng, móng vuốt từ hai bàn tay trở nên dài và sắc hơn dao. ĐSL dùng móng vuốt tấn công bọn yêu ma, do số lượng đông, bọn chúng cũng không phải yêu ma cấp thấp, một mặt bảo vệ Lý Lan, nên có chút phân tán sức mạnh. Một yêu nữ rết lượn tới nhằm tấn công Lý Lan:
-Nếu cứ bảo vệ ả này thì sẽ sớm chết đó ĐSL, vậy thì để ta xử lý ả…..
Nhanh như cắt, đầu của yêu nử rết bị móng vuốt cắt đứt làm đôi, cặp mắt sáng của ĐSL  trở nên uy nghiêm. ĐSL dùng lưỡi liếm móng vuốt của mình :
-Đụng vào thì đừng trách!
Cả bọn có vẻ kinh sợ, tên đầu đàn trấn tĩnh:
-Chúng ta đông hơn, sao phải sợ…
-An Ngưu a, hắn ta không phải loại dễ trả thù đâu… chúng ta… 
XOẸT
Một vết trầy trên mặt hắn xuất hiện, chiếc quạt sắt màu trắng quay trở lại trên tay Thiên Hải:
-Lý Lan!!!
Thiên Hải, Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn đến nơi. Thiên Hải ngạc nhiên nhìn nhân dạng cũa ĐSL:
-ĐSL? Phong ấn giải rồi sao? Không lẽ…
ĐSL nhìn thẳng vào mắt Thiên Hải. Bọn yêu ma tấn công, bất đắc dĩ “Tứ Thần” phải sát cánh chiến đấu cùng với ĐSL. Thiên Hải đáp xuống bên cạnh Lý Lan, vẻ mặt lo lắng:
-Muội có sao không?
Lý Lan vui mừng:
-Muội không sao cả….ơ….
Chưa dứt câu bỗng nhiên Lý Lan ngất xỉu trên tay Thiên Hải, mắt cơ không thể mở lên nổi, toàn thân cô sức lực như cạn kiệt, mọi thứ trở nên xay xẩm trước mắt cô rồi chìm vào trong màn đêm…. Cô nhắm mắt buông xuôi tất cả để mặc những âm thanh xung quanh ầm ĩ… mọi thứ mờ dần rồi biến mất…




Trong phủ Thái Dương Sơn Thần Viện, sau mọi chuyện xảy ra đêm qua, Lý Lan được sự cho phép của Đạo Quang ở lại nghỉ ngơi, phục hồi sức khỏe. Lý Lan được chuẩn đoán là cảm nhiễm thương hàn nhẹ, chỉ cần nghỉ ngơi và tịnh dưỡng sẽ sớm khỏe lại. 
Lý Lan như vừa mới tỉnh dậy, cô chậm rãi mở mắt lên nhìn xung quanh, một căn phòng trống trải, cô ngồi dậy, tháo chiếc chăn ra khỏi người, bước xuống giường, cô loạng choạng đứng dậy, tiến ra ngoải cửa, cô yếu ớt dùng tay đẩy hai cánh cửa ra. Trước mắt cô là một khung cảnh khác hẳn. Một võ đường rộng lớn, mây gió quây quần, những bậc thang dài vô hạn,các dãy nhả nối tiếp nhau… Lý Lan vấp bậc thềm suýt ngã thì Thiên Hải đã kịp đến đỡ tay cho cô, cậu lo lắng :
-Cẩn thận, muội còn yếu lắm, chưa thể ra gió được đâu.
-Cám ơn huynh…
Cô nhìn quanh, khuôn mặt tỏ vẻ lo lắng như thiếu sót một điều gì đó. Thiên Hải như cảm nhận được qua đôi mắt của Lý Lan:
-Muội tìm ĐSL ak?
Thiên Hải đỡ Lý Lan bước ra khỏi phòng. Nhìn cô trìu mến, khuôn mặt cô đã có chút hồng hào, cô cắn nhẹ môi mình:
-Đêm qua, khi vô tình giải phóng cho ĐSL, hắn ta gọi muội là chủ nhân… điều đó là thật sao… 
Thiên Hải mỉm cười, đưa tay lên miệng thổi thành tiếng sáo lớn. Cửa võ đường mở ra, đằng sau cánh cửa ấy là sự xuất hiện của một con sói to lớn uy nghiêm có màu lông của bóng đêm, có ánh mắt màu trăng rằm, với bộ móng vuốt màu bạc sắc như dao…. ĐSL oai hùng bước đi, phía sau ĐSL là các trợ thủ của Thái Dương Sơn Thần Viện. 
Nhìn thấy Lý Lan, nó cuối đầu :
“Chủ nhân”
Lý Lan nhìn thấy ĐSL, cô mỉm cười như vừa mới thoát nạn. Thiên Hải trấn an:
-Đừng lo, các huynh không làm hại vật hộ mệnh của muội đâu.
Lý Lan ngạc nhiên:
-Vật hộ mệnh của muội sao?
-Chính ĐSL muốn như vậy… Và còn một chuyện, lát nữa ta sẽ đưa muội đến gặp sư phụ của ta.
-Sư phụ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Thần Viện muốn gặp muội sao?
-Muội yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.
Lý Lan cảm tháy lo lắng, cô bước xuống bậc thang đến gấn ĐSL, cô đưa tay chạm vào bộ lông đen tuyền cảu ĐSL, nó cũng hướng cổ lên liếm tay Lý Lan như một giống loài sói thông thường….

….

Lý Lan đến gặp Đạo Quang sư phụ, ông uy nghiêm ngồi trên băng ghế trải dài bẳng gỗ chạm khắc hình một con rồng, xung quanh lối đi là những hàng nến trắng phất phơ lửa…
-Cô đã giải phóng một vật rất nguy hiểm, cô biết không cô gái?
Đạo Quang nói trong khi mắt ông vẫn nhắm nghiền, tư thế đang ngồi thiền. Lý Lan suy nghỉ phút chốc rồi mạnh dạn trả lời:
-Vâng, thưa ngài, con biết điều đó.
-Trởi thành vật chủ của ĐSL không phải là điều dễ dàng, cô có thể sẽ gặp nguy hiểm bởi Ma phái lẫn tiên nhân, vì ĐSL là một quái thú không chỉ mạnh vế ma pháp mà còn là một tay sai thiện chiến cho cuộc chiến sắp tới. Cô vẫn chưa rõ gì về sức mạnh của hắn. Một người thường như cô chắc hẳn phải có sức mạnh tiềm ẩn nào đó mới có thể đến gần được kết giới của Dũ Cấn… 
-Con,,, thật ra con cũng chỉ là người bình thường…
Đạo Quang mở mắt nhìn Lý Lan, đôi mắt như nhìn thấy tất cả những chuyện xảy ra trong quá khứ hay những gì chứa đựng trong tâm hồn cô…
-Nguồn gốc Tiên nhân? Cô có người thân là Tiên nhân hạ phàm. Cốt ra đã hiểu được lí do máu cảu thánh nữ có thể phá vỡ kết giới cho ĐSL. 
-Người nói gì, con thật không hiểu….?
-Ta cho con biết một chuyện, sức mạnh của ĐSL sẽ biến đổi rất mạnh vào ngày trăng rằm, lúc đó sẽ rất khó kiểm soát hắn…
Lý Lan cảm thấy rất khó hiểu trước những lời nói của Đạo Quang,:
-Vâng, thưa người, con xin cảm tạ những lời nhắc nhở của người.
-Con có thể lui về nghỉ ngơi, khi nào khỏe hẳn, ta sẽ đến gặp con sau…
-Vâng, cám ơn người quan tâm.
Lý Lan vội vàng bước ra khỏi phòng của Đạo Quang, cô mãi đăm chiêu suy nghĩ về những gì Đạo Quang nói, bỗng cô lại thấy chóng mặt, đầu óc tự nhiên choáng váng chắc do cô đã nghĩ nhiều, ĐSL xuất hiện và đỡ cô trên lưng.
-Hắc Khuyển, cám ơn ngươi.
Lý Lan cưỡi ĐSL trên lưng, bỗng nhiên cô chợt nhớ ra một chuyện:
-Hắc Khuyển, ta có một việc, ngươi giúp ta chứ.
Lý Lan cưới nham hiểm, ĐSL đáp:
-“Mọi chuyện vì chủ nhân”
Lý Lan nói nhỏ vào taI ĐSL, nhận được lệnh, ĐSL phi lên trên không trung, một chú sói bình thường sẽ không làm được như vậy, ĐSL quay đầu nhìn về phía Lý Lan:
“Chủ nhân bám chặt”
Lý Lan tươi cười vòng tay ôm chặt ĐSL, ĐSL bay thẳng lên bầu trời xanh thẳm.
Cô cùng với ĐSL bay về dưới chân núi Thái Sơn ở phía Bắc, chỗ dòng sông An Nam khi ấy cô làm mất mảnh ngọc bội của mình. Cô soi mình dưới dòng sông, ban ngày dòng sông có vẻ diệu hiền hơn hẳn, cô đi vòng quanh tìm kiếm nhưng mãi không thấy, thấy vậy ĐSL liền hỏi:
“Chủ nhân, cô muốn tìm vật gì dưới đáy sông sao?”
Ly Lan buồn rầu đáp:
-Phải, ta vô tình đánh mất một thứ ở đây, nhất định ta phải tìm cho ra….
“Vật đó quan trọng với chủ nhân lắm sao?
-Đúng vậy.
ĐSL đứng dậy, hú một tiếng thật dài. Dưới mặt nước rung chuyển, một yêu quái trồi lên từ mặt nước, hắn ta mang hình thái xấu xí kinh sợ, thấy ĐSL, hắn ta hành lễ nghiêng đầu:
-Người gọi tiểu nhân có việc ạ?
ĐSL nhìn Lý Lan:
“Chủ nhân hãy sai khiến”
Lý Lan ngạc nhiên trước sinh vật lạ, cô hỏi:
-Ngươi là ai?
Sinh vật lạ kia đáp:
-Tiểu nhân là hà bá của sông An Nam là người trông coi dòng sông này ạ. Chủ nhân của ĐSL cũng là chủ nhân của tiều nhân, có việc sai khiến xin cứ nói!
Lý Lan chống cằm suy nghĩ:
-Thế này nhé, ta cần ngươi tìm giúp ta một mảnh ngọc bội nhỏ, treo bằng sợi dây màu cam, và miếng ngọc bội của ta có một bên bị mẻ. Ngươi giúp ta nhé.
Hà bá sông An Nam chắp tay cuối đầu tuân lệnh:
-Tiểu nhân tuân lệnh.
Nói rồi hắn ta, bơi xuống sông lặng tăm. Khoảng chừng 5 phút sau, mặt nước dạt vào bờ một vật lạ. đó chính là miếng ngọc bội của Lý Lan mà Xuân Hương đã ném xuống sông đêm hôm trước. Cô thầm cám ơn Hà bá sông An Nam đã giúp cô. 
Trời chiều tà, ánh nắng yên ả, gió thổi vi vu. Lý Lan nằm tự vào lưng ĐSL, mắt nhắm thiu thiu say sưa như ngủ. Cô cảm thấy có được ĐSL, là một niềm vui mới của cô.
Trên cây cao, Thiên Hải đang đứng theo dõi mọi hoạt động cảu Lý Lan và ĐSL, cậu nhìn con sói đen to lớn ấy, và hình như nó cũng biết cậu đang ở đó, nó ngước nhìn lên và nhắm mắt cuối xuống không quan tâm. 
Tối nay, Thần Địa sẽ tổ chức lễ hội Trăng rằm, vào tháng này trăng sẽ to và sáng hơn thường ngày. Mọi người có vẻ rất vui với các hoạt động như thả đèn đêm trăng, đi chùa cầu nguyên, ăn bánh trôi nước ngồi thuyền hoa ngắm trăng… Và đây cũng là ngày Lý Lan phải chịu một lời nguyền suốt kiếp…
Ánh trăng làm thức tỉnh dòng máu Sói trong ĐSL, nó không thể kiểm soát được hành động của mình, sức mạnh tăng lên đỉnh điềm, ĐSL diên cuồng tấn công các đạo sĩ trong Thái Dương Sơn Thần Viện kể cả Lý Lan, chủ nhân cảu nó. Ánh mắt ĐSL trở nên điên dại và đỏ ngầu, không còn là màu ánh trăng như ngày thường. Biết không thể kiểm soát ĐSL, cũng không thể để người của Thái Dương Sơn giết chết. Đã là người mở đucợ phong ấn thì phải là người phong ấn, cô cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm với ĐSL. Cô chấp nhận lời nguyền phong ấn, suốt kiếp là vật chủ cảu ĐSL. Đạo Quang tổ sư là người thực hiện phong ấn đó lên người cô. ĐSL sẽ ẩn nấp trong một góc tối tăm hồn cô. Vì không còn nguyên dạng như xưa, ĐSL đã trao sức mạnh của mình cho Lý Lan. Một người chưa hề biết sử dụng pháp thuật như cô, không thể triển khai hết sức mạnh của ĐSL, cô được Đạo Quang tổ sư nhận vào làm đồ đệ trực thuộc nhóm “Khí” của Thiên Hải. 
Từ ngày có được sức mạnh của ĐSL, khả năng chiến thuật, chiến đấu và sử dụng pháp thuật của cô tăng lên vượt trội. Cô vẫn thường đọc tâm nội thoại vs ĐSL, thỉnh thoảng vào các ngày trăng tròn, Lý Lan phải vật lộn chống chọi với nỗi đau thể xác và tâm hồn do ĐSL biến hóa. Nỗi đau ngày càng trầm trọng như một căn bệnh không có thuốc chữa, cô phải sống và chấp nhận điều đó đến suốt kiếp. 
Ma phái cũng không chần chờ thời gian, chúng lên kế hoạch tấn công váo Thái Dương Sơn và các phái lớn nhỏ trên Hạ giới. Cuộc chiến kéo dài 7 ngày 7 đêm. 
Kết thúc, Hạ giới- con người chiến thắng, giết chết Dũ Cấn cùng hàng ngàn binh lính của địa ngục và đạo sĩ tà thuật, và một số còn lại thì đánh đuỗi chúng trở về Âm giới, mãi mãi không được trở về. Hòa bình được lập lại. Con người sống hạnh phúc thật sự, Thần Địa được mở rộng, Thiên Hải được truyền lại chức chưởng môn của Thái Dương Sơn, còn Lý Lan? Cô vẫn như vậy, một mình chống chọi với lời nguyền suốt kiếp. Cô độc một mình, hỗ trợ cho Thái Dương Sơn phái, cô là một thành  phần quan trọng của Thái Dương Sơn cho đến...

800 năm sau….
CHƯƠNG 0

Cuộc chiến Tiên Đạo và Qủy Đạo
Vật chủ Độc Sát Lang


Tương truyền rằng, hàng ngàn năm về trước khi cuộc chiến của Thánh Thần và Ma quỷ diễn ra, loài người luôn sống lo sợ và đau thương bởi ách thống trị của Qủy Đạo – của những đạo sĩ tôn thờ tà thuật và đứng về phía của một giống loài trú ngụ nơi xa xôi và tối tăm của tận cùng thế giới- Qủy dữ. Đối với bọn yêu ma, quái thú, loài người chỉ là một sinh vật yếu đuối và nhỏ bé, nhưng điều khiến chúng cảm thấy thú vị hơn hẳn đó là linh hồn của con người. Một linh hồn thuần khiết của con người sẽ giúp chúng gia tăng công lực, nâng cao đạo hạnh, kéo dài sinh lực và tuổi thọ. Còn bọn đạo sĩ tà thuật, chúng lợi dung con người cho lòng tham không đáy….
Từ khi chúng lũ lượt xâm chiếm Hạ giới. Con người buộc phải nghe theo mọi mệnh lệnh của chúng, con người dâng lên cho chúng mọi thứ mà chúng yêu cầu kể cả đó là linh hồn. Họ sợ, họ đơn độc và cảm thấy yếu đuối, họ không có khả năng chống lại cũng không có can đảm đứng lên…họ đang rất tuyệt vọng, khi ánh sáng trong họ dần héo tắt, khi hi vọng sắp lụi tàn thì…
Nhìn thấy được sự bất hạnh và đau thương của con người nơi Hạ giới, các vị tiên nhân trên Tiên giới rất tức giận vì hành động của bọn ác ma và thương cảm với nỗi khổ của con người. Các vị Tiên nhân theo ý chỉ của Thượng Đế hạ phàm để giúp đõ con người chống lại Qủy Đạo. Cũng từ đó mà hình thành cuộc chiến giữa Tiên Đạo và Qủy Đạo. Các vị Tiên Nhân từ khi xuống Hạ giới vì là nguyên thần của Tiên, nên vùng đất mà họ chọn để định cư đã được thanh tẩy, xua đi yêu khí của bọn yêu ma. Để đảm bảo được sự an toàn về địa lý và cơ địa phù hợp với cuộc chiến chống lại Qủy Đạo, các vị Tiên Nhân chọn một vùng đất gần một ngọn núi cao nhất -Thái Sơn và lấy tên đặt cho vùng đất này là Thần Địa, ám chỉ vùng đất này là của cao nhân thần thánh, đất đai phì nhiêu, cây cối xanh tươi, là một vùng đất tốt để đóng đô. Sau khi Thần Địa hình thành, các vị Tiên nhân đã đưa con người đến đây sinh sống, họ không chỉ bảo vệ mà còn dạy cho con người tất cả mọi thứ từ cách sử dụng tri thức đến các kỹ thuật chiến đấu nhằm chống lại Qủy Đạo. 
Quang Đạo không chỉ là một Tiên nhân với tài trí và phép thuật cao xường, ông còn là người tài giỏi đứng đầu trong các vị Tiên nhân thần thánh, ông xây dựng một học viện đào tạo nhân tài trên ngọc núi Thái Sơn và lấy tên là “Thái Dương Thần Sơn Viện”. Ông cùng các vị Tiên nhân, thần thánh bốn phương giúp đào tạo những con người có năng lực, cũng như có duyên với tài năng mà tạo hóa ban cho.
Từ khi các vị Tiên nhân Thần Thánh hạ phàm và ra tay giúp đỡ cho con người, bọn yêu ma của Qũy Đạo đã mất đi một lượng lớn nguồn sức mạnh thu thập từ con người. Xung quanh vùng đất Thần Địa, có một kết giới phép thuật rất mạnh, một màng lưới bảo vệ vô hình, không một tên yêu ma nào có thể đến gần, chỉ cần chạm tay vào thôi cũng đủ để bọn chúng tan biến vào hư vô. Con ngừơi bắt đầu một cuộc sống mới ở đó. 
Vua của Qủy Đạo- Dũ Cấn, là kẻ tàn ác nhất chuyên sử dụng tà thuật hại người, dưới tay hắn là cả một đội quân địa ngục khát máu. Hắn ta có một vẻ đẹp quyến rũ chết người với đôi mắt sâu thẳm, mái tóc bạch kim, một khuôn mặt điển trai tựa thánh thần, hắn là kẻ mang vẻ đẹp hoàn hảo nhất cũng là kẻ mạnh nhất. Sức mạnh ma thuật đen tối của Dũ Cấn mạnh đến nỗi không một ai có thể đứng ra chống lại hắn, ngoài Tiên Đạo ra, Dũ Cấn rất nể Độc Sát Lang, một quái thú thượng cổ ngàn năm, được sinh ra từ Hồn Sói trong bóng đêm và ánh trăng chết chóc, Độc Sát Lang lang thang trong bóng đêm đến khi Dũ Cấn mời hắn về tham gia cuộc chiến Tiên-Ma, Độc Sát Lang đồng ý tham gia với sự tự do hoặc bất cứ thứ gì hắn muốn có. Dũ Cấn thỏa hiệp thành công với Độc Sát Lang, vì Độc Sát Lang là một quái thú trung lập, hắn ta không chọn đứng về bất cứ một phe phái nào, hắn ta thích hoặc muốn làm gì thì làm, không ai có quyền ngăn cản dù cho đó là Thượng Đế hay Dũ Cấn, Độc Sát Lang được cho là một tên tay sai thiện chiến nhất, một cánh tay phải vô cùng đắc lực của Dũ Cấn, hắn là nỗi sợ cũa Tiên Đạo và cả Qủy Đạo bởi tính khát máu gê gớm. 
Độc Sát Lang rất ương ngạnh và háo thắng. Trong một cuộc chiến diễn ra với một trong tứ thần của Tiên Đạo, Độc Sát Lang đã tự mình tham chiến bất chấp kế hoạch của Đại Tư Lệnh- Basa, một mình Độc Sát Lang cùng với móng vuốt của hắn đã xé nát cả đội quân Tiên nhân, giết chết tư lệnh Ân Quang của Tiên Đạo trong tích tắc khiến cho tư lệnh Basa cảm thấy kinh hồn với sức mạnh của hắn. Không chỉ vậy, có nhiều cuộc chiến Độc Sát Lang đã tự sát hại quân mình với lý do là không cùng quan điểm chiến đấu và hắn thích hành động một mình, Dũ Cấn nhiều lần cảm thấy không hài lòng và tức giận vì sự xem thường và không tôn trọng đội quân của Âm giới cũng như mệnh lệnh của Dũ Cấn và các vị tư lệnh. Nhận thức được sự khát máu, háo thắng và kiêu ngạo của Độc Sát Lang, Dũ Cấn dù rất tiếc về sức mạnh của hắn, nhưng nếu để Độc Sát Lang tiếp tục hành động như vậy có thể sẽ dẫn tới thương vong thất bại cho Qủy Đạo, nên đã thi triển ma thuật mạnh nhất của mình “Phong ấn” Độc Sát Lang ở một nơi bí mật, không ai biết được nơi đó là ở đâu, chỉ biết rằng thỉnh thoảng vào ngày trăng tròn không mây không sao, cả Âm giới lẫn Hạ giới đều nghe một tiếng hú giận dữ kéo dài đến kinh sợ. 
Một buổi sáng trong lành, người dân trong vùng đất Địa thần cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, họ có thể sống trong yên vui mà họ chưa từng cảm nhận được trong thời gian qua, mọi người làm việc cùng nhau, cảnh sắc tuyệt đẹp do thiên nhiên ban tặng, bầu trời xanh thắm, mây trắng gợn bay, gió thổi dịu nhẹ, tiếng chim hót, hương thơm lúa chín, tiếng mọi người cười nói vui vẻ, tiếng trẻ con đọc bài, mọi thứ rất sôi nổi…
Trên cánh đồng hoa ngũ sắc của địa chủ họ Vương, đây là một trong những cánh đồng hoa rộng lớn nhất, rất nhiều loài hoa được trồng nơi đây để phục vụ nhu cầu cho Thần Địa đặc biệt là nhu cầu trang trí cho các ngày lễ lớn, các cô gái đang chăm chút cho những bông hoa xinh đẹp để chuẩn bị cho ngày hội trăng rằm sắp tới. Mặt trời đã xế trưa, các cô gái tranh thủ ăn uống và nghỉ ngơi dưới gốc cây bàng lớn…
-Lý Lan! Lý Lan!!! 
Lý Lan xoay người ra nhìn các chị em và  mỉm cười.
-Nghỉ trưa đi Lan, muội làm từ sáng đến giờ không mệt sao?
Lý Lan đang chăm cho những cây hoa cẩm tú cầu, cô vội vàng bước lên, dùng hai tay phủi phủi bộ quần áo lấm lem bùn trên người. Lý Lan là một cô gái xinh đẹp, hiền lành, tốt bụng với nước da trắng ngần, dáng người thon thả và nụ cười tỏa nắng, cô rất được mọi người yêu quý. Mọi người trong trại Hoa Viên không ai rõ cô xuất thân từ đâu, chỉ biết rằng khi Thần Địa hình thành, các Tiên nhân hạ phạm dẫn dắt cứu rỗi con người trong chuyến di cư, họ đã phát hiện ra cô đang nằm thoy thóp bên cạnh xác của người thân với đôi mắt ngấn lệ, cô được đưa về Thái Dương Sơn cứu chữa và trở thành người dân nơi đây.
 Cách gốc cây bàng không xa, bên kia vườn hoa, có một người đang chăm chú nhìn ngắm Lý Lan. Đó là cậu con trai út -Thiên Hải  của Vương địa chủ vườn hoa “Hoa Viên”, cậu đã thầm để ý Lý Lan từ khi cô được nhận vào làm việc. Đã vài lần cậu ngỏ lời với cô, nhưng cô vẫn luôn từ chối.
-Lý Lan, muội nhìn xem, có phải Thiên Hải thiếu gia đang nhìn cô hay không?
Lý Lan đưa tay lên tầm mắt nhìn, đúng là vậy, cô thở dài:
-Vâng ạ, lại là cậu ấy. 
Trúc Hân, dùng vai mình đẩy nhẹ vai Lý Lan trêu:
-Muội chịu cho rồi, cậu ấy không những là con trai út của địa chủ chúng ta, cậu ấy vừa là một trong các học viên ưu tú của Thần Dương Sơn Viện, tướng mạo phong lưu, tài giỏi, hiền lành nhân đức. Biết bao cô gái để mắt, mong muốn được lọt vào đôi mắt của cậu ấy. Muội thật ngốc.
Trúc Hân nói với dáng điệu tâng bốc, Lý Lan thấy thế liền trêu lại:
-Vậy muội cho tỷ đấy hihi muội không mong quyền lợi sung sướng gì đâu, chỉ mong cuộc sống yên bình như thế này, sống trọn cuộc đời ở đây… đối với muội, như vậy, đã đủ rồi….

-Nhìn kìa! Hình như có người tới… Là Xuân Hương tiểu thơ của nhà họ Đinh. 1 cô gái nói.
-Đúng rồi!!! Cô ấy đến đây làm gì nhỷ?
Trúc Hân đưa tay lên sau đầu, ngã nhẹ xuống gốc cây Bàng bảo:
-Còn gì để hỏi nữa, đương nhiên là đến tìm Thiên Hải thiếu gia của chúng ta rồi. Ai mà không biết cô ấy phải lòng thiếu gia đã nhiều năm nay…
Lý Lan nhìn theo hình bóng của Thiên Hải và Xuân Hương khuất vào trong vườn hoa Lan….
Thiên Hải chậm rãi bước đi, vẫy vẫy cây quạt trắng to một cách đều đặn:
-Xuân Hương tiểu thơ cất công đến đây, chăng là có chuyện gì sao?
Xuân Hương mỉm cười nhẹ, yêu kiều dùng vạt áo che miệng lại, nồi danh là một nhan sắc có tiếng, cầm kỳ thi họa đều giỏi… nhưng sao những điều này chưa đủ để khiến cô có được tình cảm của Thiên Hải. 
-Công tử, nay Xuân Hương ghé thăm để mang đến món bánh Hoa quế, do đích thân tiểu nữ làm, mông công tử không chê …
Xuân Hương gật đầu nhẹ, cô hầu kế bên hiểu ý, dâng lên giỏ bánh cho Thiên Hải. 
-Tiểu thơ cất công làm bánh đãi Thiên Hải, Thiên Hải sao dám từ chối…!
Vẫn câu nói khách sáo đến lạnh lùng, Xuân Hương cảm thấy thoáng có chút khó chịu, một phần vì buồn khổ, một phần vì thời gian vừa qua ai ai cũng đàm tiếu cô một mình đơn phương dõi theo Thiên Hải, bảo cô không có hi vọng…Cô muốn có tình cảm của Thiên Hải, dù chỉ chút ít.
-Công tử, tình ý của Xuân Hương chằng lẽ, công tử….
Ngay lúc này, người hầu của trang trại Hoa Viên chạy vào bẩm báo với Thiên Hải:
-Bẩm công tử, bên Dương Thái Sơn Viện cho người cử xuống bảo có việc cần gặp công tử!
Như bắt được vàng, Thiên Hải nhanh chóng xếp quạt vào tay, bảo:
-Được rồi, ta sẽ đến ngay!!
Khi bước đi vài bước, Thiên Hải không quên quay đầu lại nhẹ nhàng nói:
-Tiểu thơ thứ lỗi, hẹn tiểu thơ khi khác sẽ nói chuyện nhiều hơn. Cáo từ.
Và nở một nụ cười bước đi thẳng để lại cho Xuân Hương một cảm giác bối rối.
Trên đường đi, Thiên Hải mỉm cười:
-Tiểu Trác, ngươi “cứu bồ” hay lắm 
Tiểu Trác quay lai, nhìn Thiên Hải, vừa cười vửa gãi gãi mài tóc búi của hắn:
-Hề hề, dạ bẩm thiếu gia, thật sự là có người bên Thái Dương Sơn Thần Viện muốn cầu kiến thiếu gia ạ…
-Sao….? 
“Đã có chuyện gì ….” Thiên Hải suy nghĩ…. Cậu cảm thấy có gì đó không ổn, vì khi Thiên Hải xin phép xuống núi vì việc riêng, đã được sự đồng ý của các trưởng lão và sư phụ, nay Thái Dương Sơn Viện cử người đến gặp trực tiếp, trừ khi…
Thiên Hải bước vào phòng chờ, quả thật là đồng môn của cậu.
-Vương huynh!!! Đệ chờ huynh nãy giờ.
Đó là Cơ Quai, sư đệ của Thiên Hải, nhỏ hơn cậu 1 cấp bậc. Vừa nhìn thấy Thiên Hải, Cơ Quai vui vẻ chạy đến.
-Cơ Quai, sao đệ lại ở đây? Sư phụ có dặn dò gì hay sao?
Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi liếc nhìn Tiểu Trác, Thiên Hải hiểu ý, cho Tiểu Trác lui xuống:
-Giờ đệ nói được chứ! Thiên Hải xòe cái quạt trắng vẫy vẫy như một thói quen.
Cơ Quai chậm rãi có phần lưỡng lự nói:
-Bên nhóm “Giả kim thuật” đã cảm nhận được nơi phong ấn của Độc Sát Lang!
Thiên Hải ngạc nhiên, tay ngưng phẩy quạt.:
-Độc Sát Lang, quái thú thượng cổ? Đã tìm được rồi sao?
Cơ Quai lắc đầu, nhắm mắt:
-Vẫn chưa biết được địa điểm thật sự, họ chỉ mới cảm nhận được, vì nó nằm ở bên ngoài kết giới của Thần Địa.
Thiên Hải xếp quạt lại trầm tĩnh:
-Sư phụ muốn chúng ta làm gì?
Cơ Quai bước đến gần, dặt tay lên vai Thiên Hải:
-Thu phục Độc Sát Lang, biến hắn thành người của ta, cùng chống lại Ma phái. Người bảo đệ kêu huynh trở lại Thái Dương Thần Viện gấp để bắt đầu kế hoạch.
Thiên Hải cảm thấy khó hiểu “ Qủa thật Sư phụ không muốn ta được nghỉ ngơi, mới xin nghỉ phép xuống núi được vài ngày… nay phải lên núi lại rồi haiz…..” Thiên Hải thở dài. Cơ Quai mỉm cười như hiểu ý, cậu ta vỗ vỗ vai Thiên Hải cười bảo:
-Vương huynh làm sao mà có thể xa được chúng đệ chứ haha..
Thiên Hải mỉm cười dùng quạt gõ nhẹ lên đầu sư đệ Cơ Quai của mình. Việc cậu xin sư phụ xuống núi, mục đích duy nhất là để gặp Lý Lan, nay cũng đã gặp, dù không nói với nhau được câu nào, nhưng như vậy đối với cậu cũng đủ rồi.

Bên ngoài cổng vào cửa trang trại Hoa Viên, Xuân Hương cùng hầu gái của mình chậm rãi dạo bước bên hai hàng hoa Diên Vỹ, cô hầu gái thấy tiểu thơ của mỉnh im lặng, cô liền nói trống không thể hiện thái độ tức giận:
-Công tử Thiên Hải thật không có thành ý, tiểu thơ đã đích thân làm bánh mời hắn mà hắn ta dửng dưng như không, thật là…

-Suỵt… Tiểu Thúy, coi chừng cái miệng muội đấy…

Tiểu Thúy vội lấy hai tay che miệng, lí nhí nói:

-Xin tiểu thơ thứ lỗi, tại em tức thay cho tiều thơ… công tử rõ không biết điều mà…
Xuân Hương thở dài, dừng bước:

-Đã 2 năm rồi, không biết công tử có hiểu thành ý của ta không? Sao công tử cứ hờ hững với ta… phải chăng công tử còn gì đó không vừa ý ta…

Tiểu Thúy bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, cô vội vàng bẩm với Xuân Hương:

-Dạ thưa tiểu thơ, em có nghe những cô gái chăm hoa trong vườn hoa bảo rằng…
-Muội nói đi! Xuân Hương đưa tay vuốt một bông hoa Diên Vỹ, đôi mắt buồn thương.

Tiểu Thúy cắn môi, tặc lưỡi nói:

-Dạ, bọn họ nói rằng, Thiên Hải công tử đã phải lòng một con bé làm hoa trong nhà họ Vương.

Xuân Hương mở to mắt rất ngạc nhiên pha lẫn sự ghen tức, cô bất ngờ  bóp chặt bông hoa bé nhỏ mà cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve. Giọng Xuân Hương run run:

-Tiều Thúy…muội có biết cô gái ấy tên là gì không….

Tiểu Thúy vội nói nhỏ lên tai của Xuân Hương không quên dùng tay che lại:

-Thưa tiểu thơ, Cô gái đó tên là Lý Lan.

Xuân Hương nhíu mày trên khuôn mặt xinh đẹp của mình, lo âu

-Lý Lan….???


Vườn hoa mai đang trổ, những nụ hoa e ấp xinh đẹp đến lạ thường, những giọt sương mai lấp lánh đọng lại trên hoa, trên lá lung linh như những viên ngọc được tạo hóa ban tặng để tôn thêm nét đẹp của chúng. Lý Lan đưa tay rẽ nhẹ một cành mai, cô nhìn thấy một bóng dáng thân quen, là Thiên Hải thiếu gia. Hôm nay cậu sẽ lên núi sớm, mái tóc dài đã được búi gọn cao với một mảnh vải trằng dài đến vai, bộ trang phục màu trắng nhìn rất thoát tục, trông cậu vừa mạnh mẽ ra dáng đạo sĩ vừa mềm mỏng như thư sinh, trên tay cậu vẫn là chiếc quạt màu trắng đó, chiếc quạt mà cậu luôn mang theo bên người. Cậu nghe tiếng bước chân, Thiên Hải xoay người lại, nhìn thấy Lý Lan cậu mỉm cười một nụ cười dịu dàng. Lý Lan cảm thấy ngượng ngùng khi thấy nụ cười đó. Cô bối rối. Thiên Hải bước đến:
-Nay huynh sẽ lên núi trở về Thái Dương Sơn Thần Viện…
Lý Lan vẫn còn bối rối, cô không dám ngước mặt lên nhìn Thiên Hải, lí nhí trả lời:
-Vâng, thiếu gia… tiểu nữ có nghe nói…
Thiên Hải mỉm cười, nắm tay Lý Lan, mở xòe các ngón tay của cô ra. Lý Lan giật mình, bất ngờ xen lẫn chút xấu hổ, cậu nói:
-Đây là miếng ngọc bội mà muội đã làm hỏng một bên, huynh đã cho người sửa lại. Đây, huynh đưa lại cho muội.
Lý Lan nhìn miếng ngọc bội trong tay, vui mừng ngước mặt lên nhìn Thiên Hải vừa cười vừa cám ơn:
-Muội cám ơn huynh nhiều lắm!
-Cuối cùng muội cũng chịu nhìn thẳng vào ta .
Lý Lan ngơ ngẩn nhìn Thiên Hải, hóa ra cậu có nét đẹp tựa như Phan An thần thánh… vậy sao đến giờ cô mới nhận ra…
-Muội…
-Khi đại sự hoàn thành, huynh sẽ tìm muội. Muội sẽ đợi huynh chứ.
Lý Lan bối rối, cô cúi mặt xuống
-Tại sao là muội, Xuân Hương tiểu thơ xinh đẹp và tài giỏi đến vậy….
Thiên Hải nắm lấy bàn tay Lý Lan:
-Những năm qua, muội phải là người hiểu hết tình cảm của huynh chứ, Lý Lan…

-Sư huynh, sao huynh đến đây mà không nói đệ làm đệ tìm huynh mãi,  ta khởi hành chứ… ơ …ơ…

Cơ Quai bất ngờ xuất hiện, có vẻ cậu không đoán trước được chuyện gì xảy ra ở đây. Cơ Quai cảm thấy không ổn…. Thiên Hải vội buông tay Lý Lan, bước đi:

-Ta khởi hành ngay kèo sư phụ lại mong.

Lý Lan bất ngờ, ngạc nhiên hỏi:

-Các huynh sẽ đi bằng ngựa hay đi bộ lên núi sao?

Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi nhìn Lý Lan, cười lớn bảo:

-Ha ha ha cái đó chỉ dành cho người thường thoy, đối với những đạo sĩ tu Tiên như chúng tôi, chúng tôi sẽ bay.

Lý Lan mở to mắt ngạc nhiên:

-Bay?

Cơ Quai nháy mắt với Thiên Hải:

-Cô ấy không tin chúng ta kìa, xem nhé.

Nói xong, Cơ Quai thi triển phép thuật, y dùng linh ấn gọi Hồn Kiếm, ngay lập tức thanh kiếm phía sau lưng y bay ra nhập với Hồn Kiếm trở nên to hơn như ảo ảnh, Cơ Quai bay lên đứng trên thanh Hồn Kiếm, khí thế ngút trời. Thiên Hải cũng bay lên không trung đứng trên thanh Hồn Kiếm ấy, cậu nhìn trong sự ngạc nhiên của Lý Lan, cũng phải, đó giờ cậu có bao giờ khoe mẽ về sức mạnh hay khả năng của cậu với mọi người đâu.

-Nay ta chỉ hẹn gặp một mình muội để gửi lại mảnh ngọc bội đó, khi hoàn thành đại sự xong. Ta sẽ trở về.

Nói rồi, Thiên Hải cùng Cơ Quai trên thanh Hồn Kiếm đó bay mất.Chỉ còn lại đám khói trắng phất phơ trên bầu trời….

-Đạo sĩ tu Tiên…?

Lý Lan ngẩn người nhìn theo bóng dáng của hai người họ đến khi họ hòa lẫn vào trong mây gió và biến mất.



Trên núi Thái Dương, ngọn núi thần thánh -Thái Dương Sơn Thần Viện được xây dựng trên đỉnh núi này, phong cảnh thoát tục thanh tĩnh như bồng lai, người thưởng đến đây phải leo hơn vạn bậc thang mới có thể đến được, đây là nơi đào tạo những con người có khả năng tài giỏi, có sức mạnh hơn người, những học viên nơi đây đều là những người được tuyển chọn gắt gao, họ phải qua một quá trình đào tạo nghiêm khắc để trở thành các đạo sĩ giỏi, nhiệm vụ của họ là để bảo vệ con người, tiêu diệt Âm giới đem lại cuộc sống bình yên cho Hạ giới.

-Nhìn kìa, là Hồn Kiếm của Cơ Quai! Đại sư huynh về rồi!!!

Các huynh đệ của Thái Dương Sơn Thần Viện nhìn lên cao, chỉ tay về phía vệt sáng của Hồn Kiếm đang bay trên bầu trời, họ cảm thấy vui mừng và hô to tên của Thiên Hải. Thiên Hải mỉm cười và thả mình rơi xuống giữa không trung, với độ cao hơn ngàn trượng nếu là người thường làm như vậy chẳng khác nào là tự tử, cậu lượn một vòng giữa mây và gió, Thiên Hải đáp xuống nhẹ tựa lông hồng, điều này có là gì đáng kể với các đạo sĩ nơi đây. Đặc biệt, Thiên Hải còn được mọi người đặc biệt danh là “Vua gió”, vì khả năng của cậu là điểu khiển “Khí”, cũng như vũ khí cậu sử dụng là chiếc quạt sắt màu trắng đó. 

-Sư huynh, mừng sư huynh trở về.

-Ta chỉ đi có mấy ngày mà các đệ đã nhớ đến vậy sao?

-Sư huynh, chỉ có sư huynh mới có thể lãnh đạo nơi đây, các đệ còn phải học hỏi nhiều rồi!

-Vương Nhi!!!

Là sư tổ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Viện, người bước ra tử cửa môn quan, có vẻ như người đã biết được Thiên Hải mới đến nơi.
Thiên Hải, cuối người, hay tay chắp lại vào nhau hành lễ với sư phụ Đạo Quang.

-Vương Nhi bái kiến sư phụ.

-Con về đúng lúc ta có một chuyện cần bàn với con, theo ta vào trong…

-Dạ, sư phụ…
Thiên Hải vội bước theo sư phụ đến căn phòng riêng của người, Thiên Hải nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, bên trong căn phòng ngoài sư phụ và Thiên Hải ra, còn có 3 vị huynh đệ khác: Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn, là trưởng nhóm của các nhóm “Thần Khí” trong Thái Dương Sơn Thần Viện, Sư phụ đã tập hợp họ ở đây.
-Tình hình hiện nay của chúng ta thế nào rồi?

-Bẩm sư phụ, mọi con người của Thần Địa chúng ta vẫn sống yên ổn hòa bình ạ! Quốc Dân của nhóm “Hỏa” vội vàng bẩm tấu

-Vậy còn chuyện đào tạo các đồng môn?

-Hiện chúng con vẫn đang ráo riết ôn binh luyện võ, mọi hoạt động đều được thực hiện nghiêm túc và tiến bộ. Thủy Liên của nhóm “Thủy” trả lời.

-Vậy còn “ma phái” ?

Địa Sơn ôm thanh kiếm ngang ngực, lưng tựa vào chiếc cột sắt, ôm đồm trả lời:
-Chúng vẫn chưa có hoạt động nào đang gây lo ngại.

Đạo Quang quay sang nhìn Thiên Hải, nghiêm túc :
-Vương Nhi, con xuống núi đã hai ngày, con thu thập được những gì?

Thiên Hải xếp chiếc quạt vào lưng áo, chắp hai tay hành lễ với sư phụ:
-Bẩm sư phụ, bọn yêu ma đang liên kết với các thuật sĩ tà thuật tìm cách phá hủy kết giới của chúng ta. Con còn biết được một tin đáng lo ngại, chúng sẽ tìm cách mở khóa phong ấn cho quái thú thượng cổ và lại một lần nữa dùng chúng để tấn công chúng ta.
Quốc Dân nhăn mặt, hắn liếc nhìn Thiên Hải tỏ vẻ hoài nghi:
-Độc Sát Lang?
Thủy Liên cũng cảm thấy có phần lo sợ khi nghe đến cái tên này:
-Tên quái thú bị Dũ Cấn phong ấn? Dù các nhà giả kim thuật của chúng ta có gắng mấy cũng không thể tìm ra được nơi phong ấn của Dũ Cấn đã cất giấu hắn!!!
Địa Sơn nhìn lên trên phong nhà, đáp:
-Dù thế nào đi nữa, chỉ cần chúng ta tìm được nơi phong ấn Độc Sát Lang, mọi chuyện sẽ được giải quyết rõ ràng.

Đạo Quang đưa mắt nhìn 4 vị đệ tử của mình, ông ra lệnh :

- Độc Sát Lang, một quái thú trung lập, được bên Ma phái mời gọi tham gia   cuộc chiến Tiên-Ma, với sức mạnh của hắn, chúng ta cần phải cẩn trọng. Độc Sát Lang sẽ không đồng ý nghe lời bất cứ ai dù đó là Ma phái hay Thượng Đế, nếu có thể cầm chân hắn, không để hắn dính dáng đến cuộc chiến, Ma phái sẽ bị bất lợi khi mất đi một sát thủ thiện chiến.Ta cần các con đến hỗ trợ nhóm “Gỉa Kim thuật”, nhanh chóng tìm ra nơi phong ấn Độc Sát Lang. Không được giết, ta cần hắn sống. Các con sẽ tập hợp thành 1 nhóm 4 người, có nhiệm vụ truy tìm phong ấn Độc Sát Lang.

-Đệ tử đã rõ!!!

Vừa rời ra khỏi phòng, Cơ Quai và các sư đệ đồng môn bên nhóm “Khí” liền vây quanh Thiên Hải tò mò hỏi thăm:
-Sư phụ gọi huynh thật ra là vì chuyện của Độc Sát Lang à? Huynh sẽ cùng với 3 trưởng nhóm còn lại truy tim sao?
-Các đệ đã biết rồi thì còn hỏi làm gì? Thiên Hải bất ngờ hỏi
-Các đệ chỉ muốn chắc chắn thoy, sư huynh giỏi như vậy chắc chắn sẽ tìm được nơi phong ấn và thu phục được con quái thú đó.
-Chưa chắc, các đệ đừng quên “Địa”, “Thủy”, “Hỏa” cũng là những đồng môn rất giỏi, năng lực của họ có khi còn hơn ta rất nhiều. thật chưa thể biết được ai hơn ai.
Thiên Hải mỉm cười, xòe chiếc quạt trắng, vẫy vậy và ung dung bước đi.
Các sư đệ của Thiên Hải nhìn nhau ngơ ngẩn rồi vội đuổi theo Thiên Hải:
-Sư huynh, đợi các đệ với!!!



Buổi tối ở chân cúi, phía xa xa kết giới Thần Địa hướng Bắc khoảng vài trượng. Đã gần sắp đến ngày trăng tròn, nên ánh sáng từ mặt trăng tỏa ra nhiều vầng soi sáng muôn nẻo, gió thổi vi vu, cây cối rung rinh nhẹ, đem lại cảnh giác thanh tĩnh. Mọi thứ có vẻ yên ắng, chợt một ánh sáng lóe lên, phát ra từ thanh gươm của Địa Sơn-trưởng nhóm của nhóm “Địa”, cậu ta vung thanh gươm giết chết một sinh vật. Thủy Liên và Thiên Hải nghe tiếng sát gươm liền đi đến:

-Có chuyện gì vậy?

Địa Sơn cất thanh gươm vào trong bao ở sau lưng, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu:

-Ngạ Qủy, chúng lại theo dõi ta!

-Chắc chúng cũng biết chúng ta đang đi tìm nơi phong ấn Độc Sát Lang.

Bỗng trên cây, cành lá rung động mạnh, ba người cầm vũ khí hướng về phía âm thanh lạ thì Quốc Dân từ trên cây xuất hiện, vẻ mặt trầm tĩnh, suy tư, hơi nhíu mày:

-Các người làm gì vậy? Sao chỉa vũ khí vào ta?

-Huynh làm mọi người hết cả hồn đấy!
Quốc Dân nhảy từ trên cành cây xuống:
-Càng ở sâu trong rừng càng nhiều Ngạ Qủy, chúng ở đâu ra mà lắm thế không biết.
Thủy Liên liền đáp:
-Huynh còn hỏi nữa sao, từ khi kết giới Thần Địa hình thành, bọn chúng k thể đến gần con người để mà trộm cắp, bắt cóc trẻ con nữa, nên đương nhiên bọn chúng lang thang nơi đây… tìm thời cơ tấn công những ai xui xẻo vác mạng qua đây.
Quốc Dân chìa môi trước câu trả lời của Thủy Liên:
-Dù gì chúng ta cũng được xem là “Tứ thần” của Thái Dương Sơn, chỉ có mỗi việc tìm nơi phong ấn mà cũng không xong thì mất mặt lắm. 
Địa Sơn cười khẩy:
-Khì…huynh cũng sợ mất mặt sao, mặt huynh đâu được đẹp.
Quốc Dân liếc nhìn Địa Sơn, rồi quay sang nhìn Thiên Hải nháy mắt:
-Thiên Hải, huynh là đúng đầu nhóm “Khí” sức mạnh điều khiển gió của cậu nổi danh thiên hạ, huynh có thể…
Thiên Hải ngước nhìn Quốc Dân, tay không ngừng vẫy vẫy quạt:
-Huynh muốn ta nhờ các tinh linh của Gió đi tìm giúp đúng không?
Quốc Dân cưới to tít mắt:
-Hahaha, Thiên Hải huynh đúng là hiểu chuyện!
-Có lẽ các tinh linh sẽ giúp chúng ta mau chóng tìm ra hơn chỉ với sức của 4 người.
Thiên Hải xếp quạt đưa cho Quốc Dân cầm giữ, cậu thi triển phép thuật dùng ngôn ngữ thông qua suy nghĩ kêu gọi sự giúp đỡ của các tinh linh Gió trong rừng. Bỗng gió tong rừng thổi lên xoay quanh Thiên Hải, từ các hướng trong rừng những đóm sáng nhỏ xuất hiện tụ tập xung quanh Thiên Hải, như hiểu ý… các tinh linh nhỏ bé bắt đầu bay ra tứ hướng nhận nhiệm vụ từ Thiên Hải. Khi các tinh linh bay mất, các vòng gió vây quanh Thiên Hải dần tan biến:
-Xong, khi nào phát hiện được gì, họ sẽ thông báo cho ta.
Thiên Hải với lấy chiếc quạt trên tay cảu Quốc Dân và bước đi thong thả. Quốc Dân há mồm nhìn theo Thiên Hải, Địa Sơn thấy vậy liền hỏi:
-Huynh mê mần phong thái của cậu ấy rồi á?
Quốc Dân lắc lắc cái đầu của hắn, hắn nhìn theo Thiên Hải mà nói trong sự ngập ngừng…:
-Chiếc quạt của huynh ấy làm bằng sắt, nó nặng kinh khủng, có thể nói nặng hơn cả thanh gươm ngọc bí truyền của sư phụ Quang Thanh bên nhóm “Hỏa” của ta. … Vậy mà tại sao trên tay huynh ấy, chiếc quạt có vẻ nhẹ nhàng thoát tục đến lạ thường….
Thủy Liên cũng chớp chớp mắt ngưỡng mộ:
-Sức mạnh của huynh ấy đáng nể thật!
Địa Sơn mỉm cười:
-Không hổ danh là người đứng đầu “Tứ thần”

Trời đã gần sáng, ánh mặt trời vẫn chưa ló dạng, mặt trăng vẫn còn ngự trị… màn đêm hờ hững kéo dài…. Một hình ảnh thân quen lãng vãng, nửa thật nửa ảo, một khung cảnh chiến tranh đau thương, khói lửa mù mịt, có rất nhiều người chết, một đứa bé đang khóc, bên cạnh đứa bé đó có hai xác người… chính là….cha mẹ Lý Lan. 
Lý Lan giật mình tỉnh giấc, cô thở gấp từng khúc, khắp người run bần bật, giấc mơ đó chính là quá khứ mất mát đau thương của cô. Cô nhắm mắt, tay đưa lên trán, thỏ thẻ:
-Cha, mẹ…
Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng….

Mặt trời đã mọc, ánh nắng chiếu rọi soi sáng nhân thế, một ngày như mọi ngày, mọi người nơi đây sinh sống vui vẻ, yên bình. Trong trang trại “Hoa Viên”, Lý Lan đang hái những bông hoa Anh Túc thành bó để trang trí cho lễ hội Trăng Rằm sẽ diễn ra vào ngày mốt. Lý Lan thờ thẩn hái, cô không tập trung vào việc cô đang làm, đầu óc cô mãi suy nghĩ về giấc mơ tối qua…
-Vật này là của cô sao?
Lý Lan nghe giọng nói, cô giật mình quay qua. Trước mắt cô là một cô gái xinh đẹp như hoa, cô ấy đang cầm trên tay miếng ngọc bội của Lý Lan. Lý Lan như bất ngờ, câu nói thốt ra từ miêng trở nên không trọn vẹn:
-Xuân… Xuân Hương tiểu thơ, đó là …miếng ngọc bội của…
Xuân Hương chậm rãi đến gần Lý Lan, cô đảo mắt như dò xét tình địch của mình một cách thận trọng.
-Sao cô có vẻ lúng túng thế. Ta có làm cô sợ không?
Lý Lan cuối mặt ngượng ngùng:
-Dạ, không ạ, Lý Lan không dám…
Xuân Hương mỉm cười thành tiếng, cô yểu điểu dùng vạt áo che miệng, có vẻ giễu cợt:
-hihihi Hóa ra cô cũng tầm thường thoy mà .
Lý Lan cảm thấy khó chịu vì sự khinh thường này, dù cô xuất thân không cao sang thượng lưu, nhưng cũng không có quyền xem thường cô như vậy:
-Tiểu thơ nói vậy là sao… tôi…
Xuân Hương nghênh mặt, nghiêng đầu nhìn Lý Lan ý tỏ thái độ cấp bậc chênh lệch:
-Ta muốn xem, cô có gì mà khiến thiếu gia Vương Thiên Hải đem lòng yêu mến, hóa ra cô cũng chẳng có gì hơn ta…
Xuân Hương đi vòng xung quanh Lý Lan châm chọc:
-Một dáng người tầm người, nhan sắc cũng chẳng có gì nổi trội để sánh ngang với ta…. Phải chăng…
Lý Lan kiếm chế sự tức giận trong người, cô không muốn bất lịch sự, không tôn kình thượng khách của Vương nha trang, cô vẫn từ tốn nói:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi mảnh ngọc bội tôi vừa đánh rơi.
Xuân Hương nghiêm giọng:
-Muốn ta trả cho cô? Được thôi, ta hẹn cô giờ Tuất ở bìa rừng phia Bắc Thái Sơn, cô đến đúng hẹn, ta sẽ trả cho cô.
Nói xong đoạn, Xuân Hương ngoảnh mặt bỏ đi để lại cho Lý Lan 1 cảm giác tức tối khó chịu” Tại sao lại như vậy chứ, là vì Vương Thiên Hải thiếu gia sao? Ta có làm gì cô đâu chứ… thật là đáng ghét mà…”
-Vương thiếu gia…



Bìa rừng phía Bắc núi Thái Sơn, đây là một vách núi khá cao, phía sau là một dòng sông chảy xiết. Giờ Tuất đã đến, Lý Lan đã có mặt từ rất sớm, cô kiên nhẫn chờ đợi và đến đúng hẹn. Việc gì cô phải mạo hiểm vì miếng ngọc bội đó chứ, nó không phải là thứ có giá trị vật chất, nhưng đối với cô, đó là kỷ vật duy nhất của người thân để lại. Cô không thể để mất.
-Đến sớm thế sao? Vì miếng ngọc bội này ak?
Lý Lan:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi miếng ngọc.
Xuân Hương đi cùng Tiểu Thúy, cô hầu gái lẻo miệng đáng ghét. Thấy Lý Lan quyết tâm lấy lại miếng ngọc bội, Xuân Hương cầm miếng ngọc bội trước mắt Lý Lan:
-Cô muốn lấy lại nó đến như vậy? có phải đây là vật đính ước giữa cô với người…
Lý Lan tức giận:
-Xin tiểu thơ đừng nói hàm hồ. đây là kỉ vật duy nhất của cha mẹ để lại cho Lý Lan.
Tiểu Thúy nhanh chóng lấp liếm:
-Tên phụ việc đáng ghét không biết tiểu thơ ta là ai sao mà dám bảo tiểu thơ ăn nói hàm hồ…
Lý Lan bối rồi:
-Ta không cố ý… chỉ là…
Xuân Hương nhíu mày:
-Kỷ vật người thân? Cô làm gì còn người thân chứ… phải chăng loại người như cô…. Là hồ ly biến hình thì có
-Tiểu thơ, cô….
-Ta làm sao…biết đâu cô là loại yêu tinh thành người đến đây để mê hoặc Vương công tử… khiến người u mê không tỉnh…
Đến lúc này, Lý Lan không biết nói gì, cô im lặng, bỗng cô cười thành tiếng:
-Xuân Hương tiểu thơ, ý cô nói nét đẹp của ta, cô còn thua xa đúng không? Có lẽ vậy nên Vương thiếu gia mới phải lòng của ta. Còn cô, hãy mơ đi.
Lý Lan dứt khoát, trả đòn Xuân Hương. Xuân Hương giận tím mặt, cô không còn từ nào để nói lại Lý Lan, cô giận run người:
-Cô hay lắm… được.. cô muốn miếng ngọc này chứ gì…. Có gan thì xuống đáy sông mà tìm nó!!!
Xuân Hương tiện tay ném nó xuống sông dưới vực núi. Lý Lan tức giận;
-Tại sao cô làm vậy….
Xuân Hương mỉm cười đắc thắng:
-Cô giỏi thế thì xuống hà bá mà tìm nó…
Lý lan nhìn theo dòng nước chảy xiết bên dưới, trời rất tối, cô không nhìn thấy được gì, gió lạnh từng cơn như cắt da thịt, nếu mà nhảy xuống chắc sẹ bị nhiễm hàn mà chết, Lý Lan cắn môi. Bất chợt cô nhảy xuống dòng sông xiết lạnh đó. Xuân Hương và Tiểu Thúy thấy thế liền rất lo sợ, cả hai vội vàng chạy khỏi nơi đó kẻo mang tiếng sát nhân, rước họa vào thân, bị người ta đàm tiếu…. 

Cách đó rất xa, phía Nam núi Thái Sơn, Thiên Hải và ba người còn lại vẫn đang tìm kiếm. Một đóm sáng nhỏ bay đến bên tai Thiên Hải thì thầm:
-Có chuyện rồi!!!
Quốc Dân thấy tinh linh Gió xuất hiện tưởng đã tìm ra được manh mối:
-Đã tìm thấy rồi sao…?
Thiên Hải ái ngại, lắc đầu:
-Không phải, xin các vị thứ lỗi…
Thiên Hải liền phóng như bay về hướng Bắc, để lại sự khó hiểu cho ba người còn lại. Họ nhìn nhau rồi nhún vai, đuổi theo Thiên Hải. Tinh linh gió của Thiên Hải đã nhìn thấy cuộc cãi nhau của Tiểu Lan và Xuân Hương, Lý Lan đã nhảy xuống sông, nếu không đến cứu kịp e rằng trong lòng Thiên Hải sẽ có một mối sầu vô hạn. Trong lòng cậu giờ rất lo lắng, chỉ mong sau đến kịp lúc. 

Sông An Nam chảy rất xiết, nó cuốn mọi thứ, Lý Lan dù bơi rất giỏi nhưng sức người có hạn, lại là nữ nhi, cô sớm bị dòng sông cuốn trôi đi mất, trời rất tối, dù cô cố gắng thế nào cũng không thể nhìn thấy được miếng ngọc bội bé nhỏ mà tìm… nước lạnh đến thấu xương, cả người Lý Lan ướt đẫm, thân nhiệt đang hạ rất nhanh, nếu cô không lên được bờ sớm rất có thể có sẻ bỏ mạng trên sông An Nam. Cô muốn buông xuôi tất cả, chìm vào lòng sông… khi cả người cô có cảm giác lạnh đến mức không cảm giác được gì thì bỗng có một âm thanh nhỏ nhẹ gọi tên cô “Lý Lan”…. “Lý Lan” Cô từ từ mở mắt, một đóm sáng nhỏ mờ mờ ảo ảo, là tinh linh gió của Thiên Hải. Tinh linh dùng thuật ngữ vang lời nói trong đầu cô “ Xin cô đừng chết, huynh ấy sắp đến rồi, hãy cố gắng lên…” Lý Lan cảm thấy cô không thể chết ngay lúc này, cô cần phải sống, sống luôn phần cho cha me, ý chí mạnh mẽ, cô dùng sức lực của mình chống chọi với dòng nước xiết. May mắn thay, cô được một cơn gió dạt vào trong đất liền, thoát chết, cô thở hồng hộc do đuối sức và ngạt nước, lạnh cóng. Cô tìm cách nhóm lửa, hong khô quần áo. Tinh linh của Gió vây quần bên cô như để canh chừng, ánh lửa bập bùng, xua tan đi đêm đen, lòng cô cảm thấy buồn rười rượi. Mây đen kéo đi, ánh sáng của trăng lấp lánh trên mặt sông, Cô cảm thấy thật yên tĩnh. Ánh sáng của mặt trăng trở nên mạnh mẽ hơn, cô nhìn ánh trăng và nghĩ “Mai là lễ hội Trăng Rằm rồi, không lạ gì khi trăng sáng đến thế”, ánh sáng của mặt trăng chiếu vào trong một hang động, cô ngỡ ngàng:
-Ở đây có hạng động sao?
Lý Lan tiến đến gần hang động, xung quanh nó có khắc những dòng chữ như ký hiệu rât lạ. Cô cầm một ngọn đuốc soi những ký hiệu đó.
-Tinh linh của gió, ngươi có nghe thấy gì không?
-“Tôi không nghe gì cả”
Lý Lan nghiêng tai áp sát vào mặt hang nghe ngóng:
-Có tiếng thở, một tiếng thở rất đều đặn. Có người trong đó. Ta phải vào trong.
Tinh linh gió hốt hoảng, nó bay vóng vòng Lý lan ý định ngăn cản:
“Không được, không được, nguy hiểm lắm. Hãy đợi Thiên Hải đến”
Lý Lan mặc kệ tinh linh gió, cô cảm thấy không vui khi nhắc đến cái tên đó, vì hắn mà cô thành ra như thế này. Cô cầm ngọn đuốc bước vào trong hang động. Ánh sáng khuất dẩn sâu trong hang động, tinh linh gió sợ hãi, nhưng không còn cách nào, nó phải vào trong cùng với Lý Lan thôi. Nó nhắm mắt bay vào trong hang động. “ẦM” tinh linh gió bị dội ngược trở ra, nó ngơ ngác không hiểu vấn đề, sao nó lại không vào trong được. Ánh trăng lấp lánh, bỗng nhiên nó nhìn thấy được qua ánh trăng, cửa hang có một kết giới ảo ảnh. Đó chính là thứ ngăn không cho tinh linh gió vào được, vậy tại sao Lý Lan có thể vào được? Nó sợ hãi hoảng loạn bay đi tìm Thiên Hải.

Lý Lan bước từng bước vào trong, không cảm thấy sợ hãi, cô chỉ cảm thấy tò mò. Tiếng thở càng lúc càng gần. Bên trong hang động, trên vách xuất hiện đầy nghẹt các ký hiệu rất lạ, như là một ngôn ngữ khác.Thoáng chốc, cô đã đi đến tận cùng hang động, xuất hiện trước mắt Lý Lan là một con người, hắn ta đang ngủ, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn, tay chân của hắn bị xích những thanh xích màu bạc rất to và nặng nề. Trên đầu hắn đội một chiếc vòng bạc đầy gai góc. Lý Lan dè chừng tiến tới gần người thanh niên đó, hắn ta vẫn đang ngủ, cô soi xét hắn khắp người, cô đưa tay sờ lên chiếc vòng bạc đầy gai trên đầu hắn, không cẩn thận, cô bị một chiếc gai bạc đâm vào ngón tay. Giọt máu thấm vào trong chiếc vòng rơi xuống trên má hắn. Một cơn gió nổi lên, Lý Lan sợ hãi bước lùi về phía sau. Chiếc đuốc rơi xuống đất, tắt ngúm. Mọi thứ trở nên tối đen như mực. 
Máu của Lý Lan như phá tan kết giới, mũi của hắn ngửi được, hắn ta đã tỉnh. Một sự rung động mạnh khắp hạ giới và âm giới. Dũ Cấn và cả Đạo Quang đã cảm nhận được sự thức tỉnh của quái thú thượng cổ. Dũ Cấn mỉm cười, dùng tay bóp chặt quân cờ đến nát vụn:
-Kết giới vỡ rồi!

Một đôi mắt phát sáng trong đêm tối, màu mắt của ánh trăng. Lý Lan, sở hại, cô không còn sức đứng dậy, cô ngã xuống và cố gắng tìm cách thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Một tiếng nói vang lên;
-Xin người đừng sợ!!!
Lý Lan quay lại, khuôn mặt vẫn còn nét sợ hãi.
-Đã hơn ngàn năm qua, ta bị Dũ Cấn phong ấn nơi đây, chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn. Nếu không có cô phá vỡ kết giới bằng máu của mình, e rằng kể cả khi thế giới này tận vọng, ta cũng không hay biết. 

-Thật ra ngươi là ai? Tại sao lại bị phong ấn ở đây?

-Ta là một Tiên thú, vì cãi lời Thượng Đế, người đã đày ta xuống bóng đêm, Hồn ta lang thang đến hơn nghìn năm, thì được Dũ Cấn mời tham gia cuộc chiến nơi Hạ giới, vì bất đồng quan điểm chiến thuật cũng như quyền lợi tự do của ta. Hắn ta đã phong ấn ta nơi đây…
-Ngươi, ngươi sẽ giết ta chứ….
-Ta sẽ không giết chủ nhân. Cô đã có ơn cứu ta, ta sẽ nguyện sống chết bên cạnh chủ nhân. 
-Thật sao?
-Bây giờ xin chủ nhân hãy nhanh chóng ra khỏi hang động, ta sẽ dùng ma pháp cảu mình phá vỡ xích kết giới.
Lý Lan vội vã chạy ra khỏi hang động, cô bước ra khỏi hang, thì một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Cô ngã quỵ xuống đất, khi mọi chuyện có vẻ yên ắng, cô lờ mờ gượng dậy quay nhìn về phía hang động, khói bụi mù mịt… trong làn khói trắng đó, một hình dáng bước ra, cô không thể nhìn rõ được đến khi khói trắng bay đi mất, xuất hiện trước mắt cô là một con sói đen to lớn uy nghiêm với đôi mắt màu ánh trăng. Nó lắc lắc cái đầu như phủi bụi xung quanh:
-Chủ nhân.
Nó gọi cô.
Cô bất ngờ:
-Đây là hình dáng thực của ngươi sao? Tại sao trong hang động, ta lại thấy hình dáng một con người?
-Đó là khi ta ở nhân dạng, còn đây mới là dạng thực thể của ta.
Lý Lan đứng dậy, cô lưỡng lự đưa một tay ra trước như muốn sờ con sói đó:
-Ngươi có tên chứ?
-Mọi người gọi ta là “Độc Sát Lang”
Cô mỉm cười, xoa xoa bộ lông đen tuyền như bóng đêm của nó và bảo:
-Độc Sát Lang sao? Ta thấy ngươi giống Hắc Khuyển hơn.
-Cô có thể đặt cho ta một cái tên để đánh dấu ta thuộc về quyền sở hữu của người. Và chỉ duy nhất người biết cái tên đó.
-Hắc Khuyển!!!
-Chà, đã có người giải phong ấn cho ngươi rồi sao Độc Sát Lang?
Một đám yêu quái trên không trung, chúng ngạo nghễ:
Độc Sát Lang nhíu mắt nhìn bọn chúng, Lý Lan cảm thấy sợ hãi, cô tựa sát vào Độ Sát Lang. 
-Dũ Cấn phái các ngươi đến đây giết ta sao?
Môt tên trong đám yêu quái đó cười lờn, tay hắn cẩm thanh đao gãi gãi vào tóc:
-Độc Sát Lang ơi là Độc Sát Lang, không cần Dũ Cấn phái giết ngươi, chính ngươi cũng từng gây nhiều thù oán cho bọn ta mà. Mới giải được phong ấn, xem sức mạnh ngươi đến đâu.
Cả bọn yêu ma xông vào, Độc Sát Lang liếm răng “Bọn nhãi” hóa thành nhân dạng, móng vuốt từ hai bàn tay trở nên dài và sắc hơn dao. ĐSL dùng móng vuốt tấn công bọn yêu ma, do số lượng đông, bọn chúng cũng không phải yêu ma cấp thấp, một mặt bảo vệ Lý Lan, nên có chút phân tán sức mạnh. Một yêu nữ rết lượn tới nhằm tấn công Lý Lan:
-Nếu cứ bảo vệ ả này thì sẽ sớm chết đó ĐSL, vậy thì để ta xử lý ả…..
Nhanh như cắt, đầu của yêu nử rết bị móng vuốt cắt đứt làm đôi, cặp mắt sáng của ĐSL  trở nên uy nghiêm. ĐSL dùng lưỡi liếm móng vuốt của mình :
-Đụng vào thì đừng trách!
Cả bọn có vẻ kinh sợ, tên đầu đàn trấn tĩnh:
-Chúng ta đông hơn, sao phải sợ…
-An Ngưu a, hắn ta không phải loại dễ trả thù đâu… chúng ta… 
XOẸT
Một vết trầy trên mặt hắn xuất hiện, chiếc quạt sắt màu trắng quay trở lại trên tay Thiên Hải:
-Lý Lan!!!
Thiên Hải, Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn đến nơi. Thiên Hải ngạc nhiên nhìn nhân dạng cũa ĐSL:
-ĐSL? Phong ấn giải rồi sao? Không lẽ…
ĐSL nhìn thẳng vào mắt Thiên Hải. Bọn yêu ma tấn công, bất đắc dĩ “Tứ Thần” phải sát cánh chiến đấu cùng với ĐSL. Thiên Hải đáp xuống bên cạnh Lý Lan, vẻ mặt lo lắng:
-Muội có sao không?
Lý Lan vui mừng:
-Muội không sao cả….ơ….
Chưa dứt câu bỗng nhiên Lý Lan ngất xỉu trên tay Thiên Hải, mắt cơ không thể mở lên nổi, toàn thân cô sức lực như cạn kiệt, mọi thứ trở nên xay xẩm trước mắt cô rồi chìm vào trong màn đêm…. Cô nhắm mắt buông xuôi tất cả để mặc những âm thanh xung quanh ầm ĩ… mọi thứ mờ dần rồi biến mất…




Trong phủ Thái Dương Sơn Thần Viện, sau mọi chuyện xảy ra đêm qua, Lý Lan được sự cho phép của Đạo Quang ở lại nghỉ ngơi, phục hồi sức khỏe. Lý Lan được chuẩn đoán là cảm nhiễm thương hàn nhẹ, chỉ cần nghỉ ngơi và tịnh dưỡng sẽ sớm khỏe lại. 
Lý Lan như vừa mới tỉnh dậy, cô chậm rãi mở mắt lên nhìn xung quanh, một căn phòng trống trải, cô ngồi dậy, tháo chiếc chăn ra khỏi người, bước xuống giường, cô loạng choạng đứng dậy, tiến ra ngoải cửa, cô yếu ớt dùng tay đẩy hai cánh cửa ra. Trước mắt cô là một khung cảnh khác hẳn. Một võ đường rộng lớn, mây gió quây quần, những bậc thang dài vô hạn,các dãy nhả nối tiếp nhau… Lý Lan vấp bậc thềm suýt ngã thì Thiên Hải đã kịp đến đỡ tay cho cô, cậu lo lắng :
-Cẩn thận, muội còn yếu lắm, chưa thể ra gió được đâu.
-Cám ơn huynh…
Cô nhìn quanh, khuôn mặt tỏ vẻ lo lắng như thiếu sót một điều gì đó. Thiên Hải như cảm nhận được qua đôi mắt của Lý Lan:
-Muội tìm ĐSL ak?
Thiên Hải đỡ Lý Lan bước ra khỏi phòng. Nhìn cô trìu mến, khuôn mặt cô đã có chút hồng hào, cô cắn nhẹ môi mình:
-Đêm qua, khi vô tình giải phóng cho ĐSL, hắn ta gọi muội là chủ nhân… điều đó là thật sao… 
Thiên Hải mỉm cười, đưa tay lên miệng thổi thành tiếng sáo lớn. Cửa võ đường mở ra, đằng sau cánh cửa ấy là sự xuất hiện của một con sói to lớn uy nghiêm có màu lông của bóng đêm, có ánh mắt màu trăng rằm, với bộ móng vuốt màu bạc sắc như dao…. ĐSL oai hùng bước đi, phía sau ĐSL là các trợ thủ của Thái Dương Sơn Thần Viện. 
Nhìn thấy Lý Lan, nó cuối đầu :
“Chủ nhân”
Lý Lan nhìn thấy ĐSL, cô mỉm cười như vừa mới thoát nạn. Thiên Hải trấn an:
-Đừng lo, các huynh không làm hại vật hộ mệnh của muội đâu.
Lý Lan ngạc nhiên:
-Vật hộ mệnh của muội sao?
-Chính ĐSL muốn như vậy… Và còn một chuyện, lát nữa ta sẽ đưa muội đến gặp sư phụ của ta.
-Sư phụ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Thần Viện muốn gặp muội sao?
-Muội yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.
Lý Lan cảm tháy lo lắng, cô bước xuống bậc thang đến gấn ĐSL, cô đưa tay chạm vào bộ lông đen tuyền cảu ĐSL, nó cũng hướng cổ lên liếm tay Lý Lan như một giống loài sói thông thường….

….

Lý Lan đến gặp Đạo Quang sư phụ, ông uy nghiêm ngồi trên băng ghế trải dài bẳng gỗ chạm khắc hình một con rồng, xung quanh lối đi là những hàng nến trắng phất phơ lửa…
-Cô đã giải phóng một vật rất nguy hiểm, cô biết không cô gái?
Đạo Quang nói trong khi mắt ông vẫn nhắm nghiền, tư thế đang ngồi thiền. Lý Lan suy nghỉ phút chốc rồi mạnh dạn trả lời:
-Vâng, thưa ngài, con biết điều đó.
-Trởi thành vật chủ của ĐSL không phải là điều dễ dàng, cô có thể sẽ gặp nguy hiểm bởi Ma phái lẫn tiên nhân, vì ĐSL là một quái thú không chỉ mạnh vế ma pháp mà còn là một tay sai thiện chiến cho cuộc chiến sắp tới. Cô vẫn chưa rõ gì về sức mạnh của hắn. Một người thường như cô chắc hẳn phải có sức mạnh tiềm ẩn nào đó mới có thể đến gần được kết giới của Dũ Cấn… 
-Con,,, thật ra con cũng chỉ là người bình thường…
Đạo Quang mở mắt nhìn Lý Lan, đôi mắt như nhìn thấy tất cả những chuyện xảy ra trong quá khứ hay những gì chứa đựng trong tâm hồn cô…
-Nguồn gốc Tiên nhân? Cô có người thân là Tiên nhân hạ phàm. Cốt ra đã hiểu được lí do máu cảu thánh nữ có thể phá vỡ kết giới cho ĐSL. 
-Người nói gì, con thật không hiểu….?
-Ta cho con biết một chuyện, sức mạnh của ĐSL sẽ biến đổi rất mạnh vào ngày trăng rằm, lúc đó sẽ rất khó kiểm soát hắn…
Lý Lan cảm thấy rất khó hiểu trước những lời nói của Đạo Quang,:
-Vâng, thưa người, con xin cảm tạ những lời nhắc nhở của người.
-Con có thể lui về nghỉ ngơi, khi nào khỏe hẳn, ta sẽ đến gặp con sau…
-Vâng, cám ơn người quan tâm.
Lý Lan vội vàng bước ra khỏi phòng của Đạo Quang, cô mãi đăm chiêu suy nghĩ về những gì Đạo Quang nói, bỗng cô lại thấy chóng mặt, đầu óc tự nhiên choáng váng chắc do cô đã nghĩ nhiều, ĐSL xuất hiện và đỡ cô trên lưng.
-Hắc Khuyển, cám ơn ngươi.
Lý Lan cưỡi ĐSL trên lưng, bỗng nhiên cô chợt nhớ ra một chuyện:
-Hắc Khuyển, ta có một việc, ngươi giúp ta chứ.
Lý Lan cưới nham hiểm, ĐSL đáp:
-“Mọi chuyện vì chủ nhân”
Lý Lan nói nhỏ vào taI ĐSL, nhận được lệnh, ĐSL phi lên trên không trung, một chú sói bình thường sẽ không làm được như vậy, ĐSL quay đầu nhìn về phía Lý Lan:
“Chủ nhân bám chặt”
Lý Lan tươi cười vòng tay ôm chặt ĐSL, ĐSL bay thẳng lên bầu trời xanh thẳm.
Cô cùng với ĐSL bay về dưới chân núi Thái Sơn ở phía Bắc, chỗ dòng sông An Nam khi ấy cô làm mất mảnh ngọc bội của mình. Cô soi mình dưới dòng sông, ban ngày dòng sông có vẻ diệu hiền hơn hẳn, cô đi vòng quanh tìm kiếm nhưng mãi không thấy, thấy vậy ĐSL liền hỏi:
“Chủ nhân, cô muốn tìm vật gì dưới đáy sông sao?”
Ly Lan buồn rầu đáp:
-Phải, ta vô tình đánh mất một thứ ở đây, nhất định ta phải tìm cho ra….
“Vật đó quan trọng với chủ nhân lắm sao?
-Đúng vậy.
ĐSL đứng dậy, hú một tiếng thật dài. Dưới mặt nước rung chuyển, một yêu quái trồi lên từ mặt nước, hắn ta mang hình thái xấu xí kinh sợ, thấy ĐSL, hắn ta hành lễ nghiêng đầu:
-Người gọi tiểu nhân có việc ạ?
ĐSL nhìn Lý Lan:
“Chủ nhân hãy sai khiến”
Lý Lan ngạc nhiên trước sinh vật lạ, cô hỏi:
-Ngươi là ai?
Sinh vật lạ kia đáp:
-Tiểu nhân là hà bá của sông An Nam là người trông coi dòng sông này ạ. Chủ nhân của ĐSL cũng là chủ nhân của tiều nhân, có việc sai khiến xin cứ nói!
Lý Lan chống cằm suy nghĩ:
-Thế này nhé, ta cần ngươi tìm giúp ta một mảnh ngọc bội nhỏ, treo bằng sợi dây màu cam, và miếng ngọc bội của ta có một bên bị mẻ. Ngươi giúp ta nhé.
Hà bá sông An Nam chắp tay cuối đầu tuân lệnh:
-Tiểu nhân tuân lệnh.
Nói rồi hắn ta, bơi xuống sông lặng tăm. Khoảng chừng 5 phút sau, mặt nước dạt vào bờ một vật lạ. đó chính là miếng ngọc bội của Lý Lan mà Xuân Hương đã ném xuống sông đêm hôm trước. Cô thầm cám ơn Hà bá sông An Nam đã giúp cô. 
Trời chiều tà, ánh nắng yên ả, gió thổi vi vu. Lý Lan nằm tự vào lưng ĐSL, mắt nhắm thiu thiu say sưa như ngủ. Cô cảm thấy có được ĐSL, là một niềm vui mới của cô.
Trên cây cao, Thiên Hải đang đứng theo dõi mọi hoạt động cảu Lý Lan và ĐSL, cậu nhìn con sói đen to lớn ấy, và hình như nó cũng biết cậu đang ở đó, nó ngước nhìn lên và nhắm mắt cuối xuống không quan tâm. 
Tối nay, Thần Địa sẽ tổ chức lễ hội Trăng rằm, vào tháng này trăng sẽ to và sáng hơn thường ngày. Mọi người có vẻ rất vui với các hoạt động như thả đèn đêm trăng, đi chùa cầu nguyên, ăn bánh trôi nước ngồi thuyền hoa ngắm trăng… Và đây cũng là ngày Lý Lan phải chịu một lời nguyền suốt kiếp…
Ánh trăng làm thức tỉnh dòng máu Sói trong ĐSL, nó không thể kiểm soát được hành động của mình, sức mạnh tăng lên đỉnh điềm, ĐSL diên cuồng tấn công các đạo sĩ trong Thái Dương Sơn Thần Viện kể cả Lý Lan, chủ nhân cảu nó. Ánh mắt ĐSL trở nên điên dại và đỏ ngầu, không còn là màu ánh trăng như ngày thường. Biết không thể kiểm soát ĐSL, cũng không thể để người của Thái Dương Sơn giết chết. Đã là người mở đucợ phong ấn thì phải là người phong ấn, cô cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm với ĐSL. Cô chấp nhận lời nguyền phong ấn, suốt kiếp là vật chủ cảu ĐSL. Đạo Quang tổ sư là người thực hiện phong ấn đó lên người cô. ĐSL sẽ ẩn nấp trong một góc tối tăm hồn cô. Vì không còn nguyên dạng như xưa, ĐSL đã trao sức mạnh của mình cho Lý Lan. Một người chưa hề biết sử dụng pháp thuật như cô, không thể triển khai hết sức mạnh của ĐSL, cô được Đạo Quang tổ sư nhận vào làm đồ đệ trực thuộc nhóm “Khí” của Thiên Hải. 
Từ ngày có được sức mạnh của ĐSL, khả năng chiến thuật, chiến đấu và sử dụng pháp thuật của cô tăng lên vượt trội. Cô vẫn thường đọc tâm nội thoại vs ĐSL, thỉnh thoảng vào các ngày trăng tròn, Lý Lan phải vật lộn chống chọi với nỗi đau thể xác và tâm hồn do ĐSL biến hóa. Nỗi đau ngày càng trầm trọng như một căn bệnh không có thuốc chữa, cô phải sống và chấp nhận điều đó đến suốt kiếp. 
Ma phái cũng không chần chờ thời gian, chúng lên kế hoạch tấn công váo Thái Dương Sơn và các phái lớn nhỏ trên Hạ giới. Cuộc chiến kéo dài 7 ngày 7 đêm. 
Kết thúc, Hạ giới- con người chiến thắng, giết chết Dũ Cấn cùng hàng ngàn binh lính của địa ngục và đạo sĩ tà thuật, và một số còn lại thì đánh đuỗi chúng trở về Âm giới, mãi mãi không được trở về. Hòa bình được lập lại. Con người sống hạnh phúc thật sự, Thần Địa được mở rộng, Thiên Hải được truyền lại chức chưởng môn của Thái Dương Sơn, còn Lý Lan? Cô vẫn như vậy, một mình chống chọi với lời nguyền suốt kiếp. Cô độc một mình, hỗ trợ cho Thái Dương Sơn phái, cô là một thành  phần quan trọng của Thái Dương Sơn cho đến...

800 năm sau….
CHƯƠNG 0

Cuộc chiến Tiên Đạo và Qủy Đạo
Vật chủ Độc Sát Lang


Tương truyền rằng, hàng ngàn năm về trước khi cuộc chiến của Thánh Thần và Ma quỷ diễn ra, loài người luôn sống lo sợ và đau thương bởi ách thống trị của Qủy Đạo – của những đạo sĩ tôn thờ tà thuật và đứng về phía của một giống loài trú ngụ nơi xa xôi và tối tăm của tận cùng thế giới- Qủy dữ. Đối với bọn yêu ma, quái thú, loài người chỉ là một sinh vật yếu đuối và nhỏ bé, nhưng điều khiến chúng cảm thấy thú vị hơn hẳn đó là linh hồn của con người. Một linh hồn thuần khiết của con người sẽ giúp chúng gia tăng công lực, nâng cao đạo hạnh, kéo dài sinh lực và tuổi thọ. Còn bọn đạo sĩ tà thuật, chúng lợi dung con người cho lòng tham không đáy….
Từ khi chúng lũ lượt xâm chiếm Hạ giới. Con người buộc phải nghe theo mọi mệnh lệnh của chúng, con người dâng lên cho chúng mọi thứ mà chúng yêu cầu kể cả đó là linh hồn. Họ sợ, họ đơn độc và cảm thấy yếu đuối, họ không có khả năng chống lại cũng không có can đảm đứng lên…họ đang rất tuyệt vọng, khi ánh sáng trong họ dần héo tắt, khi hi vọng sắp lụi tàn thì…
Nhìn thấy được sự bất hạnh và đau thương của con người nơi Hạ giới, các vị tiên nhân trên Tiên giới rất tức giận vì hành động của bọn ác ma và thương cảm với nỗi khổ của con người. Các vị Tiên nhân theo ý chỉ của Thượng Đế hạ phàm để giúp đõ con người chống lại Qủy Đạo. Cũng từ đó mà hình thành cuộc chiến giữa Tiên Đạo và Qủy Đạo. Các vị Tiên Nhân từ khi xuống Hạ giới vì là nguyên thần của Tiên, nên vùng đất mà họ chọn để định cư đã được thanh tẩy, xua đi yêu khí của bọn yêu ma. Để đảm bảo được sự an toàn về địa lý và cơ địa phù hợp với cuộc chiến chống lại Qủy Đạo, các vị Tiên Nhân chọn một vùng đất gần một ngọn núi cao nhất -Thái Sơn và lấy tên đặt cho vùng đất này là Thần Địa, ám chỉ vùng đất này là của cao nhân thần thánh, đất đai phì nhiêu, cây cối xanh tươi, là một vùng đất tốt để đóng đô. Sau khi Thần Địa hình thành, các vị Tiên nhân đã đưa con người đến đây sinh sống, họ không chỉ bảo vệ mà còn dạy cho con người tất cả mọi thứ từ cách sử dụng tri thức đến các kỹ thuật chiến đấu nhằm chống lại Qủy Đạo. 
Quang Đạo không chỉ là một Tiên nhân với tài trí và phép thuật cao xường, ông còn là người tài giỏi đứng đầu trong các vị Tiên nhân thần thánh, ông xây dựng một học viện đào tạo nhân tài trên ngọc núi Thái Sơn và lấy tên là “Thái Dương Thần Sơn Viện”. Ông cùng các vị Tiên nhân, thần thánh bốn phương giúp đào tạo những con người có năng lực, cũng như có duyên với tài năng mà tạo hóa ban cho.
Từ khi các vị Tiên nhân Thần Thánh hạ phàm và ra tay giúp đỡ cho con người, bọn yêu ma của Qũy Đạo đã mất đi một lượng lớn nguồn sức mạnh thu thập từ con người. Xung quanh vùng đất Thần Địa, có một kết giới phép thuật rất mạnh, một màng lưới bảo vệ vô hình, không một tên yêu ma nào có thể đến gần, chỉ cần chạm tay vào thôi cũng đủ để bọn chúng tan biến vào hư vô. Con ngừơi bắt đầu một cuộc sống mới ở đó. 
Vua của Qủy Đạo- Dũ Cấn, là kẻ tàn ác nhất chuyên sử dụng tà thuật hại người, dưới tay hắn là cả một đội quân địa ngục khát máu. Hắn ta có một vẻ đẹp quyến rũ chết người với đôi mắt sâu thẳm, mái tóc bạch kim, một khuôn mặt điển trai tựa thánh thần, hắn là kẻ mang vẻ đẹp hoàn hảo nhất cũng là kẻ mạnh nhất. Sức mạnh ma thuật đen tối của Dũ Cấn mạnh đến nỗi không một ai có thể đứng ra chống lại hắn, ngoài Tiên Đạo ra, Dũ Cấn rất nể Độc Sát Lang, một quái thú thượng cổ ngàn năm, được sinh ra từ Hồn Sói trong bóng đêm và ánh trăng chết chóc, Độc Sát Lang lang thang trong bóng đêm đến khi Dũ Cấn mời hắn về tham gia cuộc chiến Tiên-Ma, Độc Sát Lang đồng ý tham gia với sự tự do hoặc bất cứ thứ gì hắn muốn có. Dũ Cấn thỏa hiệp thành công với Độc Sát Lang, vì Độc Sát Lang là một quái thú trung lập, hắn ta không chọn đứng về bất cứ một phe phái nào, hắn ta thích hoặc muốn làm gì thì làm, không ai có quyền ngăn cản dù cho đó là Thượng Đế hay Dũ Cấn, Độc Sát Lang được cho là một tên tay sai thiện chiến nhất, một cánh tay phải vô cùng đắc lực của Dũ Cấn, hắn là nỗi sợ cũa Tiên Đạo và cả Qủy Đạo bởi tính khát máu gê gớm. 
Độc Sát Lang rất ương ngạnh và háo thắng. Trong một cuộc chiến diễn ra với một trong tứ thần của Tiên Đạo, Độc Sát Lang đã tự mình tham chiến bất chấp kế hoạch của Đại Tư Lệnh- Basa, một mình Độc Sát Lang cùng với móng vuốt của hắn đã xé nát cả đội quân Tiên nhân, giết chết tư lệnh Ân Quang của Tiên Đạo trong tích tắc khiến cho tư lệnh Basa cảm thấy kinh hồn với sức mạnh của hắn. Không chỉ vậy, có nhiều cuộc chiến Độc Sát Lang đã tự sát hại quân mình với lý do là không cùng quan điểm chiến đấu và hắn thích hành động một mình, Dũ Cấn nhiều lần cảm thấy không hài lòng và tức giận vì sự xem thường và không tôn trọng đội quân của Âm giới cũng như mệnh lệnh của Dũ Cấn và các vị tư lệnh. Nhận thức được sự khát máu, háo thắng và kiêu ngạo của Độc Sát Lang, Dũ Cấn dù rất tiếc về sức mạnh của hắn, nhưng nếu để Độc Sát Lang tiếp tục hành động như vậy có thể sẽ dẫn tới thương vong thất bại cho Qủy Đạo, nên đã thi triển ma thuật mạnh nhất của mình “Phong ấn” Độc Sát Lang ở một nơi bí mật, không ai biết được nơi đó là ở đâu, chỉ biết rằng thỉnh thoảng vào ngày trăng tròn không mây không sao, cả Âm giới lẫn Hạ giới đều nghe một tiếng hú giận dữ kéo dài đến kinh sợ. 
Một buổi sáng trong lành, người dân trong vùng đất Địa thần cảm thấy vui vẻ hạnh phúc, họ có thể sống trong yên vui mà họ chưa từng cảm nhận được trong thời gian qua, mọi người làm việc cùng nhau, cảnh sắc tuyệt đẹp do thiên nhiên ban tặng, bầu trời xanh thắm, mây trắng gợn bay, gió thổi dịu nhẹ, tiếng chim hót, hương thơm lúa chín, tiếng mọi người cười nói vui vẻ, tiếng trẻ con đọc bài, mọi thứ rất sôi nổi…
Trên cánh đồng hoa ngũ sắc của địa chủ họ Vương, đây là một trong những cánh đồng hoa rộng lớn nhất, rất nhiều loài hoa được trồng nơi đây để phục vụ nhu cầu cho Thần Địa đặc biệt là nhu cầu trang trí cho các ngày lễ lớn, các cô gái đang chăm chút cho những bông hoa xinh đẹp để chuẩn bị cho ngày hội trăng rằm sắp tới. Mặt trời đã xế trưa, các cô gái tranh thủ ăn uống và nghỉ ngơi dưới gốc cây bàng lớn…
-Lý Lan! Lý Lan!!! 
Lý Lan xoay người ra nhìn các chị em và  mỉm cười.
-Nghỉ trưa đi Lan, muội làm từ sáng đến giờ không mệt sao?
Lý Lan đang chăm cho những cây hoa cẩm tú cầu, cô vội vàng bước lên, dùng hai tay phủi phủi bộ quần áo lấm lem bùn trên người. Lý Lan là một cô gái xinh đẹp, hiền lành, tốt bụng với nước da trắng ngần, dáng người thon thả và nụ cười tỏa nắng, cô rất được mọi người yêu quý. Mọi người trong trại Hoa Viên không ai rõ cô xuất thân từ đâu, chỉ biết rằng khi Thần Địa hình thành, các Tiên nhân hạ phạm dẫn dắt cứu rỗi con người trong chuyến di cư, họ đã phát hiện ra cô đang nằm thoy thóp bên cạnh xác của người thân với đôi mắt ngấn lệ, cô được đưa về Thái Dương Sơn cứu chữa và trở thành người dân nơi đây.
 Cách gốc cây bàng không xa, bên kia vườn hoa, có một người đang chăm chú nhìn ngắm Lý Lan. Đó là cậu con trai út -Thiên Hải  của Vương địa chủ vườn hoa “Hoa Viên”, cậu đã thầm để ý Lý Lan từ khi cô được nhận vào làm việc. Đã vài lần cậu ngỏ lời với cô, nhưng cô vẫn luôn từ chối.
-Lý Lan, muội nhìn xem, có phải Thiên Hải thiếu gia đang nhìn cô hay không?
Lý Lan đưa tay lên tầm mắt nhìn, đúng là vậy, cô thở dài:
-Vâng ạ, lại là cậu ấy. 
Trúc Hân, dùng vai mình đẩy nhẹ vai Lý Lan trêu:
-Muội chịu cho rồi, cậu ấy không những là con trai út của địa chủ chúng ta, cậu ấy vừa là một trong các học viên ưu tú của Thần Dương Sơn Viện, tướng mạo phong lưu, tài giỏi, hiền lành nhân đức. Biết bao cô gái để mắt, mong muốn được lọt vào đôi mắt của cậu ấy. Muội thật ngốc.
Trúc Hân nói với dáng điệu tâng bốc, Lý Lan thấy thế liền trêu lại:
-Vậy muội cho tỷ đấy hihi muội không mong quyền lợi sung sướng gì đâu, chỉ mong cuộc sống yên bình như thế này, sống trọn cuộc đời ở đây… đối với muội, như vậy, đã đủ rồi….

-Nhìn kìa! Hình như có người tới… Là Xuân Hương tiểu thơ của nhà họ Đinh. 1 cô gái nói.
-Đúng rồi!!! Cô ấy đến đây làm gì nhỷ?
Trúc Hân đưa tay lên sau đầu, ngã nhẹ xuống gốc cây Bàng bảo:
-Còn gì để hỏi nữa, đương nhiên là đến tìm Thiên Hải thiếu gia của chúng ta rồi. Ai mà không biết cô ấy phải lòng thiếu gia đã nhiều năm nay…
Lý Lan nhìn theo hình bóng của Thiên Hải và Xuân Hương khuất vào trong vườn hoa Lan….
Thiên Hải chậm rãi bước đi, vẫy vẫy cây quạt trắng to một cách đều đặn:
-Xuân Hương tiểu thơ cất công đến đây, chăng là có chuyện gì sao?
Xuân Hương mỉm cười nhẹ, yêu kiều dùng vạt áo che miệng lại, nồi danh là một nhan sắc có tiếng, cầm kỳ thi họa đều giỏi… nhưng sao những điều này chưa đủ để khiến cô có được tình cảm của Thiên Hải. 
-Công tử, nay Xuân Hương ghé thăm để mang đến món bánh Hoa quế, do đích thân tiểu nữ làm, mông công tử không chê …
Xuân Hương gật đầu nhẹ, cô hầu kế bên hiểu ý, dâng lên giỏ bánh cho Thiên Hải. 
-Tiểu thơ cất công làm bánh đãi Thiên Hải, Thiên Hải sao dám từ chối…!
Vẫn câu nói khách sáo đến lạnh lùng, Xuân Hương cảm thấy thoáng có chút khó chịu, một phần vì buồn khổ, một phần vì thời gian vừa qua ai ai cũng đàm tiếu cô một mình đơn phương dõi theo Thiên Hải, bảo cô không có hi vọng…Cô muốn có tình cảm của Thiên Hải, dù chỉ chút ít.
-Công tử, tình ý của Xuân Hương chằng lẽ, công tử….
Ngay lúc này, người hầu của trang trại Hoa Viên chạy vào bẩm báo với Thiên Hải:
-Bẩm công tử, bên Dương Thái Sơn Viện cho người cử xuống bảo có việc cần gặp công tử!
Như bắt được vàng, Thiên Hải nhanh chóng xếp quạt vào tay, bảo:
-Được rồi, ta sẽ đến ngay!!
Khi bước đi vài bước, Thiên Hải không quên quay đầu lại nhẹ nhàng nói:
-Tiểu thơ thứ lỗi, hẹn tiểu thơ khi khác sẽ nói chuyện nhiều hơn. Cáo từ.
Và nở một nụ cười bước đi thẳng để lại cho Xuân Hương một cảm giác bối rối.
Trên đường đi, Thiên Hải mỉm cười:
-Tiểu Trác, ngươi “cứu bồ” hay lắm 
Tiểu Trác quay lai, nhìn Thiên Hải, vừa cười vửa gãi gãi mài tóc búi của hắn:
-Hề hề, dạ bẩm thiếu gia, thật sự là có người bên Thái Dương Sơn Thần Viện muốn cầu kiến thiếu gia ạ…
-Sao….? 
“Đã có chuyện gì ….” Thiên Hải suy nghĩ…. Cậu cảm thấy có gì đó không ổn, vì khi Thiên Hải xin phép xuống núi vì việc riêng, đã được sự đồng ý của các trưởng lão và sư phụ, nay Thái Dương Sơn Viện cử người đến gặp trực tiếp, trừ khi…
Thiên Hải bước vào phòng chờ, quả thật là đồng môn của cậu.
-Vương huynh!!! Đệ chờ huynh nãy giờ.
Đó là Cơ Quai, sư đệ của Thiên Hải, nhỏ hơn cậu 1 cấp bậc. Vừa nhìn thấy Thiên Hải, Cơ Quai vui vẻ chạy đến.
-Cơ Quai, sao đệ lại ở đây? Sư phụ có dặn dò gì hay sao?
Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi liếc nhìn Tiểu Trác, Thiên Hải hiểu ý, cho Tiểu Trác lui xuống:
-Giờ đệ nói được chứ! Thiên Hải xòe cái quạt trắng vẫy vẫy như một thói quen.
Cơ Quai chậm rãi có phần lưỡng lự nói:
-Bên nhóm “Giả kim thuật” đã cảm nhận được nơi phong ấn của Độc Sát Lang!
Thiên Hải ngạc nhiên, tay ngưng phẩy quạt.:
-Độc Sát Lang, quái thú thượng cổ? Đã tìm được rồi sao?
Cơ Quai lắc đầu, nhắm mắt:
-Vẫn chưa biết được địa điểm thật sự, họ chỉ mới cảm nhận được, vì nó nằm ở bên ngoài kết giới của Thần Địa.
Thiên Hải xếp quạt lại trầm tĩnh:
-Sư phụ muốn chúng ta làm gì?
Cơ Quai bước đến gần, dặt tay lên vai Thiên Hải:
-Thu phục Độc Sát Lang, biến hắn thành người của ta, cùng chống lại Ma phái. Người bảo đệ kêu huynh trở lại Thái Dương Thần Viện gấp để bắt đầu kế hoạch.
Thiên Hải cảm thấy khó hiểu “ Qủa thật Sư phụ không muốn ta được nghỉ ngơi, mới xin nghỉ phép xuống núi được vài ngày… nay phải lên núi lại rồi haiz…..” Thiên Hải thở dài. Cơ Quai mỉm cười như hiểu ý, cậu ta vỗ vỗ vai Thiên Hải cười bảo:
-Vương huynh làm sao mà có thể xa được chúng đệ chứ haha..
Thiên Hải mỉm cười dùng quạt gõ nhẹ lên đầu sư đệ Cơ Quai của mình. Việc cậu xin sư phụ xuống núi, mục đích duy nhất là để gặp Lý Lan, nay cũng đã gặp, dù không nói với nhau được câu nào, nhưng như vậy đối với cậu cũng đủ rồi.

Bên ngoài cổng vào cửa trang trại Hoa Viên, Xuân Hương cùng hầu gái của mình chậm rãi dạo bước bên hai hàng hoa Diên Vỹ, cô hầu gái thấy tiểu thơ của mỉnh im lặng, cô liền nói trống không thể hiện thái độ tức giận:
-Công tử Thiên Hải thật không có thành ý, tiểu thơ đã đích thân làm bánh mời hắn mà hắn ta dửng dưng như không, thật là…

-Suỵt… Tiểu Thúy, coi chừng cái miệng muội đấy…

Tiểu Thúy vội lấy hai tay che miệng, lí nhí nói:

-Xin tiểu thơ thứ lỗi, tại em tức thay cho tiều thơ… công tử rõ không biết điều mà…
Xuân Hương thở dài, dừng bước:

-Đã 2 năm rồi, không biết công tử có hiểu thành ý của ta không? Sao công tử cứ hờ hững với ta… phải chăng công tử còn gì đó không vừa ý ta…

Tiểu Thúy bỗng nhiên nhớ ra một chuyện, cô vội vàng bẩm với Xuân Hương:

-Dạ thưa tiểu thơ, em có nghe những cô gái chăm hoa trong vườn hoa bảo rằng…
-Muội nói đi! Xuân Hương đưa tay vuốt một bông hoa Diên Vỹ, đôi mắt buồn thương.

Tiểu Thúy cắn môi, tặc lưỡi nói:

-Dạ, bọn họ nói rằng, Thiên Hải công tử đã phải lòng một con bé làm hoa trong nhà họ Vương.

Xuân Hương mở to mắt rất ngạc nhiên pha lẫn sự ghen tức, cô bất ngờ  bóp chặt bông hoa bé nhỏ mà cô vừa nhẹ nhàng vuốt ve. Giọng Xuân Hương run run:

-Tiều Thúy…muội có biết cô gái ấy tên là gì không….

Tiểu Thúy vội nói nhỏ lên tai của Xuân Hương không quên dùng tay che lại:

-Thưa tiểu thơ, Cô gái đó tên là Lý Lan.

Xuân Hương nhíu mày trên khuôn mặt xinh đẹp của mình, lo âu

-Lý Lan….???


Vườn hoa mai đang trổ, những nụ hoa e ấp xinh đẹp đến lạ thường, những giọt sương mai lấp lánh đọng lại trên hoa, trên lá lung linh như những viên ngọc được tạo hóa ban tặng để tôn thêm nét đẹp của chúng. Lý Lan đưa tay rẽ nhẹ một cành mai, cô nhìn thấy một bóng dáng thân quen, là Thiên Hải thiếu gia. Hôm nay cậu sẽ lên núi sớm, mái tóc dài đã được búi gọn cao với một mảnh vải trằng dài đến vai, bộ trang phục màu trắng nhìn rất thoát tục, trông cậu vừa mạnh mẽ ra dáng đạo sĩ vừa mềm mỏng như thư sinh, trên tay cậu vẫn là chiếc quạt màu trắng đó, chiếc quạt mà cậu luôn mang theo bên người. Cậu nghe tiếng bước chân, Thiên Hải xoay người lại, nhìn thấy Lý Lan cậu mỉm cười một nụ cười dịu dàng. Lý Lan cảm thấy ngượng ngùng khi thấy nụ cười đó. Cô bối rối. Thiên Hải bước đến:
-Nay huynh sẽ lên núi trở về Thái Dương Sơn Thần Viện…
Lý Lan vẫn còn bối rối, cô không dám ngước mặt lên nhìn Thiên Hải, lí nhí trả lời:
-Vâng, thiếu gia… tiểu nữ có nghe nói…
Thiên Hải mỉm cười, nắm tay Lý Lan, mở xòe các ngón tay của cô ra. Lý Lan giật mình, bất ngờ xen lẫn chút xấu hổ, cậu nói:
-Đây là miếng ngọc bội mà muội đã làm hỏng một bên, huynh đã cho người sửa lại. Đây, huynh đưa lại cho muội.
Lý Lan nhìn miếng ngọc bội trong tay, vui mừng ngước mặt lên nhìn Thiên Hải vừa cười vừa cám ơn:
-Muội cám ơn huynh nhiều lắm!
-Cuối cùng muội cũng chịu nhìn thẳng vào ta .
Lý Lan ngơ ngẩn nhìn Thiên Hải, hóa ra cậu có nét đẹp tựa như Phan An thần thánh… vậy sao đến giờ cô mới nhận ra…
-Muội…
-Khi đại sự hoàn thành, huynh sẽ tìm muội. Muội sẽ đợi huynh chứ.
Lý Lan bối rối, cô cúi mặt xuống
-Tại sao là muội, Xuân Hương tiểu thơ xinh đẹp và tài giỏi đến vậy….
Thiên Hải nắm lấy bàn tay Lý Lan:
-Những năm qua, muội phải là người hiểu hết tình cảm của huynh chứ, Lý Lan…

-Sư huynh, sao huynh đến đây mà không nói đệ làm đệ tìm huynh mãi,  ta khởi hành chứ… ơ …ơ…

Cơ Quai bất ngờ xuất hiện, có vẻ cậu không đoán trước được chuyện gì xảy ra ở đây. Cơ Quai cảm thấy không ổn…. Thiên Hải vội buông tay Lý Lan, bước đi:

-Ta khởi hành ngay kèo sư phụ lại mong.

Lý Lan bất ngờ, ngạc nhiên hỏi:

-Các huynh sẽ đi bằng ngựa hay đi bộ lên núi sao?

Cơ Quai nhìn Thiên Hải rồi nhìn Lý Lan, cười lớn bảo:

-Ha ha ha cái đó chỉ dành cho người thường thoy, đối với những đạo sĩ tu Tiên như chúng tôi, chúng tôi sẽ bay.

Lý Lan mở to mắt ngạc nhiên:

-Bay?

Cơ Quai nháy mắt với Thiên Hải:

-Cô ấy không tin chúng ta kìa, xem nhé.

Nói xong, Cơ Quai thi triển phép thuật, y dùng linh ấn gọi Hồn Kiếm, ngay lập tức thanh kiếm phía sau lưng y bay ra nhập với Hồn Kiếm trở nên to hơn như ảo ảnh, Cơ Quai bay lên đứng trên thanh Hồn Kiếm, khí thế ngút trời. Thiên Hải cũng bay lên không trung đứng trên thanh Hồn Kiếm ấy, cậu nhìn trong sự ngạc nhiên của Lý Lan, cũng phải, đó giờ cậu có bao giờ khoe mẽ về sức mạnh hay khả năng của cậu với mọi người đâu.

-Nay ta chỉ hẹn gặp một mình muội để gửi lại mảnh ngọc bội đó, khi hoàn thành đại sự xong. Ta sẽ trở về.

Nói rồi, Thiên Hải cùng Cơ Quai trên thanh Hồn Kiếm đó bay mất.Chỉ còn lại đám khói trắng phất phơ trên bầu trời….

-Đạo sĩ tu Tiên…?

Lý Lan ngẩn người nhìn theo bóng dáng của hai người họ đến khi họ hòa lẫn vào trong mây gió và biến mất.



Trên núi Thái Dương, ngọn núi thần thánh -Thái Dương Sơn Thần Viện được xây dựng trên đỉnh núi này, phong cảnh thoát tục thanh tĩnh như bồng lai, người thưởng đến đây phải leo hơn vạn bậc thang mới có thể đến được, đây là nơi đào tạo những con người có khả năng tài giỏi, có sức mạnh hơn người, những học viên nơi đây đều là những người được tuyển chọn gắt gao, họ phải qua một quá trình đào tạo nghiêm khắc để trở thành các đạo sĩ giỏi, nhiệm vụ của họ là để bảo vệ con người, tiêu diệt Âm giới đem lại cuộc sống bình yên cho Hạ giới.

-Nhìn kìa, là Hồn Kiếm của Cơ Quai! Đại sư huynh về rồi!!!

Các huynh đệ của Thái Dương Sơn Thần Viện nhìn lên cao, chỉ tay về phía vệt sáng của Hồn Kiếm đang bay trên bầu trời, họ cảm thấy vui mừng và hô to tên của Thiên Hải. Thiên Hải mỉm cười và thả mình rơi xuống giữa không trung, với độ cao hơn ngàn trượng nếu là người thường làm như vậy chẳng khác nào là tự tử, cậu lượn một vòng giữa mây và gió, Thiên Hải đáp xuống nhẹ tựa lông hồng, điều này có là gì đáng kể với các đạo sĩ nơi đây. Đặc biệt, Thiên Hải còn được mọi người đặc biệt danh là “Vua gió”, vì khả năng của cậu là điểu khiển “Khí”, cũng như vũ khí cậu sử dụng là chiếc quạt sắt màu trắng đó. 

-Sư huynh, mừng sư huynh trở về.

-Ta chỉ đi có mấy ngày mà các đệ đã nhớ đến vậy sao?

-Sư huynh, chỉ có sư huynh mới có thể lãnh đạo nơi đây, các đệ còn phải học hỏi nhiều rồi!

-Vương Nhi!!!

Là sư tổ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Viện, người bước ra tử cửa môn quan, có vẻ như người đã biết được Thiên Hải mới đến nơi.
Thiên Hải, cuối người, hay tay chắp lại vào nhau hành lễ với sư phụ Đạo Quang.

-Vương Nhi bái kiến sư phụ.

-Con về đúng lúc ta có một chuyện cần bàn với con, theo ta vào trong…

-Dạ, sư phụ…
Thiên Hải vội bước theo sư phụ đến căn phòng riêng của người, Thiên Hải nhẹ nhàng đóng cánh cửa lại, bên trong căn phòng ngoài sư phụ và Thiên Hải ra, còn có 3 vị huynh đệ khác: Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn, là trưởng nhóm của các nhóm “Thần Khí” trong Thái Dương Sơn Thần Viện, Sư phụ đã tập hợp họ ở đây.
-Tình hình hiện nay của chúng ta thế nào rồi?

-Bẩm sư phụ, mọi con người của Thần Địa chúng ta vẫn sống yên ổn hòa bình ạ! Quốc Dân của nhóm “Hỏa” vội vàng bẩm tấu

-Vậy còn chuyện đào tạo các đồng môn?

-Hiện chúng con vẫn đang ráo riết ôn binh luyện võ, mọi hoạt động đều được thực hiện nghiêm túc và tiến bộ. Thủy Liên của nhóm “Thủy” trả lời.

-Vậy còn “ma phái” ?

Địa Sơn ôm thanh kiếm ngang ngực, lưng tựa vào chiếc cột sắt, ôm đồm trả lời:
-Chúng vẫn chưa có hoạt động nào đang gây lo ngại.

Đạo Quang quay sang nhìn Thiên Hải, nghiêm túc :
-Vương Nhi, con xuống núi đã hai ngày, con thu thập được những gì?

Thiên Hải xếp chiếc quạt vào lưng áo, chắp hai tay hành lễ với sư phụ:
-Bẩm sư phụ, bọn yêu ma đang liên kết với các thuật sĩ tà thuật tìm cách phá hủy kết giới của chúng ta. Con còn biết được một tin đáng lo ngại, chúng sẽ tìm cách mở khóa phong ấn cho quái thú thượng cổ và lại một lần nữa dùng chúng để tấn công chúng ta.
Quốc Dân nhăn mặt, hắn liếc nhìn Thiên Hải tỏ vẻ hoài nghi:
-Độc Sát Lang?
Thủy Liên cũng cảm thấy có phần lo sợ khi nghe đến cái tên này:
-Tên quái thú bị Dũ Cấn phong ấn? Dù các nhà giả kim thuật của chúng ta có gắng mấy cũng không thể tìm ra được nơi phong ấn của Dũ Cấn đã cất giấu hắn!!!
Địa Sơn nhìn lên trên phong nhà, đáp:
-Dù thế nào đi nữa, chỉ cần chúng ta tìm được nơi phong ấn Độc Sát Lang, mọi chuyện sẽ được giải quyết rõ ràng.

Đạo Quang đưa mắt nhìn 4 vị đệ tử của mình, ông ra lệnh :

- Độc Sát Lang, một quái thú trung lập, được bên Ma phái mời gọi tham gia   cuộc chiến Tiên-Ma, với sức mạnh của hắn, chúng ta cần phải cẩn trọng. Độc Sát Lang sẽ không đồng ý nghe lời bất cứ ai dù đó là Ma phái hay Thượng Đế, nếu có thể cầm chân hắn, không để hắn dính dáng đến cuộc chiến, Ma phái sẽ bị bất lợi khi mất đi một sát thủ thiện chiến.Ta cần các con đến hỗ trợ nhóm “Gỉa Kim thuật”, nhanh chóng tìm ra nơi phong ấn Độc Sát Lang. Không được giết, ta cần hắn sống. Các con sẽ tập hợp thành 1 nhóm 4 người, có nhiệm vụ truy tìm phong ấn Độc Sát Lang.

-Đệ tử đã rõ!!!

Vừa rời ra khỏi phòng, Cơ Quai và các sư đệ đồng môn bên nhóm “Khí” liền vây quanh Thiên Hải tò mò hỏi thăm:
-Sư phụ gọi huynh thật ra là vì chuyện của Độc Sát Lang à? Huynh sẽ cùng với 3 trưởng nhóm còn lại truy tim sao?
-Các đệ đã biết rồi thì còn hỏi làm gì? Thiên Hải bất ngờ hỏi
-Các đệ chỉ muốn chắc chắn thoy, sư huynh giỏi như vậy chắc chắn sẽ tìm được nơi phong ấn và thu phục được con quái thú đó.
-Chưa chắc, các đệ đừng quên “Địa”, “Thủy”, “Hỏa” cũng là những đồng môn rất giỏi, năng lực của họ có khi còn hơn ta rất nhiều. thật chưa thể biết được ai hơn ai.
Thiên Hải mỉm cười, xòe chiếc quạt trắng, vẫy vậy và ung dung bước đi.
Các sư đệ của Thiên Hải nhìn nhau ngơ ngẩn rồi vội đuổi theo Thiên Hải:
-Sư huynh, đợi các đệ với!!!



Buổi tối ở chân cúi, phía xa xa kết giới Thần Địa hướng Bắc khoảng vài trượng. Đã gần sắp đến ngày trăng tròn, nên ánh sáng từ mặt trăng tỏa ra nhiều vầng soi sáng muôn nẻo, gió thổi vi vu, cây cối rung rinh nhẹ, đem lại cảnh giác thanh tĩnh. Mọi thứ có vẻ yên ắng, chợt một ánh sáng lóe lên, phát ra từ thanh gươm của Địa Sơn-trưởng nhóm của nhóm “Địa”, cậu ta vung thanh gươm giết chết một sinh vật. Thủy Liên và Thiên Hải nghe tiếng sát gươm liền đi đến:

-Có chuyện gì vậy?

Địa Sơn cất thanh gươm vào trong bao ở sau lưng, vẻ mặt nhăn nhó khó chịu:

-Ngạ Qủy, chúng lại theo dõi ta!

-Chắc chúng cũng biết chúng ta đang đi tìm nơi phong ấn Độc Sát Lang.

Bỗng trên cây, cành lá rung động mạnh, ba người cầm vũ khí hướng về phía âm thanh lạ thì Quốc Dân từ trên cây xuất hiện, vẻ mặt trầm tĩnh, suy tư, hơi nhíu mày:

-Các người làm gì vậy? Sao chỉa vũ khí vào ta?

-Huynh làm mọi người hết cả hồn đấy!
Quốc Dân nhảy từ trên cành cây xuống:
-Càng ở sâu trong rừng càng nhiều Ngạ Qủy, chúng ở đâu ra mà lắm thế không biết.
Thủy Liên liền đáp:
-Huynh còn hỏi nữa sao, từ khi kết giới Thần Địa hình thành, bọn chúng k thể đến gần con người để mà trộm cắp, bắt cóc trẻ con nữa, nên đương nhiên bọn chúng lang thang nơi đây… tìm thời cơ tấn công những ai xui xẻo vác mạng qua đây.
Quốc Dân chìa môi trước câu trả lời của Thủy Liên:
-Dù gì chúng ta cũng được xem là “Tứ thần” của Thái Dương Sơn, chỉ có mỗi việc tìm nơi phong ấn mà cũng không xong thì mất mặt lắm. 
Địa Sơn cười khẩy:
-Khì…huynh cũng sợ mất mặt sao, mặt huynh đâu được đẹp.
Quốc Dân liếc nhìn Địa Sơn, rồi quay sang nhìn Thiên Hải nháy mắt:
-Thiên Hải, huynh là đúng đầu nhóm “Khí” sức mạnh điều khiển gió của cậu nổi danh thiên hạ, huynh có thể…
Thiên Hải ngước nhìn Quốc Dân, tay không ngừng vẫy vẫy quạt:
-Huynh muốn ta nhờ các tinh linh của Gió đi tìm giúp đúng không?
Quốc Dân cưới to tít mắt:
-Hahaha, Thiên Hải huynh đúng là hiểu chuyện!
-Có lẽ các tinh linh sẽ giúp chúng ta mau chóng tìm ra hơn chỉ với sức của 4 người.
Thiên Hải xếp quạt đưa cho Quốc Dân cầm giữ, cậu thi triển phép thuật dùng ngôn ngữ thông qua suy nghĩ kêu gọi sự giúp đỡ của các tinh linh Gió trong rừng. Bỗng gió tong rừng thổi lên xoay quanh Thiên Hải, từ các hướng trong rừng những đóm sáng nhỏ xuất hiện tụ tập xung quanh Thiên Hải, như hiểu ý… các tinh linh nhỏ bé bắt đầu bay ra tứ hướng nhận nhiệm vụ từ Thiên Hải. Khi các tinh linh bay mất, các vòng gió vây quanh Thiên Hải dần tan biến:
-Xong, khi nào phát hiện được gì, họ sẽ thông báo cho ta.
Thiên Hải với lấy chiếc quạt trên tay cảu Quốc Dân và bước đi thong thả. Quốc Dân há mồm nhìn theo Thiên Hải, Địa Sơn thấy vậy liền hỏi:
-Huynh mê mần phong thái của cậu ấy rồi á?
Quốc Dân lắc lắc cái đầu của hắn, hắn nhìn theo Thiên Hải mà nói trong sự ngập ngừng…:
-Chiếc quạt của huynh ấy làm bằng sắt, nó nặng kinh khủng, có thể nói nặng hơn cả thanh gươm ngọc bí truyền của sư phụ Quang Thanh bên nhóm “Hỏa” của ta. … Vậy mà tại sao trên tay huynh ấy, chiếc quạt có vẻ nhẹ nhàng thoát tục đến lạ thường….
Thủy Liên cũng chớp chớp mắt ngưỡng mộ:
-Sức mạnh của huynh ấy đáng nể thật!
Địa Sơn mỉm cười:
-Không hổ danh là người đứng đầu “Tứ thần”

Trời đã gần sáng, ánh mặt trời vẫn chưa ló dạng, mặt trăng vẫn còn ngự trị… màn đêm hờ hững kéo dài…. Một hình ảnh thân quen lãng vãng, nửa thật nửa ảo, một khung cảnh chiến tranh đau thương, khói lửa mù mịt, có rất nhiều người chết, một đứa bé đang khóc, bên cạnh đứa bé đó có hai xác người… chính là….cha mẹ Lý Lan. 
Lý Lan giật mình tỉnh giấc, cô thở gấp từng khúc, khắp người run bần bật, giấc mơ đó chính là quá khứ mất mát đau thương của cô. Cô nhắm mắt, tay đưa lên trán, thỏ thẻ:
-Cha, mẹ…
Một giọt nước mắt lăn dài trên đôi má hồng….

Mặt trời đã mọc, ánh nắng chiếu rọi soi sáng nhân thế, một ngày như mọi ngày, mọi người nơi đây sinh sống vui vẻ, yên bình. Trong trang trại “Hoa Viên”, Lý Lan đang hái những bông hoa Anh Túc thành bó để trang trí cho lễ hội Trăng Rằm sẽ diễn ra vào ngày mốt. Lý Lan thờ thẩn hái, cô không tập trung vào việc cô đang làm, đầu óc cô mãi suy nghĩ về giấc mơ tối qua…
-Vật này là của cô sao?
Lý Lan nghe giọng nói, cô giật mình quay qua. Trước mắt cô là một cô gái xinh đẹp như hoa, cô ấy đang cầm trên tay miếng ngọc bội của Lý Lan. Lý Lan như bất ngờ, câu nói thốt ra từ miêng trở nên không trọn vẹn:
-Xuân… Xuân Hương tiểu thơ, đó là …miếng ngọc bội của…
Xuân Hương chậm rãi đến gần Lý Lan, cô đảo mắt như dò xét tình địch của mình một cách thận trọng.
-Sao cô có vẻ lúng túng thế. Ta có làm cô sợ không?
Lý Lan cuối mặt ngượng ngùng:
-Dạ, không ạ, Lý Lan không dám…
Xuân Hương mỉm cười thành tiếng, cô yểu điểu dùng vạt áo che miệng, có vẻ giễu cợt:
-hihihi Hóa ra cô cũng tầm thường thoy mà .
Lý Lan cảm thấy khó chịu vì sự khinh thường này, dù cô xuất thân không cao sang thượng lưu, nhưng cũng không có quyền xem thường cô như vậy:
-Tiểu thơ nói vậy là sao… tôi…
Xuân Hương nghênh mặt, nghiêng đầu nhìn Lý Lan ý tỏ thái độ cấp bậc chênh lệch:
-Ta muốn xem, cô có gì mà khiến thiếu gia Vương Thiên Hải đem lòng yêu mến, hóa ra cô cũng chẳng có gì hơn ta…
Xuân Hương đi vòng xung quanh Lý Lan châm chọc:
-Một dáng người tầm người, nhan sắc cũng chẳng có gì nổi trội để sánh ngang với ta…. Phải chăng…
Lý Lan kiếm chế sự tức giận trong người, cô không muốn bất lịch sự, không tôn kình thượng khách của Vương nha trang, cô vẫn từ tốn nói:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi mảnh ngọc bội tôi vừa đánh rơi.
Xuân Hương nghiêm giọng:
-Muốn ta trả cho cô? Được thôi, ta hẹn cô giờ Tuất ở bìa rừng phia Bắc Thái Sơn, cô đến đúng hẹn, ta sẽ trả cho cô.
Nói xong đoạn, Xuân Hương ngoảnh mặt bỏ đi để lại cho Lý Lan 1 cảm giác tức tối khó chịu” Tại sao lại như vậy chứ, là vì Vương Thiên Hải thiếu gia sao? Ta có làm gì cô đâu chứ… thật là đáng ghét mà…”
-Vương thiếu gia…



Bìa rừng phía Bắc núi Thái Sơn, đây là một vách núi khá cao, phía sau là một dòng sông chảy xiết. Giờ Tuất đã đến, Lý Lan đã có mặt từ rất sớm, cô kiên nhẫn chờ đợi và đến đúng hẹn. Việc gì cô phải mạo hiểm vì miếng ngọc bội đó chứ, nó không phải là thứ có giá trị vật chất, nhưng đối với cô, đó là kỷ vật duy nhất của người thân để lại. Cô không thể để mất.
-Đến sớm thế sao? Vì miếng ngọc bội này ak?
Lý Lan:
-Xin tiểu thơ trả lại cho tôi miếng ngọc.
Xuân Hương đi cùng Tiểu Thúy, cô hầu gái lẻo miệng đáng ghét. Thấy Lý Lan quyết tâm lấy lại miếng ngọc bội, Xuân Hương cầm miếng ngọc bội trước mắt Lý Lan:
-Cô muốn lấy lại nó đến như vậy? có phải đây là vật đính ước giữa cô với người…
Lý Lan tức giận:
-Xin tiểu thơ đừng nói hàm hồ. đây là kỉ vật duy nhất của cha mẹ để lại cho Lý Lan.
Tiểu Thúy nhanh chóng lấp liếm:
-Tên phụ việc đáng ghét không biết tiểu thơ ta là ai sao mà dám bảo tiểu thơ ăn nói hàm hồ…
Lý Lan bối rồi:
-Ta không cố ý… chỉ là…
Xuân Hương nhíu mày:
-Kỷ vật người thân? Cô làm gì còn người thân chứ… phải chăng loại người như cô…. Là hồ ly biến hình thì có
-Tiểu thơ, cô….
-Ta làm sao…biết đâu cô là loại yêu tinh thành người đến đây để mê hoặc Vương công tử… khiến người u mê không tỉnh…
Đến lúc này, Lý Lan không biết nói gì, cô im lặng, bỗng cô cười thành tiếng:
-Xuân Hương tiểu thơ, ý cô nói nét đẹp của ta, cô còn thua xa đúng không? Có lẽ vậy nên Vương thiếu gia mới phải lòng của ta. Còn cô, hãy mơ đi.
Lý Lan dứt khoát, trả đòn Xuân Hương. Xuân Hương giận tím mặt, cô không còn từ nào để nói lại Lý Lan, cô giận run người:
-Cô hay lắm… được.. cô muốn miếng ngọc này chứ gì…. Có gan thì xuống đáy sông mà tìm nó!!!
Xuân Hương tiện tay ném nó xuống sông dưới vực núi. Lý Lan tức giận;
-Tại sao cô làm vậy….
Xuân Hương mỉm cười đắc thắng:
-Cô giỏi thế thì xuống hà bá mà tìm nó…
Lý lan nhìn theo dòng nước chảy xiết bên dưới, trời rất tối, cô không nhìn thấy được gì, gió lạnh từng cơn như cắt da thịt, nếu mà nhảy xuống chắc sẹ bị nhiễm hàn mà chết, Lý Lan cắn môi. Bất chợt cô nhảy xuống dòng sông xiết lạnh đó. Xuân Hương và Tiểu Thúy thấy thế liền rất lo sợ, cả hai vội vàng chạy khỏi nơi đó kẻo mang tiếng sát nhân, rước họa vào thân, bị người ta đàm tiếu…. 

Cách đó rất xa, phía Nam núi Thái Sơn, Thiên Hải và ba người còn lại vẫn đang tìm kiếm. Một đóm sáng nhỏ bay đến bên tai Thiên Hải thì thầm:
-Có chuyện rồi!!!
Quốc Dân thấy tinh linh Gió xuất hiện tưởng đã tìm ra được manh mối:
-Đã tìm thấy rồi sao…?
Thiên Hải ái ngại, lắc đầu:
-Không phải, xin các vị thứ lỗi…
Thiên Hải liền phóng như bay về hướng Bắc, để lại sự khó hiểu cho ba người còn lại. Họ nhìn nhau rồi nhún vai, đuổi theo Thiên Hải. Tinh linh gió của Thiên Hải đã nhìn thấy cuộc cãi nhau của Tiểu Lan và Xuân Hương, Lý Lan đã nhảy xuống sông, nếu không đến cứu kịp e rằng trong lòng Thiên Hải sẽ có một mối sầu vô hạn. Trong lòng cậu giờ rất lo lắng, chỉ mong sau đến kịp lúc. 

Sông An Nam chảy rất xiết, nó cuốn mọi thứ, Lý Lan dù bơi rất giỏi nhưng sức người có hạn, lại là nữ nhi, cô sớm bị dòng sông cuốn trôi đi mất, trời rất tối, dù cô cố gắng thế nào cũng không thể nhìn thấy được miếng ngọc bội bé nhỏ mà tìm… nước lạnh đến thấu xương, cả người Lý Lan ướt đẫm, thân nhiệt đang hạ rất nhanh, nếu cô không lên được bờ sớm rất có thể có sẻ bỏ mạng trên sông An Nam. Cô muốn buông xuôi tất cả, chìm vào lòng sông… khi cả người cô có cảm giác lạnh đến mức không cảm giác được gì thì bỗng có một âm thanh nhỏ nhẹ gọi tên cô “Lý Lan”…. “Lý Lan” Cô từ từ mở mắt, một đóm sáng nhỏ mờ mờ ảo ảo, là tinh linh gió của Thiên Hải. Tinh linh dùng thuật ngữ vang lời nói trong đầu cô “ Xin cô đừng chết, huynh ấy sắp đến rồi, hãy cố gắng lên…” Lý Lan cảm thấy cô không thể chết ngay lúc này, cô cần phải sống, sống luôn phần cho cha me, ý chí mạnh mẽ, cô dùng sức lực của mình chống chọi với dòng nước xiết. May mắn thay, cô được một cơn gió dạt vào trong đất liền, thoát chết, cô thở hồng hộc do đuối sức và ngạt nước, lạnh cóng. Cô tìm cách nhóm lửa, hong khô quần áo. Tinh linh của Gió vây quần bên cô như để canh chừng, ánh lửa bập bùng, xua tan đi đêm đen, lòng cô cảm thấy buồn rười rượi. Mây đen kéo đi, ánh sáng của trăng lấp lánh trên mặt sông, Cô cảm thấy thật yên tĩnh. Ánh sáng của mặt trăng trở nên mạnh mẽ hơn, cô nhìn ánh trăng và nghĩ “Mai là lễ hội Trăng Rằm rồi, không lạ gì khi trăng sáng đến thế”, ánh sáng của mặt trăng chiếu vào trong một hang động, cô ngỡ ngàng:
-Ở đây có hạng động sao?
Lý Lan tiến đến gần hang động, xung quanh nó có khắc những dòng chữ như ký hiệu rât lạ. Cô cầm một ngọn đuốc soi những ký hiệu đó.
-Tinh linh của gió, ngươi có nghe thấy gì không?
-“Tôi không nghe gì cả”
Lý Lan nghiêng tai áp sát vào mặt hang nghe ngóng:
-Có tiếng thở, một tiếng thở rất đều đặn. Có người trong đó. Ta phải vào trong.
Tinh linh gió hốt hoảng, nó bay vóng vòng Lý lan ý định ngăn cản:
“Không được, không được, nguy hiểm lắm. Hãy đợi Thiên Hải đến”
Lý Lan mặc kệ tinh linh gió, cô cảm thấy không vui khi nhắc đến cái tên đó, vì hắn mà cô thành ra như thế này. Cô cầm ngọn đuốc bước vào trong hang động. Ánh sáng khuất dẩn sâu trong hang động, tinh linh gió sợ hãi, nhưng không còn cách nào, nó phải vào trong cùng với Lý Lan thôi. Nó nhắm mắt bay vào trong hang động. “ẦM” tinh linh gió bị dội ngược trở ra, nó ngơ ngác không hiểu vấn đề, sao nó lại không vào trong được. Ánh trăng lấp lánh, bỗng nhiên nó nhìn thấy được qua ánh trăng, cửa hang có một kết giới ảo ảnh. Đó chính là thứ ngăn không cho tinh linh gió vào được, vậy tại sao Lý Lan có thể vào được? Nó sợ hãi hoảng loạn bay đi tìm Thiên Hải.

Lý Lan bước từng bước vào trong, không cảm thấy sợ hãi, cô chỉ cảm thấy tò mò. Tiếng thở càng lúc càng gần. Bên trong hang động, trên vách xuất hiện đầy nghẹt các ký hiệu rất lạ, như là một ngôn ngữ khác.Thoáng chốc, cô đã đi đến tận cùng hang động, xuất hiện trước mắt Lý Lan là một con người, hắn ta đang ngủ, hơi thở nhẹ nhàng đều đặn, tay chân của hắn bị xích những thanh xích màu bạc rất to và nặng nề. Trên đầu hắn đội một chiếc vòng bạc đầy gai góc. Lý Lan dè chừng tiến tới gần người thanh niên đó, hắn ta vẫn đang ngủ, cô soi xét hắn khắp người, cô đưa tay sờ lên chiếc vòng bạc đầy gai trên đầu hắn, không cẩn thận, cô bị một chiếc gai bạc đâm vào ngón tay. Giọt máu thấm vào trong chiếc vòng rơi xuống trên má hắn. Một cơn gió nổi lên, Lý Lan sợ hãi bước lùi về phía sau. Chiếc đuốc rơi xuống đất, tắt ngúm. Mọi thứ trở nên tối đen như mực. 
Máu của Lý Lan như phá tan kết giới, mũi của hắn ngửi được, hắn ta đã tỉnh. Một sự rung động mạnh khắp hạ giới và âm giới. Dũ Cấn và cả Đạo Quang đã cảm nhận được sự thức tỉnh của quái thú thượng cổ. Dũ Cấn mỉm cười, dùng tay bóp chặt quân cờ đến nát vụn:
-Kết giới vỡ rồi!

Một đôi mắt phát sáng trong đêm tối, màu mắt của ánh trăng. Lý Lan, sở hại, cô không còn sức đứng dậy, cô ngã xuống và cố gắng tìm cách thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Một tiếng nói vang lên;
-Xin người đừng sợ!!!
Lý Lan quay lại, khuôn mặt vẫn còn nét sợ hãi.
-Đã hơn ngàn năm qua, ta bị Dũ Cấn phong ấn nơi đây, chìm vào giấc ngủ vĩnh viễn. Nếu không có cô phá vỡ kết giới bằng máu của mình, e rằng kể cả khi thế giới này tận vọng, ta cũng không hay biết. 

-Thật ra ngươi là ai? Tại sao lại bị phong ấn ở đây?

-Ta là một Tiên thú, vì cãi lời Thượng Đế, người đã đày ta xuống bóng đêm, Hồn ta lang thang đến hơn nghìn năm, thì được Dũ Cấn mời tham gia cuộc chiến nơi Hạ giới, vì bất đồng quan điểm chiến thuật cũng như quyền lợi tự do của ta. Hắn ta đã phong ấn ta nơi đây…
-Ngươi, ngươi sẽ giết ta chứ….
-Ta sẽ không giết chủ nhân. Cô đã có ơn cứu ta, ta sẽ nguyện sống chết bên cạnh chủ nhân. 
-Thật sao?
-Bây giờ xin chủ nhân hãy nhanh chóng ra khỏi hang động, ta sẽ dùng ma pháp cảu mình phá vỡ xích kết giới.
Lý Lan vội vã chạy ra khỏi hang động, cô bước ra khỏi hang, thì một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Cô ngã quỵ xuống đất, khi mọi chuyện có vẻ yên ắng, cô lờ mờ gượng dậy quay nhìn về phía hang động, khói bụi mù mịt… trong làn khói trắng đó, một hình dáng bước ra, cô không thể nhìn rõ được đến khi khói trắng bay đi mất, xuất hiện trước mắt cô là một con sói đen to lớn uy nghiêm với đôi mắt màu ánh trăng. Nó lắc lắc cái đầu như phủi bụi xung quanh:
-Chủ nhân.
Nó gọi cô.
Cô bất ngờ:
-Đây là hình dáng thực của ngươi sao? Tại sao trong hang động, ta lại thấy hình dáng một con người?
-Đó là khi ta ở nhân dạng, còn đây mới là dạng thực thể của ta.
Lý Lan đứng dậy, cô lưỡng lự đưa một tay ra trước như muốn sờ con sói đó:
-Ngươi có tên chứ?
-Mọi người gọi ta là “Độc Sát Lang”
Cô mỉm cười, xoa xoa bộ lông đen tuyền như bóng đêm của nó và bảo:
-Độc Sát Lang sao? Ta thấy ngươi giống Hắc Khuyển hơn.
-Cô có thể đặt cho ta một cái tên để đánh dấu ta thuộc về quyền sở hữu của người. Và chỉ duy nhất người biết cái tên đó.
-Hắc Khuyển!!!
-Chà, đã có người giải phong ấn cho ngươi rồi sao Độc Sát Lang?
Một đám yêu quái trên không trung, chúng ngạo nghễ:
Độc Sát Lang nhíu mắt nhìn bọn chúng, Lý Lan cảm thấy sợ hãi, cô tựa sát vào Độ Sát Lang. 
-Dũ Cấn phái các ngươi đến đây giết ta sao?
Môt tên trong đám yêu quái đó cười lờn, tay hắn cẩm thanh đao gãi gãi vào tóc:
-Độc Sát Lang ơi là Độc Sát Lang, không cần Dũ Cấn phái giết ngươi, chính ngươi cũng từng gây nhiều thù oán cho bọn ta mà. Mới giải được phong ấn, xem sức mạnh ngươi đến đâu.
Cả bọn yêu ma xông vào, Độc Sát Lang liếm răng “Bọn nhãi” hóa thành nhân dạng, móng vuốt từ hai bàn tay trở nên dài và sắc hơn dao. ĐSL dùng móng vuốt tấn công bọn yêu ma, do số lượng đông, bọn chúng cũng không phải yêu ma cấp thấp, một mặt bảo vệ Lý Lan, nên có chút phân tán sức mạnh. Một yêu nữ rết lượn tới nhằm tấn công Lý Lan:
-Nếu cứ bảo vệ ả này thì sẽ sớm chết đó ĐSL, vậy thì để ta xử lý ả…..
Nhanh như cắt, đầu của yêu nử rết bị móng vuốt cắt đứt làm đôi, cặp mắt sáng của ĐSL  trở nên uy nghiêm. ĐSL dùng lưỡi liếm móng vuốt của mình :
-Đụng vào thì đừng trách!
Cả bọn có vẻ kinh sợ, tên đầu đàn trấn tĩnh:
-Chúng ta đông hơn, sao phải sợ…
-An Ngưu a, hắn ta không phải loại dễ trả thù đâu… chúng ta… 
XOẸT
Một vết trầy trên mặt hắn xuất hiện, chiếc quạt sắt màu trắng quay trở lại trên tay Thiên Hải:
-Lý Lan!!!
Thiên Hải, Quốc Dân, Thủy Liên và Địa Sơn đến nơi. Thiên Hải ngạc nhiên nhìn nhân dạng cũa ĐSL:
-ĐSL? Phong ấn giải rồi sao? Không lẽ…
ĐSL nhìn thẳng vào mắt Thiên Hải. Bọn yêu ma tấn công, bất đắc dĩ “Tứ Thần” phải sát cánh chiến đấu cùng với ĐSL. Thiên Hải đáp xuống bên cạnh Lý Lan, vẻ mặt lo lắng:
-Muội có sao không?
Lý Lan vui mừng:
-Muội không sao cả….ơ….
Chưa dứt câu bỗng nhiên Lý Lan ngất xỉu trên tay Thiên Hải, mắt cơ không thể mở lên nổi, toàn thân cô sức lực như cạn kiệt, mọi thứ trở nên xay xẩm trước mắt cô rồi chìm vào trong màn đêm…. Cô nhắm mắt buông xuôi tất cả để mặc những âm thanh xung quanh ầm ĩ… mọi thứ mờ dần rồi biến mất…




Trong phủ Thái Dương Sơn Thần Viện, sau mọi chuyện xảy ra đêm qua, Lý Lan được sự cho phép của Đạo Quang ở lại nghỉ ngơi, phục hồi sức khỏe. Lý Lan được chuẩn đoán là cảm nhiễm thương hàn nhẹ, chỉ cần nghỉ ngơi và tịnh dưỡng sẽ sớm khỏe lại. 
Lý Lan như vừa mới tỉnh dậy, cô chậm rãi mở mắt lên nhìn xung quanh, một căn phòng trống trải, cô ngồi dậy, tháo chiếc chăn ra khỏi người, bước xuống giường, cô loạng choạng đứng dậy, tiến ra ngoải cửa, cô yếu ớt dùng tay đẩy hai cánh cửa ra. Trước mắt cô là một khung cảnh khác hẳn. Một võ đường rộng lớn, mây gió quây quần, những bậc thang dài vô hạn,các dãy nhả nối tiếp nhau… Lý Lan vấp bậc thềm suýt ngã thì Thiên Hải đã kịp đến đỡ tay cho cô, cậu lo lắng :
-Cẩn thận, muội còn yếu lắm, chưa thể ra gió được đâu.
-Cám ơn huynh…
Cô nhìn quanh, khuôn mặt tỏ vẻ lo lắng như thiếu sót một điều gì đó. Thiên Hải như cảm nhận được qua đôi mắt của Lý Lan:
-Muội tìm ĐSL ak?
Thiên Hải đỡ Lý Lan bước ra khỏi phòng. Nhìn cô trìu mến, khuôn mặt cô đã có chút hồng hào, cô cắn nhẹ môi mình:
-Đêm qua, khi vô tình giải phóng cho ĐSL, hắn ta gọi muội là chủ nhân… điều đó là thật sao… 
Thiên Hải mỉm cười, đưa tay lên miệng thổi thành tiếng sáo lớn. Cửa võ đường mở ra, đằng sau cánh cửa ấy là sự xuất hiện của một con sói to lớn uy nghiêm có màu lông của bóng đêm, có ánh mắt màu trăng rằm, với bộ móng vuốt màu bạc sắc như dao…. ĐSL oai hùng bước đi, phía sau ĐSL là các trợ thủ của Thái Dương Sơn Thần Viện. 
Nhìn thấy Lý Lan, nó cuối đầu :
“Chủ nhân”
Lý Lan nhìn thấy ĐSL, cô mỉm cười như vừa mới thoát nạn. Thiên Hải trấn an:
-Đừng lo, các huynh không làm hại vật hộ mệnh của muội đâu.
Lý Lan ngạc nhiên:
-Vật hộ mệnh của muội sao?
-Chính ĐSL muốn như vậy… Và còn một chuyện, lát nữa ta sẽ đưa muội đến gặp sư phụ của ta.
-Sư phụ Đạo Quang của Thái Dương Sơn Thần Viện muốn gặp muội sao?
-Muội yên tâm đi, sẽ không có chuyện gì đâu.
Lý Lan cảm tháy lo lắng, cô bước xuống bậc thang đến gấn ĐSL, cô đưa tay chạm vào bộ lông đen tuyền cảu ĐSL, nó cũng hướng cổ lên liếm tay Lý Lan như một giống loài sói thông thường….

….

Lý Lan đến gặp Đạo Quang sư phụ, ông uy nghiêm ngồi trên băng ghế trải dài bẳng gỗ chạm khắc hình một con rồng, xung quanh lối đi là những hàng nến trắng phất phơ lửa…
-Cô đã giải phóng một vật rất nguy hiểm, cô biết không cô gái?
Đạo Quang nói trong khi mắt ông vẫn nhắm nghiền, tư thế đang ngồi thiền. Lý Lan suy nghỉ phút chốc rồi mạnh dạn trả lời:
-Vâng, thưa ngài, con biết điều đó.
-Trởi thành vật chủ của ĐSL không phải là điều dễ dàng, cô có thể sẽ gặp nguy hiểm bởi Ma phái lẫn tiên nhân, vì ĐSL là một quái thú không chỉ mạnh vế ma pháp mà còn là một tay sai thiện chiến cho cuộc chiến sắp tới. Cô vẫn chưa rõ gì về sức mạnh của hắn. Một người thường như cô chắc hẳn phải có sức mạnh tiềm ẩn nào đó mới có thể đến gần được kết giới của Dũ Cấn… 
-Con,,, thật ra con cũng chỉ là người bình thường…
Đạo Quang mở mắt nhìn Lý Lan, đôi mắt như nhìn thấy tất cả những chuyện xảy ra trong quá khứ hay những gì chứa đựng trong tâm hồn cô…
-Nguồn gốc Tiên nhân? Cô có người thân là Tiên nhân hạ phàm. Cốt ra đã hiểu được lí do máu cảu thánh nữ có thể phá vỡ kết giới cho ĐSL. 
-Người nói gì, con thật không hiểu….?
-Ta cho con biết một chuyện, sức mạnh của ĐSL sẽ biến đổi rất mạnh vào ngày trăng rằm, lúc đó sẽ rất khó kiểm soát hắn…
Lý Lan cảm thấy rất khó hiểu trước những lời nói của Đạo Quang,:
-Vâng, thưa người, con xin cảm tạ những lời nhắc nhở của người.
-Con có thể lui về nghỉ ngơi, khi nào khỏe hẳn, ta sẽ đến gặp con sau…
-Vâng, cám ơn người quan tâm.
Lý Lan vội vàng bước ra khỏi phòng của Đạo Quang, cô mãi đăm chiêu suy nghĩ về những gì Đạo Quang nói, bỗng cô lại thấy chóng mặt, đầu óc tự nhiên choáng váng chắc do cô đã nghĩ nhiều, ĐSL xuất hiện và đỡ cô trên lưng.
-Hắc Khuyển, cám ơn ngươi.
Lý Lan cưỡi ĐSL trên lưng, bỗng nhiên cô chợt nhớ ra một chuyện:
-Hắc Khuyển, ta có một việc, ngươi giúp ta chứ.
Lý Lan cưới nham hiểm, ĐSL đáp:
-“Mọi chuyện vì chủ nhân”
Lý Lan nói nhỏ vào taI ĐSL, nhận được lệnh, ĐSL phi lên trên không trung, một chú sói bình thường sẽ không làm được như vậy, ĐSL quay đầu nhìn về phía Lý Lan:
“Chủ nhân bám chặt”
Lý Lan tươi cười vòng tay ôm chặt ĐSL, ĐSL bay thẳng lên bầu trời xanh thẳm.
Cô cùng với ĐSL bay về dưới chân núi Thái Sơn ở phía Bắc, chỗ dòng sông An Nam khi ấy cô làm mất mảnh ngọc bội của mình. Cô soi mình dưới dòng sông, ban ngày dòng sông có vẻ diệu hiền hơn hẳn, cô đi vòng quanh tìm kiếm nhưng mãi không thấy, thấy vậy ĐSL liền hỏi:
“Chủ nhân, cô muốn tìm vật gì dưới đáy sông sao?”
Ly Lan buồn rầu đáp:
-Phải, ta vô tình đánh mất một thứ ở đây, nhất định ta phải tìm cho ra….
“Vật đó quan trọng với chủ nhân lắm sao?
-Đúng vậy.
ĐSL đứng dậy, hú một tiếng thật dài. Dưới mặt nước rung chuyển, một yêu quái trồi lên từ mặt nước, hắn ta mang hình thái xấu xí kinh sợ, thấy ĐSL, hắn ta hành lễ nghiêng đầu:
-Người gọi tiểu nhân có việc ạ?
ĐSL nhìn Lý Lan:
“Chủ nhân hãy sai khiến”
Lý Lan ngạc nhiên trước sinh vật lạ, cô hỏi:
-Ngươi là ai?
Sinh vật lạ kia đáp:
-Tiểu nhân là hà bá của sông An Nam là người trông coi dòng sông này ạ. Chủ nhân của ĐSL cũng là chủ nhân của tiều nhân, có việc sai khiến xin cứ nói!
Lý Lan chống cằm suy nghĩ:
-Thế này nhé, ta cần ngươi tìm giúp ta một mảnh ngọc bội nhỏ, treo bằng sợi dây màu cam, và miếng ngọc bội của ta có một bên bị mẻ. Ngươi giúp ta nhé.
Hà bá sông An Nam chắp tay cuối đầu tuân lệnh:
-Tiểu nhân tuân lệnh.
Nói rồi hắn ta, bơi xuống sông lặng tăm. Khoảng chừng 5 phút sau, mặt nước dạt vào bờ một vật lạ. đó chính là miếng ngọc bội của Lý Lan mà Xuân Hương đã ném xuống sông đêm hôm trước. Cô thầm cám ơn Hà bá sông An Nam đã giúp cô. 
Trời chiều tà, ánh nắng yên ả, gió thổi vi vu. Lý Lan nằm tự vào lưng ĐSL, mắt nhắm thiu thiu say sưa như ngủ. Cô cảm thấy có được ĐSL, là một niềm vui mới của cô.
Trên cây cao, Thiên Hải đang đứng theo dõi mọi hoạt động cảu Lý Lan và ĐSL, cậu nhìn con sói đen to lớn ấy, và hình như nó cũng biết cậu đang ở đó, nó ngước nhìn lên và nhắm mắt cuối xuống không quan tâm. 
Tối nay, Thần Địa sẽ tổ chức lễ hội Trăng rằm, vào tháng này trăng sẽ to và sáng hơn thường ngày. Mọi người có vẻ rất vui với các hoạt động như thả đèn đêm trăng, đi chùa cầu nguyên, ăn bánh trôi nước ngồi thuyền hoa ngắm trăng… Và đây cũng là ngày Lý Lan phải chịu một lời nguyền suốt kiếp…
Ánh trăng làm thức tỉnh dòng máu Sói trong ĐSL, nó không thể kiểm soát được hành động của mình, sức mạnh tăng lên đỉnh điềm, ĐSL diên cuồng tấn công các đạo sĩ trong Thái Dương Sơn Thần Viện kể cả Lý Lan, chủ nhân cảu nó. Ánh mắt ĐSL trở nên điên dại và đỏ ngầu, không còn là màu ánh trăng như ngày thường. Biết không thể kiểm soát ĐSL, cũng không thể để người của Thái Dương Sơn giết chết. Đã là người mở đucợ phong ấn thì phải là người phong ấn, cô cảm thấy mình cần phải có trách nhiệm với ĐSL. Cô chấp nhận lời nguyền phong ấn, suốt kiếp là vật chủ cảu ĐSL. Đạo Quang tổ sư là người thực hiện phong ấn đó lên người cô. ĐSL sẽ ẩn nấp trong một góc tối tăm hồn cô. Vì không còn nguyên dạng như xưa, ĐSL đã trao sức mạnh của mình cho Lý Lan. Một người chưa hề biết sử dụng pháp thuật như cô, không thể triển khai hết sức mạnh của ĐSL, cô được Đạo Quang tổ sư nhận vào làm đồ đệ trực thuộc nhóm “Khí” của Thiên Hải. 
Từ ngày có được sức mạnh của ĐSL, khả năng chiến thuật, chiến đấu và sử dụng pháp thuật của cô tăng lên vượt trội. Cô vẫn thường đọc tâm nội thoại vs ĐSL, thỉnh thoảng vào các ngày trăng tròn, Lý Lan phải vật lộn chống chọi với nỗi đau thể xác và tâm hồn do ĐSL biến hóa. Nỗi đau ngày càng trầm trọng như một căn bệnh không có thuốc chữa, cô phải sống và chấp nhận điều đó đến suốt kiếp. 
Ma phái cũng không chần chờ thời gian, chúng lên kế hoạch tấn công váo Thái Dương Sơn và các phái lớn nhỏ trên Hạ giới. Cuộc chiến kéo dài 7 ngày 7 đêm. 
Kết thúc, Hạ giới- con người chiến thắng, giết chết Dũ Cấn cùng hàng ngàn binh lính của địa ngục và đạo sĩ tà thuật, và một số còn lại thì đánh đuỗi chúng trở về Âm giới, mãi mãi không được trở về. Hòa bình được lập lại. Con người sống hạnh phúc thật sự, Thần Địa được mở rộng, Thiên Hải được truyền lại chức chưởng môn của Thái Dương Sơn, còn Lý Lan? Cô vẫn như vậy, một mình chống chọi với lời nguyền suốt kiếp. Cô độc một mình, hỗ trợ cho Thái Dương Sơn phái, cô là một thành  phần quan trọng của Thái Dương Sơn cho đến...

800 năm sau….

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét